Dụ Em Động Tâm - Chương 56: Cuộc hôn nhân này, anh ấy nghiêm túc thật đấy!

Cập nhật lúc: 2026-03-16 13:33:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Văn Lễ thấy bà nội chọc ghẹo, chỉ đáp:

 

“Không giục, chỉ là cô ăn sáng, sợ cô đói.”

 

“Uống khi bụng đói .”

 

“Là bà sơ suất.”

 

Bà cụ dù cũng lớn tuổi , lập tức bảo giúp việc mang chút điểm tâm đến, sang Chung Thư Ninh:

 

“Mau ăn chút gì , thằng nhóc xót vợ.”

 

“Nếu cháu đau dày, nó chắc chắn sang tính sổ với bà đấy.”

 

Hạ Văn Lễ dở dở .

 

Bình thường bà nội chuyện kiểu

 

Trong nhà ông nội là đủ , ngay cả bà cũng bắt đầu “mặn mòi” thế ?

 

“Được , cháu còn định đây tới bao giờ nữa?” – Bà cụ liếc cháu trai, rõ ràng là đang… đuổi khéo.

 

“Cháu cũng việc cần xử lý.”

 

Trước khi rời , Hạ Văn Lễ vẫn đầu, Chung Thư Ninh thật sâu.

 

Bà cụ cúi đầu nhấp ngụm , liếc thấy cảnh , thầm nghĩ:

 

Nhìn gì mà ? Ở nhà , cô còn bay mất chắc?

 

Tự bà đây còn nỡ bắt nạt nữa là.

 

Sau khi Hạ Văn Lễ rời , Chung Thư Ninh ăn một miếng điểm tâm, thì bà cụ hỏi:

 

“Chiều nay cháu sắp gì ?”

 

Cô lắc đầu.

 

“Chiều nay thầy chuyên may đồ cho bà tới, bà bảo ông mang theo vài bộ cho cháu thử.

 

Không thì sửa luôn.”

 

“Chuyện … cháu thấy tiện lắm.”

 

“Người một nhà, đừng khách sáo.

 

Hơn nữa, mấy miếng hương và túi thơm cháu tặng bà, bà thích, mùi cũng dễ chịu nữa.

 

Nếu rảnh thì thêm vài miếng, bà treo trong tủ đồ.”

 

Nghe , Chung Thư Ninh sững .

 

Nhà họ Hạ vốn chẳng thiếu thứ , nên cô chọn thẻ hương thủ công, dùng nguyên liệu tự điều chế, coi như chút tấm lòng.

 

Trước cô tặng thứ cho khác, Lưu Huệ An từng mỉa mai là “rẻ tiền, đẳng cấp”, món cô tặng cho Chung Minh Nguyệt cũng lén vứt .

 

Những điều đó, cô đều hiểu.

 

“Mùi hương đó là do cháu tự điều chế ?” – Bà cụ cô.

 

“Vâng, cháu cũng đang thử thôi, thành thạo ạ.”

 

“Rất đấy.

 

Nếu cháu thích, cứ học, cứ .

 

Bà hồi trẻ cũng từng mê mấy thứ như vẽ hương phù, nhưng lười quá, chỉ thôi.”

 

Chung Thư Ninh ngờ đầu tiên thực sự khích lệ cô hương, chính là bà nội Hạ.

 

“Cả đời , tìm một việc khiến vui vẻ, sẵn lòng bỏ thời gian cho nó – hiếm lắm đấy.” – bà nhẹ nhàng .

 

Lúc mới đến nhà họ Hạ, hầu như chỉ ông nội là trò chuyện nhiều, còn bà cụ thì ít , giọng vô cùng dịu dàng.

 

bây giờ

 

Chính bà mới là thực sự thâm sâu.

 

Nghĩ cũng , thể khiến một như Hạ lão gia cam tâm xách túi cho bà đến già, thì tầm thường ?

 

 

Sau khi rời khỏi thất, Chung Thư Ninh giúp việc báo rằng Hạ Văn Lễ đang ở gian phòng phía bên .

 

Khi cô tới, đúng lúc đang chuyện điện thoại:

 

“…

 

Chỉ ở vài ngày, chuyện gì thì để hẵng .”

 

Ánh mắt Hạ Văn Lễ liếc thấy cô, liền tiếp: “Vợ tới , cúp nhé.”

 

“Khoan , lão Hạ—”

 

Chung Thư Ninh rõ, đầu dây bên là giọng một đàn ông, đang gào lên khản cả cổ:

 

“Đừng cúp!

 

Đợi !

 

Lão Hạ!

 

Hạ Văn Lễ!!”

 

Kết quả...

 

“Tút—”

 

Điện thoại tắt cái rụp.

 

Điện thoại vẫn tắt ngang.

 

“Em phiền ?” – Chung Thư Ninh dè dặt hỏi.

 

“Không , chỉ là mấy bạn đưa em về Bắc Kinh, gặp em một chút.” – Hạ Văn Lễ như gì, nhưng câu khiến Chung Thư Ninh khẽ nghẹn thở.

 

Muốn gặp bạn bè?

 

Dạo gần đây, Chung Thư Ninh luôn một cảm giác lạ lùng—

 

Cuộc hôn nhân , thực sự nghiêm túc!

 

Nhất là từ khi về Bắc Kinh, tuy thời gian lâu, nhưng cảm xúc ngày càng rõ rệt.

 

Hơn nữa, việc gọi cô là “vợ” — càng lúc càng tự nhiên.

 

Chung Thư Ninh , vẻ mặt đắn lúc của Hạ Văn Lễ, thực là giả bộ.

 

Trước đó, khoe vợ rầm rộ trong nhóm bạn, vì dẫn “chị dâu” về Bắc Kinh nên cả tối hôm qua @ trong nhóm.

 

Sáng nay tỉnh dậy, mới trả lời một câu: 【Xin , dậy muộn.】

 

Ai cũng bận, ai rảnh đ.á.n.h chữ với , phát group call thì từ chối ngay:

 

【Ngại quá, vợ đang ngủ, sợ đ.á.n.h thức cô .】

 

Cả nhóm: Cái gì cơ?

 

Giờ còn ngủ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/du-em-dong-tam/chuong-56-cuoc-hon-nhan-nay-anh-ay-nghiem-tuc-that-day.html.]

Tư tưởng lập tức lệch hướng: Không lẽ lão Hạ tối qua “dã man” quá?

 

 

Một thả tin nhắn đầy ẩn ý: 【Lão Hạ, ngủ sớm, dậy sớm thì mới khỏe.】

 

Hạ Văn Lễ thản nhiên đáp :【Chắc đợi cưới vợ mới hiểu cảm giác “xuân tiêu khổ đoản nhật cao khởi, tòng thử quân vương bất tảo triều.”】

 

(Tạm dịch: Đêm xuân ngắn ngủi, ngày lên mới dậy. Từ đó quân vương chẳng buồn thiết triều.)

 

Nếu Hạ Văn Lễ là trưởng nhóm, lẽ đá khỏi group lâu .

 

Lúc , thấy Chung Thư Ninh thừ , khẽ nhíu mày: “Em nghĩ gì ?

 

Không cần căng thẳng, định đưa em gặp bọn họ .”

 

“Đều là mấy bạn lêu lổng, gặp cũng chẳng cả.”

 

Đám bạn gọi là ‘lêu lổng’: (_)?

 

 

Buổi chiều, Hạ Văn Lễ tới công ty, Chung Thư Ninh tất nhiên ở nhà tổ.

 

Ở đây bình thường chỉ ông bà Hạ sống, hôm nay cũng khác.

 

Ông cụ mê trồng cây, bà thì thích đài.

 

Hai thường xuyên đấu khẩu, cô một bên như kịch.

 

Thỉnh thoảng, Hạ lão gia nhíu mày sang cô: “Này, cháu gái, cháu phân xử thử , rốt cuộc ai sai?”

 

Chung Thư Ninh vội lắc đầu, dám xen .

 

Bà cụ Hạ liếc ông: “Thôi , đừng khó con bé.

 

sai, ?”

 

“Thì vốn dĩ là bà sai mà.”

 

“Phải , là vô lý, nổi nóng vô cớ, ?

 

Ông đúng, ông luôn đúng.”

 

Bà dứt lời, , thèm đôi co nữa.

 

“…”

 

Ông cụ hình.

 

Thôi xong !

 

Trời sập !

 

Bà cụ hình như… giận thật !

 

Một lúc , Chung Thư Ninh thấy Hạ lão gia xách kéo vườn, hùng hổ như đ.á.n.h trận.

 

Năm sáu phút , ông trở , mang theo vài cành hoa mới cắt, cắm bình bên cạnh máy phát thanh của bà.

 

Bà cụ Hạ lúc … cũng hết giận luôn.

 

Khoảnh khắc đó, Chung Thư Ninh mới thấy—Hình như, hiểu sai về nhà họ Hạ .

 

Nhà họ Hạ đúng là một gia tộc giáo dưỡng.

 

Dù Hạ Văn Lễ luôn ở bên cạnh, nhưng từ đầu đến giờ, ai trong nhà từng hỏi cô về quan hệ với ba nuôi, chuyện quá khứ với Chu Bách Vũ.

 

Một gia đình như thế… sẽ ép cưới ?

 

Chung Thư Ninh bắt đầu nghi ngờ lời của Hạ Văn Lễ.

 

Nếu chuyện cưới xin ép buộc, thì rốt cuộc—Anh dối cô để gì?

 

Có cần thiết ?

 

Suy nghĩ cứ miên man cho đến khi thầy may chuyên quần áo cho bà cụ đến nhà, mới khiến cô dừng .

 

 

Tại công ty.

 

Hạ Văn Lễ chất đống công việc tồn đọng, Trần Tối cũng bận đến mức chân chạm đất.

 

Là cấp , thực sự khổ sở: Ông chủ mỗi ngày chỉ nghĩ cách dỗ vợ vui, Trần Tối bây giờ?

 

Bên thì đang ráo riết giục việc, mà thể toẹt là: “Sếp dạo tình yêu mờ mắt, chẳng lo công chuyện nữa.”

 

Lúc Trần Tối ôm một chồng tài liệu bước phòng việc, thấy sếp nhà đang chằm chằm điện thoại—

 

Vẻ mặt đó… gì đó sai sai.

 

“Gia, ba giờ rưỡi cuộc họp nội bộ.”

 

Trần Tối nhắc.

 

.”

 

Hạ Văn Lễ vẫn rời mắt khỏi màn hình.

 

Trên điện thoại là một bức ảnh—

 

Người với làn da trắng ngần, dáng yểu điệu như ngọc, đang mặc một bộ sườn xám màu trắng nhạt như cơm vải, pha với xanh lá thông, điểm một chút xám trăng.

 

Gương mặt thanh tú, vóc dáng quyến rũ, tà áo xẻ cao đến đùi…

 

Đôi chân trắng nõn, thon dài, lộ một cách vặn khiến thể dời mắt.

 

Hạ Văn Lễ hít sâu một , đó úp mạnh điện thoại xuống bàn!

 

Âm thanh “cạch!” khá to, khiến Trần Tối nhíu mày.

 

Cha nội ơi, chuyện gì nữa ?

 

Lúc khỏi nhà chẳng còn tươi lắm ?

 

Sao giờ giận dỗi kiểu gì ?

 

Đàn ông vợ , cảm xúc lên xuống thất thường ?

 

Ngay khi Hạ Văn Lễ cố trấn tĩnh , điện thoại liên tục rung lên—

 

Là từ bà nội.

 

Bà nội đang định gì nữa trời!!

 

 

Bên , Bà nội Hạ thấy Chung Thư Ninh mặc sườn xám quá , liền tặng luôn cho cô mấy bộ.

 

Trước khi hai trở Thanh Châu, tất cả đều sửa vặn.

 

Chung Thư Ninh thấy mấy bộ sườn xám đó quá quý, bình thường dám mặc.

 

Hơn nữa cũng ít gặp dịp để diện sườn xám, nên mấy bộ đồ xếp đáy tủ một thời gian.

 

Đến khi cô tình cờ tìm , mặc thử thấy vẫn .

 

— tất cả đều hủy hoại tay Hạ Văn Lễ.

 

 

Loading...