Dụ Em Động Tâm - Chương 57: Món đồ chơi hứng lên nhất thời, sớm muộn gì cũng bị đá
Cập nhật lúc: 2026-03-16 13:33:37
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tại nhà cũ của nhà họ Hạ
Hạ lão phu nhân quá nhiệt tình, cứ tặng cho cô mấy bộ quần áo, Chung Thư Ninh khéo léo từ chối, nhưng Hạ lão gia hừ lạnh một tiếng:
“Thế nào?
Không nhận là khinh thường ?”
“Không ạ, một bộ là đủ , nhiều quá thì tốn kém quá…”
Chung Thư Ninh vội vàng giải thích.
“Cháu sợ nhà mua nổi chắc?”
“……”
“Hay là căn bản cháu thích?
Vừa nãy khen , chẳng qua chỉ là đang lấy lệ với chúng thôi?”
Lúc thử đồ, Hạ lão phu nhân khen cô mặc , cô cũng mỉm phụ họa, ngờ Hạ lão gia bắt bẻ đến mức .
Chung Thư Ninh đành nhận lấy.
Sau đó, Hạ lão gia còn bàn luận chuyện với vợ.
“Con bé là mang ơn chúng .”
Hạ lão phu nhân phân tích, “Dù thì với môi trường sống đây của nó, bất cứ thứ gì cũng cái giá của nó, cho dù là một bữa cơm một bộ quần áo.”
“Với nó xem chúng là nhà, nên mới khách khí như thế.”
“Trong mắt nó, thích đồng nghĩa với việc chiếm hữu.”
“Cũng đúng thôi…”
Hạ lão gia cau mày, “Chứ như cái thằng nhóc hoang nhà hả, cái gì nó thích, thì nhất định giành cho bằng , cần mặt mũi cũng !”
“Có ai cháu trai như ông ?”
“Bà thấy nó giống như là sản phẩm đột biến gen ?”
Hạ lão phu nhân mà chỉ thấy đau đầu.
Không ông chút tự nhận thức nào , mấy cái tính ngang ngược của thằng nhóc , rõ ràng là y hệt ông mà!
———
Hai ngày nay ở nhà họ Hạ, Hạ Văn Lễ bận túi bụi, ngoài ba bữa cơm, gần như chẳng thấy bóng dáng .
Phần lớn thời gian chỉ cô ở cùng hai ông bà Hạ, Hạ Bá Đường với Lương Gia Nhân giờ mới ghé qua, còn Hạ Văn Dã thì tung tăng chơi bời khắp nơi, nhưng luôn quên kiếm mấy món ngon lạ lẫm mang về cho cô.
Chỗ cách xa phố xá ồn ào, như chốn đào nguyên, mấy hôm nay cô cảm thấy khá thư thái.
Hạ Văn Lễ công việc chất đống như núi, ngay cả bạn bè cũng tới tận công ty chặn , mới kéo bàn ăn.
“Trước bận đến nỗi chân chạm đất, giờ mà gặp , còn khó hơn lên trời.”
Mấy bạn gần như sắp nghẹn c.h.ế.t.
Nếu vì Hạ Văn Lễ cấm tuyệt, bọn họ sớm kéo đến nhà cũ của nhà họ Hạ .
Hạ Văn Lễ chỉ nhẹ: “Trước đây chỉ công việc, giờ thì cân bằng cả gia đình lẫn công việc, đúng là bận thật.”
Mọi : “……”
Thôi thì cứ đ.â.m cho bọn một d.a.o luôn cho !
Hạ Văn Lễ ăn nhiều, khi còn dặn phục vụ đóng gói mấy phần món tráng miệng đặc biệt.
“Lão Hạ, thích đồ ngọt mà?”
Có mở miệng khác bịt ngay .
Cậu thể bớt vài câu ?!
Quả nhiên, Hạ Văn Lễ chỉ khẽ : “Vợ thích ăn.”
Anh xách hộp bánh rời , để lưng là một đám cẩu độc thở dài não nề.
Hạ Văn Lễ ít , kiểu “ngầm kiêu ngầm khoe”.
Bây giờ thì lắm lời, khoe mặt luôn .
Hôn nhân thể khiến một đàn ông biến thành như thế ?
là đáng sợ.
Khi Hạ Văn Lễ về đến nhà cũ, qua giờ cơm tối.
Hai ông bà Hạ thói quen xem bản tin thời sự và dự báo thời tiết, cũng đều hảo ngọt, nên trong đống bánh ngọt đương nhiên cũng phần của họ.
Thấy cứ liếc ngang liếc dọc, Hạ lão gia liền :
“Con bé nãy điện thoại reo, ngoài máy , hình như là luật sư gì đó.”
Hạ Văn Lễ gật đầu, bước ngoài.
Anh đại khái đoán , chắc là luật sư bên xử lý thủ tục hủy bỏ quan hệ nhận nuôi.
Chung Thư Ninh mới chuyện điện thoại với luật sư xong.
Ngay đó, Chung Triệu Khánh cũng liên lạc với cô:
“…Dù thì cũng nuôi cô ngần năm, giờ cô hủy bỏ quan hệ nhận nuôi, cũng tự đến với một câu chứ?
Cô thuê luật sư đến ?
Cũng vẻ quá nhỉ!”
“Nói , ông bao nhiêu tiền!”
Luật sư trao đổi với ông , Chung Thư Ninh cũng hiểu rõ dụng ý của Chung Triệu Khánh.
Cô ở Thanh Châu, đương nhiên rõ công ty nhà họ Chung đang gặp vấn đề, hàng loạt khách hàng bỏ .
Tình hình kinh tế hiện tại khó khăn, ai nấy đều lo lắng về khả năng vận hành của Chung thị, sợ cho vay xong sẽ đòi nợ.
Điều khiến dòng tiền của công ty đứt đoạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/du-em-dong-tam/chuong-57-mon-do-choi-hung-len-nhat-thoi-som-muon-gi-cung-bi-da.html.]
Chung Triệu Khánh khẩy: “Thật ngờ ngày câu từ miệng cô.”
“Quả nhiên là leo cành cao, ôm đùi to, giọng điệu cũng trở nên cứng rắn hẳn!”
“Hồi đó bảo cô gả cho Chu Bách Vũ, cô chịu.”
“Giờ cam tâm tình nguyện tiểu tam cho khác!”
“Nói trắng , cô chẳng qua vẫn là kén cá chọn canh, chê nhà họ Chu, vẻ thanh cao.”
Chung Thư Ninh bật khẽ: “Tổng giám đốc Chung, cần sửa chút… ở bên Hạ khi kết hôn, cũng bạn gái, nên tiểu tam…”
“Người thứ ba, là Chung Minh Nguyệt mới đúng.”
“Cái miệng khéo lắm!”
Chung Triệu Khánh tức đến nỗi trán nổi đầy gân xanh, “ thật xem thử, cô cứ theo Hạ Văn Lễ mà chẳng danh chẳng phận thế , thì kết cục gì .”
“Đừng mơ giữa ban ngày, tưởng Hạ Văn Lễ coi cô là đặc biệt, là cô thể gả nhà họ Hạ chắc?”
“Chung Thư Ninh, cô phận đấy?
Cô xứng ?”
“Cô nghĩ chỉ cần cắt đứt quan hệ với , là thể rũ sạch quá khứ, gả nhà họ Hạ ?”
“ cho cô , cô chẳng qua chỉ là món đồ chơi hứng lên nhất thời của Hạ Văn Lễ, đợi đến khi công việc bên Thanh Châu của kết thúc, sẽ đá cô thương tiếc!”
Chung Triệu Khánh cho rằng Chung Thư Ninh nóng lòng cắt đứt quan hệ, cũng chỉ vì cái mong viển vông .
“Cô đến cái cửa nhà họ Hạ còn chẳng chạm tới !”
“Thật ?”
Chung Thư Ninh vẫn thản nhiên, giận cũng chẳng vội.
Nếu lúc Chung Triệu Khánh cô đang thong thả dạo bước trong vườn của nhà họ Hạ, chắc sẽ tức đến nôn m.á.u tại chỗ.
“Muốn hủy bỏ quan hệ thì thôi.”
Chung Triệu Khánh nghiến răng, “Chúng nuôi cô hai mươi năm, lo cho ăn mặc học hành, cho cô học múa, hao tổn bao nhiêu tâm huyết…”
Chung Thư Ninh cắt ngang lời ông : “Ông thẳng , bao nhiêu tiền?”
“Năm mươi triệu!”
Số tiền , đủ để giải quyết khó khăn hiện tại của công ty.
Với Hạ Văn Lễ mà , chẳng đáng gì.
Dù thì, chỉ cần vung tay một cái, món lễ phục tuỳ tiện tặng cho Chung Thư Ninh cũng mấy trăm triệu.
Còn tính đến bộ trang sức cô đeo hôm đó.
Có trong nghề ước lượng, riêng bộ cánh cô mặc hôm , tổng giá trị gần chạm ngưỡng tám con .
Chung Thư Ninh vốn đoán ông sẽ đòi hỏi vô lý, nhưng ngờ giá tới mức .
Cô bật lạnh:
“Chung Triệu Khánh, năm mươi triệu?
Ông đúng là hổ!”
Nếu đang gọi điện thoại, chắc Chung Triệu Khánh tát cô một cái .
“Chung Thư Ninh, hổ ?”
Ông tức đến khẩy.
“Thế còn cô thì ?
Chạy theo l..m t.ì.n.h nhân cho , bán đổi tiền, thấy cô mới là thứ đê tiện!”
“Thứ mặt dày, còn dám mắng .”
“ , từ nhỏ cô thích quyến rũ đàn ông.”
“Năm mươi triệu thì ?
Cô ngủ với Hạ Văn Lễ thêm vài chẳng là ?
Hay là, chỉ ngủ mà trả tiền?”
Chung Triệu Khánh phá lên.
Dạo ông dồn nén đủ kiểu, cầu cạnh khắp nơi, cuối cùng cũng tìm chỗ để trút giận.
Chung Thư Ninh siết c.h.ặ.t điện thoại, tim lạnh từng chút, tay chân cũng buốt cóng theo.
“Hoặc là cô đưa năm mươi triệu, chúng lập tức chấm dứt quan hệ nhận nuôi, hoặc là cứ dây dưa mãi thế .
nhờ việc , cô kiện toà?
Không cửa !”
“Cả đời cô cũng đừng mong thoát khỏi .
Nếu công ty phá sản…”
“Thì cô nuôi già!
sẽ bám lấy cô cả đời!”
Chung Thư Ninh nghẹn thở, thấy thực sự quá đê tiện.
Khi cô còn định lên tiếng, điện thoại đột nhiên ai đó giật lấy.
Quay đầu , cô mới phát hiện— từ khi nào, Hạ Văn Lễ lưng .
Anh trực tiếp bật loa ngoài, giọng lạnh tanh: “Tổng giám đốc Chung, ông đòi năm mươi triệu?
Được thôi.”
“Đến tìm lấy!”