Dụ Em Động Tâm - Chương 54: Kẻ đứng trên cúi đầu – Anh ấy có thân hình rất đẹp

Cập nhật lúc: 2026-03-16 13:33:34
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm , lẽ vì đổi chỗ ngủ, giấc ngủ sâu, Chung Thư Ninh tỉnh dậy khá sớm.

 

Hạ Văn Lễ hôm qua uống rượu, ngủ vẫn còn say, cô đ.á.n.h thức mà tự rửa mặt đồ rời khỏi phòng.

 

Trong nhà chỉ vài giúp việc đang quét dọn, đại sảnh vẫn còn yên ắng.

 

Chung Thư Ninh bước sân dạo đôi chút.

 

Khu vườn mang phong cách cổ điển, bố cục khéo léo, từng góc đều cảnh riêng, thanh nhã, tao nhã.

 

dám xa, chỉ loanh quanh gần đó.

 

Ai ngờ bắt gặp Hạ lão đang xổm trong một mảnh vườn nhỏ quây , chăm chú cắt tỉa gì đó.

 

Ông cũng thấy tiếng bước chân, ngẩng đầu lên — ánh mắt chạm , Chung Thư Ninh lễ phép chào:

 

“Cháu chào ông ạ, chào buổi sáng.”

 

“Dậy sớm thế.” – Hạ lão đáp giọng cứng nhắc.

 

Trong tay ông là cây kéo vườn, đang tỉ mỉ cắt tỉa cành hoa, gương mặt nghiêm túc, trông chẳng dễ gần chút nào.

 

Chung Thư Ninh thấy căng thẳng, nhưng vẫn giữ nụ dịu dàng: “Những bông hoa là ông trồng ạ?”

 

Hạ lão nhướng mày.

 

Khu đất ban đầu vốn là vườn rau của ông.

 

Gần đây hứng chí mới đổi sang trồng hoa, cũng chỉ vì rảnh rỗi nên cắt tỉa cho vui.

 

Ông còn kịp giải thích thì Chung Thư Ninh tiếp lời:

 

“Ông giỏi thật đấy, mấy loại hoa dễ chăm, mà ông trồng như thế!”

 

Hạ lão: …

 

“Nhìn là ông bỏ nhiều công sức đây.”

 

“Cả khu vườn sạch sẽ tinh tươm, nổi một cọng cỏ dại, đúng là tỉ mỉ như ông mới chăm sóc thế .”

 

Chung Thư Ninh nghĩ bụng: Mọi thứ đời thể từ chối, trừ nịnh nọt.

 

Nhất là khi khen, đến nghiêm khắc nhất cũng nỡ khó.

 

 

Lúc Hạ Bá Đường và Lương Gia Nhân dậy sớm dạo, ngang qua vườn rau thì thấy cảnh:Hạ lão vung kéo thành thạo, cắt tỉa bừng bừng khí thế.

 

Chung Thư Ninh bên cạnh, liên tục khen ngợi.

 

Hạ Bá Đường day trán, khẽ thở dài: “Không lẽ con bé định ‘g.i.ế.c c.h.ế.t’ ông già nhà bằng cách tung hô quá đà ?”

 

 

Chung Thư Ninh dạo quanh một vòng mới về phòng.

 

Còn Hạ lão thì… mồ hôi ướt cả .

 

“Ông xuống hồ bắt cá đấy ?” – Bà cụ ông từ đầu đến chân, thấy ông thở dốc, quần áo lấm tấm mồ hôi, khỏi thắc mắc.

 

“Ai da…” – Hạ lão xoa thắt lưng, vẻ mặt thỏa mãn, “Con bé Ninh Ninh mà Văn Lễ đưa về… đấy.”

 

“Con bé ?”

 

“Nó khen tay nghề tỉa hoa của giỏi!”

 

“…”

 

Chung Thư Ninh nịnh quá thành công, khiến ông cụ hăng hái việc suốt buổi sáng.

 

“Đám nhóc nhà suốt ngày chỉ chê , từ khi chuyển từ trồng rau sang trồng hoa, ai khen lấy một câu!

 

Chỉ con bé , điều, miệng ngọt!”

 

Bà cụ mà lắc đầu:

 

Người trồng rau còn trồng rau, ông thì trồng một vườn… cỏ dại.

 

Mấy câu nịnh nọt ông xoay vòng vòng, còn dám cháu ông là não yêu đương?

 

Nhìn !

 

 

Lúc Chung Thư Ninh về phòng, Hạ Văn Lễ vẫn còn đang ngủ.

 

mới đối mặt với Hạ lão một , đủ căng thẳng lắm .

 

Ban đầu chỉ định vài câu rút lui, ai ngờ ông cụ càng cắt càng hăng, cô đành … tiếp tục tung hô.

 

Sắp đến giờ ăn sáng, mà cô thì dám một đối mặt với cả nhà họ Hạ, thế nên Chung Thư Ninh định đ.á.n.h thức Hạ Văn Lễ dậy.

 

đàn ông đang giường—

 

Trước giờ, mỗi cô thức dậy, luôn dậy , từng thấy còn ngủ thế .

 

Đây là đầu tiên, cô thấy ngủ muộn hơn .

 

“Hạ ?”

 

Chung Thư Ninh quen gọi như thế, gọi cũng tự nhiên.

 

“Hạ .”

 

Gọi một tiếng đáp, hai tiếng vẫn tỉnh.

 

Chung Thư Ninh bước đến bên giường, đưa tay nhẹ nhàng lay dậy, nhưng khi đầu ngón tay chạm cánh tay thì—

 

Bàn tay bất ngờ siết lấy cổ tay cô, khẽ kéo một cái, cả cô ngã thẳng lòng .

 

Muốn dậy thì tay giữ c.h.ặ.t nơi eo, thể nhúc nhích.

 

“Ninh Ninh…” – Giọng khàn hơn hẳn thường ngày.

 

Khoảng cách gần sát, giọng trầm thấp như chạm tận đáy lòng, mang theo một ngọn lửa âm ỉ.

 

“Hửm?”

 

“Ngủ thêm với một lúc nhé.”

 

Giọng như rung lên trong l.ồ.ng n.g.ự.c, còn vẻ lạnh lùng xa cách như thường ngày, mà dịu dàng, tha thiết đến khó cưỡng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/du-em-dong-tam/chuong-54-ke-dung-tren-cui-dau-anh-ay-co-than-hinh-rat-dep.html.]

 

Chung Thư Ninh lí nhí :

 

“Đến giờ ăn sáng mà…”

 

“Anh mệt lắm, chỉ một lúc thôi.”

 

Cô c.ắ.n môi, ngập ngừng.

 

Anh dùng cằm khẽ cọ đỉnh đầu cô —

 

Một động tác nhỏ, mà tim cô mềm nhũn.

 

Từ khi dọn sống ở Lan Đình, cô tận mắt thấy Hạ Văn Lễ luôn bận rộn: họp hành liên tục, văn kiện chồng chất.

 

Dù bận đến , cũng xử lý việc nhanh gọn, chút trì hoãn.

 

Anh luôn khiến nghĩ rằng: Anh mệt.

 

thực

 

Anh cũng sẽ mỏi mệt.

 

Điều khiến thể từ chối, chính là khi một luôn ở đỉnh cao chịu cúi đầu bạn —mà đó .

 

Trước thái độ dịu dàng , Chung Thư Ninh thể từ chối nổi.

 

Cô dịch một chút, điều chỉnh tư thế, ngoan ngoãn yên trong lòng .

 

Còn ở nơi cô thấy, khóe môi Hạ Văn Lễ nhẹ nhàng cong lên—

 

Ninh Ninh nhà , tim mềm quá.

 

 

Cùng lúc đó…

 

Hạ lão tắm rửa đồ xong xuôi, vẫn đang đợi cháu trai và cháu dâu xuống ăn sáng.

 

chờ mãi, vẫn thấy bóng dáng hai , ông nhíu mày, chuẩn bảo gọi.

 

“Ông nội, ông cũng thật kiên nhẫn quá đấy.” – Hạ Văn Dã ăn xong miếng cuối, lau miệng.

 

“Hai vợ chồng trẻ mà ăn sáng, thì chắc chắn là còn đang ngủ .”

 

“Con bé đó dậy từ sớm cơ mà.” – Hạ lão đáp.

 

“Thì ngủ tiếp đấy chứ .

 

Mới cưới mà, ngủ thêm chút thì ~”

 

Hạ Văn Dã tiếp tục buông lời ngại:

 

“Ông , con bình thường bận lắm, đặc biệt dạo , hoặc là về nhà, hoặc về thì cũng bận tới mức ngủ trong thư phòng.”

 

“Hai chắc là lâu lắm mới ngủ cùng đấy.”

 

Hạ lão xong chỉ hận thể cầm đũa lên đập cho một trận!

 

Không ngượng là gì!

 

Cái gì mà “ngủ với nhiều một chút”, miệng thì cứ “ngủ ngủ ngủ”, đúng là mấy câu đầu óc.

 

Hạ Văn Dã xong vội vàng đặt đũa chạy trốn.

 

“Thằng nhóc, con cho !”

 

“Ba , nó thế quen , ba chấp gì.” – Lương Gia Nhân , rót ly sữa đậu nành ngọt đưa cho ông, nhẹ nhàng hòa giải.

 

“Thằng oắt con, cứ về là chọc cho tức.”

 

“Văn Lễ bận rộn như , chẳng ba vẫn luôn nhắc nó nghỉ ngơi nhiều ?

 

Vậy thì cho hai đứa ngủ thêm chút mà.” – Bà cụ dịu dàng dỗ.

 

Ánh mắt Hạ lão liếc sang Hạ Bá Đường đang mãi lo ăn, thèm ngẩng đầu lên, ông lập tức thấy đau đầu.

 

Chuyện đại sự cả đời của con trai , mà nó mảy may quan tâm, chỉ lo… ăn!

 

Hạ Bá Đường ăn xong, mới ngẩng đầu: “Ba, , con đây.”

 

“Con trai con đưa vợ về mắt, mà con còn tâm trạng ?”

 

“Hay con xin nghỉ phép, ở nhà ‘tiếp đãi’ họ?”

 

“Thôi khỏi, cho khuất mắt.”

 

Hạ Bá Đường hiểu rõ tính con trai cả.

 

Nếu Hạ Văn Lễ chọn Chung Thư Ninh, thì chắc chắn là cân nhắc kỹ càng, thậm chí là lên kế hoạch từ lâu.

 

Cho dù ông, cả nhà họ Hạ thích nữa, cũng khó mà lay chuyển quyết định của nó.

 

Hai đứa con trai, tính cách khác một trời một vực.

 

Hạ Văn Lễ từ nhỏ chính kiến, việc gì cũng tự quyết, nếu , chẳng qua là “thông báo” một tiếng, chứ hỏi ý kiến.

 

Còn thằng út thì…Đánh rắm cũng báo cáo với ông một tiếng!

 

 

Chung Thư Ninh hôm qua ngủ ngon, vốn chỉ định thêm mấy phút, ai ngờ ngủ một giấc thẳng tới gần mười một giờ, đầu đến nhà chồng mắt thành như

 

Cơ thể vẫn quen với chiếc giường , cô còn tưởng đang ở giường lớn của Lan Đình, theo thói quen trở — suýt nữa lăn xuống đất.

 

Rầm!

 

Đầu gối đập thẳng mép giường, đau đến mức cô bật tiếng kêu: “A ——!”

 

“Sao thế!” Hạ Văn Lễ lập tức chạy từ phòng tắm, rõ ràng đang giữa lúc tắm dở.

 

Nước còn đang chảy cổ , lăn xuống qua vùng n.g.ự.c rắn chắc, qua cơ bụng săn gọn biến mất trong chiếc khăn tắm buộc hờ quanh eo.

 

Lần Chung Thư Ninh từng bắt gặp khi tắm xong, nhưng lúc đó còn mặc áo choàng.

 

Còn bây giờ… phía trần trụi, khăn tắm bên cũng lỏng lẻo, cả vùng cơ bụng sắc nét như điêu khắc, đường cơ rõ ràng, đặc biệt là… đường nhân ngư.

 

Chung Thư Ninh cảm thấy mắt như bỏng, nay cô từng nhận hình đến mức .

 

Cô vội cúi đầu, dám , nhưng hàng mi khẽ run như cánh bướm…

 

 

Loading...