Dụ Dỗ Yêu Đương: Chú Phá Giới Quấn Lấy Tôi - Chương 167: Không phải tiểu thư bánh bèo!
Cập nhật lúc: 2026-02-10 13:34:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Đây, để chú giới thiệu một chút. Đây là bạn gái chú, Diêu Tú Nhi." Vừa , Lôi Lệ chỉ sang Thẩm Thất Thất, híp mắt với cô gái bên cạnh: "Bảo bối , đây là cháu gái của bạn , Thẩm Thất Thất!"
"Chào em, Thất Thất." Diêu Tú Nhi bước đến, dù mang giày cao gót nhưng từng bước của cô vẫn uyển chuyển, tràn đầy khí chất. là một mỹ nhân hiếm !
Thẩm Thất Thất ngước mắt phụ nữ mặt, gật đầu lễ phép: "Chào chị, Tú Nhi… chị Tú Nhi!"
"Đáng yêu quá!" Nghe cô gọi là chị, Diêu Tú Nhi tươi rạng rỡ, nhịn mà đưa tay bẹo nhẹ má cô.
Thẩm Thất Thất bĩu môi, im lặng chịu trận.
Quả nhiên, phụ nữ ai cũng thích gọi là "chị", haizz…
Đứng Diêu Tú Nhi, Lôi Lệ len lén giơ ngón cái với Thẩm Thất Thất, ý khen ngợi: "Làm lắm!"
"Honey, bữa sáng yêu thương mà cho em ?"
lúc , giọng ngọt ngào của Diêu Tú Nhi vang lên. Lôi Lệ, đang giơ ngón cái khen ngợi, lập tức cứng đờ cả .
"À… ờ… cái đó…" Lôi Lệ lắp bắp cả buổi mà lời.
"Đừng với em là quên nhé?" Diêu Tú Nhi xoay , nhướng mày, ánh mắt sắc bén như d.a.o.
Thấy , Thẩm Thất Thất nhanh ch.óng lên tiếng giải vây: "Chị Tú Nhi, thật … bữa sáng mà chú Lôi cho chị… … em ăn mất …"
"Hả?" Diêu Tú Nhi cô bé với ánh mắt đầy ngạc nhiên. "Em ăn hết luôn á?"
Thẩm Thất Thất liếc qua Lôi Lệ, khó khăn gật đầu: "Dạ… đúng …"
"Trời ạ, nấu dở thế mà em cũng nuốt trôi ? là tội nghiệp!"
"…"
"…"
Lôi Lệ cảm thấy lòng tự trọng của đả kích nghiêm trọng. Trong tiếng rên rỉ đầy ai oán, xách cặp táp, hậm hực đẩy cửa lao ngoài, để Thẩm Thất Thất và Diêu Tú Nhi đến nghiêng ngả.
Cười chán chê, Diêu Tú Nhi nhanh ch.óng lấy dáng vẻ kiêu kỳ, hất cằm cô bé bên cạnh: "Cô nhóc, giờ Lôi Lệ giao em cho chị . Đi thôi, chị Tú Nhi dẫn em ăn ngon!"
"Thật ạ? Đi !" Nghe đến ăn ngon, Thẩm Thất Thất lập tức gật đầu lia lịa, y như gà mổ thóc.
Diêu Tú Nhi rõ ràng ngờ cô bé đáng yêu đến thế. Cười tủm tỉm, cô nắm tay Thẩm Thất Thất, hiên ngang bước cửa.
Sau , Thẩm Thất Thất mới , đừng thấy Lôi Lệ bình thường hùng hổ thế nào, đến mặt nữ vương bá đạo như Diêu Tú Nhi, chỉ là một con cừu nhỏ ngoan ngoãn.
Không ai ngờ , kẻ nổi danh đào hoa nhất nhì kinh thành, lăn lộn trong chốn tình trường bao năm gục ngã, cuối cùng một nữ cường nhân thu phục. là một kỳ tích trong thiên hạ!
Thẩm Thất Thất ngờ Diêu Tú Nhi dẫn cô đến Moonlight. Vừa bước hội quán đầy rẫy những nhân viên phục vụ xinh , hiểu cô chợt nhớ đến Chu Tiểu Phong. Nhớ đến đây cũng là đưa cô , gọi cả bàn đầy cao lương mỹ vị, cuối cùng ăn chẳng mấy miếng, lãng phí quá trời!
Có vẻ Diêu Tú Nhi là khách quen ở đây, bởi trông thấy cô, nhân viên phục vụ lập tức tươi bước tới chào đón:
“Chào Diêu tiểu thư!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/du-do-yeu-duong-chu-pha-gioi-quan-lay-toi/chuong-167-khong-phai-tieu-thu-banh-beo.html.]
Sau màn chào hỏi ngắn gọn, bọn họ gì thêm mà nhanh ch.óng dẫn cả hai một phòng riêng mang cái tên chi là mờ ám—Hoạt Sắc Sinh Hương.
Lần đến đây, Thẩm Thất Thất để ý lắm, giờ thấy cái tên mới thấy gì đó sai sai. "Hoạt sắc sinh hương" thôi thấy đậm mùi ám , huống hồ nơi mỹ nhân thế , trách nghĩ bậy!
Diêu Tú Nhi thì vô cùng thoải mái, xuống phất tay một cái, lập tức nhân viên mang thực đơn đến. Phong cách phục vụ ở đây đúng là đẳng cấp, khiến khách hàng cảm thấy như bậc quý nhân. Bảo Moonlight đám công t.ử ăn chơi Bắc Kinh ưa chuộng đến —ở đây chỉ đồ ăn ngon, mỹ nhân xinh mà còn dịch vụ hạng nhất!
“Ồ, món đặc biệt tuần … là món Pháp ?”
Lật trang đầu tiên của thực đơn, Diêu Tú Nhi khẽ nhướng mày, ánh mắt chợt dừng một chút sang hỏi Thẩm Thất Thất:
“Cô bé, em thích đồ ăn Pháp ?”
“Ừm…” Thẩm Thất Thất suy nghĩ một lát gật đầu: “Cũng ạ!”
“Vậy thì , hôm nay thử món đặc biệt của Moonlight—gan ngỗng áp chảo với sò điệp !” Diêu Tú Nhi tươi như hoa, xong liền tiếp tục lật thực đơn, thoải mái chọn thêm món khai vị, tráng miệng và hai phần súp.
Sau khi gọi món xong, cô nàng tiện tay đặt thực đơn sang một bên, ngước lên Thẩm Thất Thất, tủm tỉm:
“Cô bé, em…”
“Em tên là Thẩm Thất Thất, chị cứ gọi em là Thất Thất !”
Không đợi Diêu Tú Nhi hết câu, Thẩm Thất Thất lập tức chen , trông cô nhóc vẻ bối rối, mặt mày nhăn nhó:
“Làm ơn đừng gọi em là ‘cô bé’ nữa, kỳ lắm luôn !”
“Được , chị đây thích nhất kiểu con gái thẳng thắn như em!” Diêu Tú Nhi phá lên , trông vô cùng hào sảng.
Nói cũng lạ, Diêu Tú Nhi khuôn mặt sắc sảo, quyến rũ, nhưng tính cách chẳng giống vẻ ngoài chút nào—cô kiểu phụ nữ điệu đà, mà là một đại tỷ thẳng thắn, cởi mở, hề giả vờ bộ tịch!
Thẩm Thất Thất cũng thích tính cách , cô tít mắt tò mò hỏi:
“Chị Tú Nhi, em đoán mãi mà chị nghề gì. Nghĩ cả đống công việc mà thấy chẳng cái nào hợp!”
“Ồ?” Diêu Tú Nhi hứng thú nhướng mày: “Em đoán những gì nào?”
“Lần đầu gặp chị, em tưởng chị là mẫu. cảm thấy chị giống luật sư hơn—kiểu chuyên xử lý mấy vụ đại án . mà luật sư thì chắc thời gian chăm chút ngoại hình , mà chị lúc nào cũng thời trang. Thế nên em nghĩ thể chị là nhà thiết kế… mà… Nghĩ kiểu gì cũng thấy đúng!”
Vừa , Thẩm Thất Thất gãi đầu, vẻ mặt bối rối, đáng yêu hết sức.
Nhìn cô nhóc mặt, Diêu Tú Nhi đến mức khép nổi miệng. Đã lâu lắm cô mới cảm giác vui vẻ thế , con bé đúng là khiến cưng chiều!
“Phân tích cũng khá đấy, nhưng tiếc là đoán sai hết !” Diêu Tú Nhi khoát tay, : “Thôi , để chị cho em một gợi ý nhé—công việc của chị thường xuyên tiếp xúc với nhiều trai xinh gái , nào là idol đình đám, nào là mẫu thời trang… Cả ngày việc với mấy !”
“Ủa? Vậy chẳng lẽ chị là quản lý nghệ sĩ? À , chị mở công ty quản lý? Hay là sở hữu cả một tập đoàn giải trí?”
Nghe , Thẩm Thất Thất mở to mắt, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Diêu Tú Nhi suýt bật thành tiếng, đưa tay xoa trán:
“Trí tưởng tượng của em phong phú thật đấy, nhưng thu nhỏ phạm vi một chút nào!”