“Ưm…”
Mũi của Thẩm Thất Thất vô tình va l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc của Nguyễn Hạo Thịnh, cô nhăn mặt, khẽ rên lên một tiếng.
“Có ?”
Nguyễn Hạo Thịnh nhíu mày, cúi xuống nâng cằm cô lên, thở ấm áp phả lên ch.óp mũi.
Thẩm Thất Thất trừng mắt khuôn mặt gần trong gang tấc của , nuốt nước bọt, vội vàng lắc đầu: “Không .”
Thế nhưng rõ ràng Nguyễn Hạo Thịnh tin, ánh mắt tối sầm , sâu thẳm như xoáy nước, khiến dễ dàng lạc lối.
Tim Thẩm Thất Thất bất giác đập thình thịch, trong đầu văng vẳng những lời Nguyễn Hạo Thịnh từng , khuôn mặt lập tức đỏ bừng như tôm luộc.
Anh nhướn mày, dáng vẻ e thẹn của cô mà thấy thú vị.
“Hửm?” Anh vươn tay, chọc chọc má cô, khóe môi cong lên thành một nụ tà mị, giọng điệu trêu chọc: “Bé ngoan, cháu đang nghĩ gì thế hả?”
“Chú…”
Thẩm Thất Thất khẽ nhăn mặt, ánh mắt vô tội, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hây hây như ráng chiều, đôi môi hồng mềm mại khẽ mở: “Chú trêu cháu!”
Nguyễn Hạo Thịnh đôi môi đáng yêu mà lòng ngứa ngáy, khẽ trầm thấp, bất ngờ cúi xuống hôn cô.
Thẩm Thất Thất kịp phản ứng chiếm trọn, tiếng phản kháng yếu ớt cũng nuốt chửng trong nụ hôn nồng nhiệt.
Anh hôn cô một cách chậm rãi, từng chút từng chút, dạy dỗ, dụ dỗ, bàn tay to lớn giữ c.h.ặ.t gáy cô, cho cô cơ hội né tránh. Đầu lưỡi quấn lấy lưỡi cô, chậm rãi c.ắ.n mút, như đang từng bước chinh phục.
Thẩm Thất Thất hôn đến mức đầu óc cuồng, vô thức ngoan ngoãn phối hợp.
Một chút vị đắng của nicotine thoáng lướt qua, khiến cô khẽ cau mày.
Chú lén hút t.h.u.ố.c ?!
lúc , từ cầu thang vọng đến tiếng bước chân – chắc là dì Trần chăm sóc ông nội ngủ xong.
“Chú…ưm…” Thẩm Thất Thất hoảng hốt vặn vẹo , định thoát khỏi vòng tay Nguyễn Hạo Thịnh.
Anh sớm nhận , nhẹ nhàng c.ắ.n môi cô một cái mới tà mị , chậm rãi buông .
Thẩm Thất Thất lập tức đưa tay che miệng, trừng mắt đầy tức tối. Cô thầm nghĩ chắc chắn môi hằn rõ dấu răng !
Dì Trần xuất hiện ở tầng , bước chân chậm rãi tiến về phía phòng khách.
Thẩm Thất Thất nghiến răng, quyết định tới luôn!
Cô dứt khoát nhắm mắt, nhào đầu lòng Nguyễn Hạo Thịnh, giả vờ ngủ say.
“Ơ?” Vài giây , giọng của dì Trần vang lên, xen lẫn sự ngạc nhiên: “Tiểu thư Thẩm Thất Thất …”
“Lạnh quá, cô nhóc ngủ gục sofa !” Nguyễn Hạo Thịnh ung dung trả lời, vờ như chuyện gì xảy , cúi xuống bế bổng Thẩm Thất Thất lên.
Dì Trần thế thì gật đầu tán thành: “ thật! Sao ngủ ở sofa chứ, nếu cảm thì khổ!”
“Cháu đưa cô về phòng.” Nguyễn Hạo Thịnh thản nhiên , để dì Trần cơ hội nghi ngờ, ôm c.h.ặ.t trong lòng xoay lên lầu.
Dì Trần thấy gì bất thường, thấy Nguyễn Hạo Thịnh bế Thẩm Thất Thất về phòng thì cũng chẳng nghĩ nhiều, tiếp tục việc của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/du-do-yeu-duong-chu-pha-gioi-quan-lay-toi/chuong-209-thoat-khoi-kiem-soat.html.]
Khi đặt chân lên tầng hai, Thẩm Thất Thất rốt cuộc nhịn nữa, hé mắt, ôm lấy cổ Nguyễn Hạo Thịnh, đến mức đôi mắt cong cong như trăng khuyết.
"Chú dối mà cứ như dối !" Thẩm Thất Thất hừ một tiếng, bĩu môi : " là bậc thầy diễn xuất!"
"Cháu cũng chẳng kém." Nguyễn Hạo Thịnh liếc xuống cô nhóc, vẻ mặt hờ hững, đó ôm cô về phòng.
mà… đây phòng của Thẩm Thất Thất, mà là phòng của Nguyễn Hạo Thịnh.
Tự dưng tim cô đập nhanh hơn hẳn, chút căng thẳng. Vừa đặt xuống giường, còn kịp hồn, cô lập tức lùi tít sang mép bên , trông hệt như một con chuột nhỏ cảnh giác cao độ.
Nguyễn Hạo Thịnh thấy mà bật , lắc đầu: "Chú ăn cháu mà sợ dữ ?"
Thẩm Thất Thất nhăn mặt, lớn giọng lườm : "Bây giờ cháu mới , hóa chú cũng gian trá !"
Vừa dứt lời, sắc mặt Nguyễn Hạo Thịnh trầm xuống: "Cháu gì?"
Thẩm Thất Thất c.ắ.n môi, im thin thít.
"Bé ngoan!"
Anh cất tiếng, nhưng còn kịp hết câu thì Thẩm Thất Thất bất thình lình nhảy xuống giường, lẩm bẩm: "Cháu tắm sạch sẽ !"
"..."
Sau đó, Thẩm Thất Thất chạy thẳng về phòng , lề mề trong phòng tắm gần nửa tiếng đồng hồ. Tắm xong, cô khoác lên chiếc áo choàng hình gấu bông, tóc còn vương nước, cả trắng trẻo mềm mại, trông chẳng khác nào chiếc bánh bao mới hấp nóng hổi, thơm phức, chỉ chờ đến "ăn" .
Cô cửa phòng Nguyễn Hạo Thịnh, do dự vài giây đưa tay gõ cửa bước .
Lúc , Nguyễn Hạo Thịnh đang giường, tay cầm thứ gì đó. Thấy cô , ánh mắt rõ ràng hiện lên tia ngạc nhiên.
Thẩm Thất Thất mặt đỏ bừng, ngập ngừng ở cửa, lưỡng lự một hồi, cuối cùng vẫn quyết tâm bước tới, tiện tay đóng luôn cửa .
Nguyễn Hạo Thịnh đặt món đồ trong tay xuống, chăm chú cô bé con càng lúc càng tiến gần.
Đến khi cô ngay cạnh giường, nhướn mày, nhớ câu "cháu tắm sạch sẽ" của cô mà bật , ánh mắt đầy hứng thú: "Giờ sạch ?"
"…Ừm!" Thẩm Thất Thất cúi đầu, khẽ đáp lí nhí.
Anh vươn tay, bóp nhẹ má cô, gật gù: "Ừ, mềm thật."
Nghe , cô lập tức trừng mắt: "Đây là thịt, đương nhiên mềm !"
"Được, , cháu thì là ." Nguyễn Hạo Thịnh bất lực, ngờ một câu bâng quơ của lúc sáng mà con nhóc để bụng thật.
Nhìn cô gái nhỏ mặt, lòng bỗng mềm hẳn.
Anh kéo tay cô, ánh mắt trở nên nghiêm túc, chậm rãi : "Bé ngoan, chuyện thực là một sự cố ngoài ý , chú cháu thật sự . hôm nay, cháu tỉnh táo, nên hãy cho chú , cháu thật lòng ?"
Thẩm Thất Thất hiếm khi thấy nhiều như thế, cô ngẩng đầu thẳng mắt . Đôi mắt dịu dàng mà sâu thẳm, ánh lấp lánh như bầu trời vô tận, mê hoặc đến cực điểm.
Cô hít sâu một , gật đầu kiên định: "Cháu thật lòng."
Lúc , Nguyễn Hạo Thịnh mới bật , vươn tay ôm lấy cô, nhẹ nhàng đặt cô lên giường.