“Cái đó... Tiểu Thất , chuyện là như thế , ông với ngoại cháu bàn bạc kỹ , cả hai đều thấy chuyện chỉ lợi cho cháu, hại!” Chu Đại Sơn mở lời, một tràng dài lời ý , nhưng cuối cùng chịu trọng tâm.
Thẩm Thất Thất hết nổi, chỉ thể lên tiếng cắt ngang, thẳng vấn đề: “Rốt cuộc là chuyện gì lợi cho cháu? Hai thẳng , ơn tập trung trọng điểm!”
Cô còn đặc biệt nhấn mạnh hai chữ trọng điểm, ánh mắt chằm chằm hai ông lão, tràn đầy vẻ bất lực.
“Vậy ông nhé?” Chu Đại Sơn sang Nguyễn Quốc Đống, thấy ông gật đầu, bấy giờ mới tiếp tục: “Nhà Nam Cung ở Thành Đô, một gia tộc quân y danh tiếng, chắc cháu đúng ?”
“Vâng, cháu .” Thẩm Thất Thất gật đầu.
“Sáng nay, nhà Nam Cung gửi thiệp mời đến, nội dung đại khái là mời cháu qua đó chơi. Nếu cháu thấy hứng thú, còn thể ở Thành Đô học tập. Bậc trưởng bối nhà Nam Cung giỏi về y học cổ truyền, nếu cháu , họ sẵn sàng nhận cháu đồ .”
Nói xong một , Chu Đại Sơn thở phào nhẹ nhõm, như thể tảng đá lớn trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống.
Thẩm Thất Thất xong thì ngẩn : “Chỉ thế thôi á?”
“Ừ, chỉ chuyện thôi!” Hai ông lão đồng thanh gật đầu.
Cô gái nhịn mà lau mồ hôi: “Vậy lúc nãy hai căng thẳng như sắp chịu án chung thế? Lẽ nào nếu cháu ... sẽ hậu quả nghiêm trọng?”
“Khụ!” Nguyễn Quốc Đống ho nhẹ một tiếng, chỉ sang bên cạnh: “Cũng nghiêm trọng lắm , chủ yếu là do cái lão già …”
“Sao? Chẳng lẽ ông lo lắng ?”
Chu Đại Sơn trừng mắt, hùng hổ : “Nhà Nam Cung đột nhiên gửi thiệp mời, ai mà trong đầu họ đang tính toán gì! Ai chẳng họ luôn nhắm Tiểu Thất, còn lo tính toán cho thằng Tiểu Phong nhà nữa chứ!”
“……” Nguyễn Quốc Đống im lặng, cái lão đúng là ăn ngay thẳng, kiêng kỵ gì cả, thấy Thẩm Thất Thất đang ngay đây ?
“……” Thẩm Thất Thất cũng đơ , hóa là chuyện của Chu Tiểu Phong. Nghĩ ngợi một lúc, cô quyết định rời khỏi chiến trường .
“À... cháu lên phòng học bài , hai cứ tiếp tục bàn bạc ...” Cô vội vàng dậy, một câu chuồn thẳng lên lầu.
“Tiểu Thất, cháu định Thành Đô ? Chuyện của Tiểu Phong...” Chu Đại Sơn còn định tiếp.
“Thôi thôi thôi! Con cháu phúc của con cháu, ông suốt ngày lo mấy chuyện gì!” Nguyễn Quốc Đống ngắt lời.
Chu Đại Sơn phục: “Bộ con gái nhà ông là báu vật hiếm ? Thằng cháu cũng thiếu thích! quan trọng là, nếu bọn tranh thủ dàn xếp sớm, chuyện thông gia của hai nhà e là sắp hỏng !”
“Cũng đúng...” Nguyễn Quốc Đống gật đầu, gương mặt đầy vẻ rối rắm.
Nói gì thì , hai đứa nhỏ đều là do bọn họ trông nom từ bé, đúng chuẩn thanh mai trúc mã. Hồi nhỏ thiết bao nhiêu, lớn lên xa cách thế chứ?
Nhất là vụ đính hôn , hai ông lão đến giờ vẫn hiểu , rốt cuộc giữa Tiểu Phong và Tiểu Thất chuyện gì ?
là... nhà nào cũng chuyện khó !
Thẩm Thất Thất lao lên lầu, kịp đặt túi xuống thì điện thoại trong túi réo ầm ĩ. Cô rút xem, màn hình hiển thị tên Ninh Tĩnh.
Không chần chừ, Thẩm Thất Thất ấn ngay nút :
"Alo, Ninh Tĩnh?"
Giọng bên vọng , mở đầu bằng một câu đầy bí ẩn:
"Chị Thẩm, hôm nay chị lên mạng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/du-do-yeu-duong-chu-pha-gioi-quan-lay-toi/chuong-171-tra-thu.html.]
Thẩm Thất Thất sững , nhưng đáp ngay:
"Hôm nay chị còn động đến máy tính. Mà thôi bỏ qua chuyện mạng mẽo , chị , rốt cuộc Bạch Tiểu Thiên chuyện gì—"
"Chị lên Weibo ngay !" Ninh Tĩnh ngắt lời, giọng vẻ kích động:
"Chị tìm từ khóa liên quan đến trường hot search, chị sẽ hiểu."
"Hả?" Thẩm Thất Thất nhíu mày, khó hiểu: "Lên hot search gì?"
"Chị cứ xem !" Giọng Ninh Tĩnh càng gấp gáp hơn:
"Là chuyện của Bạch Tiểu Thiên đó! Em cảm thấy chị nhất định xem ngay!"
Thấy bạn , Thẩm Thất Thất hỏi thêm nữa. Cô mở Weibo điện thoại hỏi:
"Không lẽ xảy chuyện gì lớn ?"
"Trên Weibo hôm nay bão dữ lắm! Em cũng giải thích nữa. Chị cứ xem là rõ hết!" Ninh Tĩnh thở hổn hển:
"Em thật sự ngờ chuyện thành thế … Em sợ chị Tiểu Thiên chuyện dại dột mất!"
"Làm chuyện dại dột?" Tay Thẩm Thất Thất khựng giữa chừng. lúc , máy tính khởi động xong, cô lập tức mở Weibo lên. Chỉ gõ tên trường ô tìm kiếm, hàng loạt tin tức liền hiện .
Vừa bấm một bài , Thẩm Thất Thất trợn tròn mắt.
Trời đất ơi!
Các bài đăng dày đặc, mở đầu đều cái tên Bạch Tiểu Thiên, còn tiêu đề thì... những cụm từ khó .
Cô tùy tiện bấm một bài, và một loạt ảnh đập ngay mắt:
“Bạch Tiểu Thiên trong xe ô tô, mờ ám hôn một đàn ông mặc đồ đen.”
“Ở quán bar, cô ôm c.h.ặ.t trong lòng.”
“Tấm cuối cùng… hai họ cùng bước phòng VIP khách sạn.”
Đọc lướt qua mấy bài đăng, nội dung chung đều rằng Bạch Tiểu Thiên vì trả thù Tần Mộ Sinh, nên mới bất chấp , sa vòng tay của một tên trùm xã hội đen!
Chưa hết, phía còn đăng cả ảnh Tần Mộ Sinh đang giường bệnh trong bệnh viện!
Thậm chí cả ảnh chụp hồ sơ bệnh án và bản biên bản lấy lời khai của cảnh sát!
Chủ bài đăng khẳng định, Tần Mộ Sinh bọn giang hồ uy h.i.ế.p. kiên quyết chịu khuất phục, thế là hơn chục gã đô con t.r.a t.ấ.n tàn nhẫn… thậm chí còn… thiến!
Đọc đến đây, Thẩm Thất Thất suýt chút nữa ném luôn cái điện thoại!
Cái gì mà thiến chứ?!
Nhìn ảnh chụp vết thương cận cảnh phía , Thẩm Thất Thất lập tức tái mặt, ôm bụng lao thẳng nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo!
Vừa bước , cô mới nhớ điện thoại vẫn còn đang trong cuộc gọi. Cầm lên, cô hắng giọng một tiếng:
"Alo?"
Đầu dây bên , Ninh Tĩnh nhanh ch.óng đáp lời, giọng vẫn còn run rẩy:
"Chị Thẩm, em tìm chị Tiểu Thiên ! Chị đang ở Tiểu Vương Phủ, chắc chắn là đang ở cùng tên giang hồ !"