Dụ Dỗ Yêu Đương: Chú Phá Giới Quấn Lấy Tôi - Chương 187: Bạn gái sao?

Cập nhật lúc: 2026-02-11 01:27:13
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Sở trường của là t.h.u.ố.c nổ, thật sự giỏi, giỏi đến mức ngay cả những chuyên gia gỡ b.o.m lâu năm trong quân đội cũng khó mà sánh kịp."

 

Thượng Quan Hách Vân xổm xuống, lấy khăn giấy trong túi , chậm rãi lau tấm ảnh của Tiểu Giang, lau kể tiếp: "Cậu hy sinh trong một nhiệm vụ. Khi đó, một nhóm k.h.ủ.n.g b.ố bắt cóc trẻ em ở một trường mẫu giáo, đòi tiền chuộc một triệu tệ. Trong lúc cảnh sát thương lượng với bọn tội phạm, Tiểu Giang và một đồng đội khác nhận lệnh lẻn từ phía trường. Bọn họ thành công, âm thầm tiếp cận tên bắt cóc mà ai ..."

 

Nói đến đây, Thượng Quan Hách Vân khẽ nhíu mày, ánh mắt chằm chằm tấm ảnh với nụ rạng rỡ .

 

Thẩm Thất Thất lập tức xuống bên cạnh, sốt ruột hỏi: "Rồi nữa? Bọn họ khống chế tên cướp ?"

 

"Phải, bọn họ khống chế . ai ngờ rằng, kẻ buộc b.o.m thực dồn đến đường cùng. Hắn vì chủ nợ truy lùng mà sinh lòng liều lĩnh. Nếu vụ bắt cóc thất bại, dù trốn khỏi cảnh sát, cũng chẳng thể thoát khỏi tay bọn cho vay nặng lãi."

 

Thượng Quan Hách Vân thở dài một , sang cô gái bên cạnh, tiếp tục kể: "Tên cướp kích hoạt b.o.m hẹn giờ. Trong 30 giây cuối cùng, đồng đội vội vàng sơ tán lũ trẻ, còn Tiểu Giang thì quyết định ở bên cạnh tên cướp đ.á.n.h ngất. , tháo gỡ quả b.o.m, cố gắng giảm thiểu tổn thất cho đất nước!"

 

Thẩm Thất Thất đến đây, môi mím c.h.ặ.t . Cô đoán kết cục .

 

"Đó là đầu tiên trong đời mắc sai lầm... Và cũng là sai lầm cuối cùng!"

 

Giọng trầm thấp vang lên. Thẩm Thất Thất xúc động đến mức lòng chùng xuống, cúi đầu đặt nhành cúc trắng bia mộ của Tiểu Giang với sự tôn kính.

 

"Chú Tiểu Giang, chú là đặc công giỏi nhất, dũng cảm nhất mà cháu từng ! Chú là thần tượng của cháu!" Cô ngẩng đầu, nở nụ với trai trong ảnh. Nụ của vẫn rực rỡ như .

 

Nghe những lời , trong mắt Thượng Quan Hách Vân lóe lên chút bất ngờ. Anh nghiêng đầu cô gái nhỏ bên cạnh, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác ấm áp.

 

"Tiểu Giang!" Anh lên tiếng, sang ảnh của đồng đội, nghiêm túc : "Còn nhớ lời hứa của chúng chứ? , trai thế , nhất định sẽ bạn gái !"

 

Nhắc đến chuyện cũ, Thượng Quan Hách Vân khẽ , đưa tay khoác lên vai Thẩm Thất Thất, tiếp tục với tấm ảnh: "Nhìn xem, đây là bạn gái nhỏ của , hôm nay đặc biệt đưa đến cho xem, thấy thế nào? Dễ thương ?"

 

Dĩ nhiên, Tiểu Giang trong ảnh chẳng thể trả lời. Thẩm Thất Thất bên cạnh thì trợn tròn mắt, phắt sang lườm đàn ông bên cạnh. Cô nghiến răng, hạ giọng gằn từng chữ:

 

"Cáo già c.h.ế.t tiệt, cháu ngay chú ý mà!"

 

"Vậy ?" Thượng Quan Hách Vân khẽ, cúi đầu ghé sát bên tai cô, giọng mang theo vài phần trêu chọc: "Nếu sai, cháu thể mách với Tiểu Giang, lừa ."

 

"Chú tưởng cháu dám chắc?" Thẩm Thất Thất nghiến răng ken két: "Cáo già gian xảo, ngay cả em của cũng lừa!"

 

" , cháu , thì Tiểu Giang ?" Thượng Quan Hách Vân thoải mái lên tiếng, cánh tay vẫn vô cùng tự nhiên đặt bờ vai nhỏ của cô.

 

"Chú đừng hòng đạt mục đích!" Thẩm Thất Thất trừng mắt , chút nể nang mà hừ một tiếng: "Cháu sẽ mách với chú Tiểu Giang, rằng chú là một tên đại l.ừ.a đ.ả.o, gian manh vô cùng!"

 

Thượng Quan Hách Vân khẽ nhướng mày, dáng vẻ vẫn điềm nhiên như cũ. Hắn nhàn nhạt : "Tiểu Giang là chí cốt của đấy. Cháu dám bôi nhọ , sợ tối nay tìm cháu chuyện ?"

 

"Aaa!" Thẩm Thất Thất dọa đến hét lên một tiếng, theo bản năng nhào tới ôm c.h.ặ.t lấy Thượng Quan Hách Vân, đầu rúc n.g.ự.c ngừng.

 

Tối nay tìm cô chuyện? Trời ơi, thế chẳng dọa cô c.h.ế.t khiếp ?!

 

"Biết sợ ?" Thượng Quan Hách Vân đến nhịn nổi, lén lút giơ ngón cái về phía tấm ảnh Tiểu Giang, đó vỗ nhẹ lên lưng cô, trấn an: "Còn dám linh tinh ?"

 

Cô gái nhỏ trong lòng lắc đầu nguầy nguậy, giọng run run, yếu ớt vang lên: "Chú Thượng Quan, chú với em của chú , bảo tối nay đừng tìm cháu chuyện. Cháu… cháu gì hết là chứ gì!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/du-do-yeu-duong-chu-pha-gioi-quan-lay-toi/chuong-187-ban-gai-sao.html.]

Cái con nhóc , dễ lừa thế chứ? Hóa Thẩm Tiểu Thất gan lì trời sợ, đất sợ… sợ ma ?!

 

Thượng Quan Hách Vân đến khép miệng, vỗ nhẹ lên lưng cô, gật đầu: "Được , để với Tiểu Giang!"

 

"Hách Vân?"

 

Giọng của dứt, phía bỗng vang lên một giọng nữ, mang theo chút ngạc nhiên.

 

Thượng Quan Hách Vân đầu , thấy đến, lập tức thu nụ , gương mặt nghiêm nghị: "Bác gái!"

 

Thẩm Thất Thất tò mò ngẩng đầu lên, liền thấy một phụ nữ ngoài năm mươi đang cách đó xa. Bà mặc đồ đen, tay cũng cầm một bó cúc trắng.

 

Mẹ của Tiểu Giang thoáng sững sờ, chậm rãi tiến lên vài bước. Khi thấy hai đang ôm , ánh mắt bà thoáng chau . Dẫu đây cũng là nghĩa trang liệt sĩ, hai mật thế quả thật hợp lẽ chút nào. Ánh mắt bà quét qua Thẩm Thất Thất, cau mày: "Hách Vân, cô gái là…?"

 

Thượng Quan Hách Vân vội vàng buông cô gái trong lòng , lễ phép đáp: "Bác gái, cô là bạn gái của cháu, Tiểu Thẩm!"

 

Tiểu Thẩm…

 

Được , đây là đầu tiên gọi cô như , cũng khá lạ tai!

 

"Thẩm Tiểu Thất."

 

Khi cô còn đang ngẩn ngơ, phía Thượng Quan Hách Vân khẽ thúc lưng cô, nhắc nhở: "Còn mau chào bác gái!"

 

Thẩm Thất Thất lập tức hồn, tươi cúi : "Cháu chào bác gái! Cháu là Thẩm Thất Thất, vui… vui gặp bác!"

 

"Bạn gái?"

 

Mẹ Tiểu Giang khẽ nhíu mày, từ xuống quan sát cô một lượt sang Thượng Quan Hách Vân, giọng điệu chút ẩn ý: "Còn trẻ quá, trách gì hành động kém chừng mực như !"

 

Thượng Quan Hách Vân vẫn giữ nụ ôn hòa, hề tỏ vẻ tức giận, chỉ nhẹ giọng đáp: "Cháu kể với cô về chuyện của Tiểu Giang. Cô là một cô gái lương thiện, xong cảm động đến phát , nên cháu mới ôm cô để an ủi."

 

Một câu khéo léo giải thích lý do hai họ ôm , gián tiếp gợi lên lòng tự hào của Tiểu Giang—con trai bà là một liệt sĩ, câu chuyện của khiến cô gái rơi lệ!

 

Quả nhiên, Tiểu Giang xong liền khẽ nhíu mày, ánh mắt liếc qua thấy vành mắt Thẩm Thất Thất chút đỏ, sắc mặt cũng dịu ít nhiều. ngay đó, nỗi bi thương hiện lên gương mặt bà . Bà tiến lên vài bước, đặt bó cúc trắng bia mộ con trai , thở dài: "Cũng thật cảm ơn cháu vẫn nhớ đến Tiểu Giang. Thấm thoắt bảy năm … Thời gian trôi thật nhanh, nhưng cũng thể xóa nhòa tình giữa hai đứa!"

 

"Tiểu Giang là một đời của cháu!" Thượng Quan Hách Vân đáp, ánh mắt kiên định tấm ảnh trai trẻ đang rạng rỡ.

 

Thẩm Thất Thất nghiêng đầu sang, thấy biểu cảm của Thượng Quan Hách Vân lúc , trong lòng bỗng nhói lên một chút. Cô lén lút đưa tay nắm lấy bàn tay đang thả lỏng bên cạnh quần.

 

"Đừng buồn!"

 

Ba chữ nhỏ nhẹ cất lên, như dòng nước mát rót tim .

 

Thượng Quan Hách Vân gì, chỉ siết c.h.ặ.t lấy bàn tay nhỏ nhắn , cũng như cách từng với Tiểu Giang—vững vàng và kiên định!

 

 

 

Loading...