Đồng Tiền Của Ta Thông Đến Hiện Đại (Cổ Xuyên Kim) - Chương 24: Không biết tương lai sẽ ra sao

Cập nhật lúc: 2026-03-16 22:41:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Thiết Trụ… con xem ông bà nội các con bây giờ khỏe ?”

Thật Tô Hợp Hương cũng trông mong Thiết Trụ trả lời.

Nàng tự tiếp tục : “Haiz… từ khi cha con qua đời, cái nhà còn là nhà của chúng nữa .”

Mấy ngày bận rộn chạy nạn, nàng thời gian nghĩ nhiều.

bây giờ nghĩ , tương lai đây. Con cái nàng chắc chắn thể sống mãi trong rừng sâu núi thẳm. Sau chúng vẫn ngoài sống giữa đời.

hộ tịch của cả nhà đều trong tay ông bà nội Thiết Trụ. Cho nên dù ở nơi ở Tiên giới, nàng cũng đều tính là hộ tịch. Nghĩ đến đó, trong lòng nàng dâng lên một nỗi lo.

Ngoài nỗi lo , nàng cũng chút nhớ và lo cho những ở quê. Không bây giờ họ đang gì, đến . Bên ngoài chiến sự liệu còn dứt ?

cũng sống cùng một mái nhà hơn mười năm. Cho dù ngày thường chút va chạm, nàng vẫn khỏi lo lắng cho họ.

Thiết Trụ từ nhỏ đến giờ từng quyết định chuyện gì lớn. Những chuyện sâu xa như , căn bản nghĩ tới.

Vì thế đơn giản : “Nương, chuyện thì hãy tính ! Bây giờ cuộc sống của chúng .”

Tốt đến mức cũng đổi. Nếu cả đời sống ở nơi cũng tệ. Không lo miếng ăn, cũng lo gọi phục dịch binh dịch.

Tô Hợp Hương khẽ thở dài. Đứa trẻ vẫn còn nhỏ, lo tính cho tương lai. Ở trong núi mắt thì cũng tệ, nhưng cũng thể sống ở đây cả đời .

Nếu nàng thể Tiên giới, chỉ riêng nguồn nước uống cũng là vấn đề. Nếu một ngày nào đó nàng thể qua nữa thì ?

Đột nhiên, động tác việc của nàng khựng . Nàng nín thở, tập trung lắng động tĩnh xung quanh. Đây là thói quen nàng mới hình thành khi núi. Bất kể gì cũng luôn chút cảnh giác, sợ rằng từ đó sẽ bất ngờ lao thứ gì.

lúc đó— Một con gà rừng từ bụi cây cách đó xa vỗ cánh bay vụt .

“Lại là gà rừng.” Thiết Trụ cũng thấy.

Đám thỏ hoang, gà rừng đáng ghét thường xuyên bất thình lình từ đó lao . Trong núi vốn yên tĩnh, mỗi như đều khiến giật c.h.ế.t.

Đáng giận hơn là bắt cũng bắt . Bộ lông gà rừng sặc sỡ ẩn trong đám dây leo khô, bắt chuyện dễ.

Tô Hợp Hương khẽ giấu nỗi lo trong lòng, lặng lẽ tự cổ vũ bản .

Ta nhất định . Nhất định sẽ sống hơn . Rồi sẽ một ngày… chúng một mái nhà mới, một mái nhà cần lang bạt nữa.

“Ái!” Thiết Trụ nắm một nắm cỏ khô thì kêu lên, đau đến mức vội lắc tay.

“Sao ?” Tô Hợp Hương vội chạy tới.

Chỉ thấy trong lòng bàn tay Thiết Trụ mấy cái gai đ.â.m . Hóa bụi gai chích . Khoảng đất chắc vì nắng chiếu nhiều, nên bụi gai mọc lan tràn khắp nơi, gần như chỗ để đặt tay.

“Thôi, tạm thời đừng động chỗ nữa.” Tô Hợp Hương .

“Đợi sang mùa xuân đào gốc, dời ngoài khe mương.”

Nàng : “Thôi con về , cần vội.”

Thiết Trụ chịu. Nhổ gai xong, thản nhiên vén áo ngoài, lau tay áo trong tiếp tục việc.

“Chỉ là vết thương nhỏ thôi, .”

“Lát nữa nhớ rửa tay cho sạch.” Làm nương , lúc nào cũng chuyện lo.

Làm đến một canh giờ, Tô Hợp Hương thấy mệt rã rời, mồ hôi cũng toát .

“Về thôi.”

“Việc cần gấp. Mỗi ngày một chút, từ từ cũng xong.”

Nàng dọn dẹp xung quanh cửa hang một khá rộng. Những viên đá lớn mặt đất cũng nàng nhặt hết. Nàng nghĩ, nếu rời , chỗ đất thể trồng rau. Bây giờ nhặt đá cũng tiện tay.

Đợi tích nhiều trong thông đạo, nàng sẽ tìm chỗ nào đó đổ , tránh chiếm chỗ.

Nghĩ đến đá, nàng nhớ . Trên đường tới đây mấy tảng đá lớn cao ngang . Khi nào rảnh nàng định mang về. Đặt ở cửa hang chắn gió, tránh để Tứ Ni cẩn thận rơi xuống.

Nàng còn dự định dọn đường về phía cuối sơn cốc. Xem thử phía bên núi là dãy núi nào. Khi rảnh rỗi, nàng còn leo lên đỉnh núi quan sát địa hình xung quanh.

Thấy một cây khô đổ, nàng cũng thu thông đạo. Trên cây còn mọc khá nhiều mộc nhĩ khô. Thứ ngâm nước nở , dù nấu canh xào ăn đều ngon.

“Nương, xem là cái gì?”

Thiết Trụ trẻ tuổi nên mắt tinh. Sau khi cây khô dọn , gốc lộ một cái hang nhỏ. Ở cửa hang thứ gì đó màu nâu lốm đốm, trông như một sợi dây thừng cuộn , nửa ẩn trong đám cỏ khô.

Nhìn kỹ… giống như một con rắn. Thiết Trụ nhặt một cành cây, chọc thử.

“Sợi dây” động đậy.

“Ôi trời đất ơi!” Tô Hợp Hương lập tức kêu lên: “Đó là rắn đó! Con chọc nó gì!”

Con rắn vặn vẹo , chuẩn khỏi hang. Toàn Tô Hợp Hương nổi da gà. Nàng định bỏ chạy, nhưng nghĩ… Không con rắn độc . Lỡ ngày nào đó nó c.ắ.n hoặc c.ắ.n bọn trẻ thì ?

Phải g.i.ế.c nó! Bảo nàng tự tay bắt rắn thì chắc chắn . Trong lúc cấp bách, nàng nghĩ một cách. Nàng dùng thông đạo, ném một tảng đá lớn. Hòn đá rơi trúng đuôi rắn, khiến nó đau đớn vặn dữ dội.

Đầu rắn từ trong hang thò , lộ rõ . Thiết Trụ lập tức kéo Tô Hợp Hương lùi vài bước, tránh c.ắ.n. Trong tay cầm d.a.o c.h.ặ.t, vẻ mặt nóng lòng thử.

Con rắn quá lớn, dài nửa trượng ( hơn một mét). Nó ngẩng đầu lên, thè lưỡi đỏ, to hơn lươn. Thiết Trụ từng tự tay bắt rắn.

Bình thường cùng phụ hoặc các thúc bá, những việc như đến lượt . từng thấy vài , nên cũng quá sợ.

Tô Hợp Hương lập tức kéo Thiết Trụ . Lỡ c.ắ.n thì ? Có những con rắn độc, còn kịp gặp thầy t.h.u.ố.c mất mạng. An vẫn hơn, nàng cho đến gần.

Nàng liên tiếp ném thêm mấy tảng đá nhỏ cỡ đầu . Một tảng trong đó đập trúng đầu rắn.

“Ái…” Tô Hợp Hương dám kỹ nữa, ngay cả hòn đá cũng chẳng lấy .

“Thôi, về .” Nàng gọi con trai.

Thiết Trụ : “Nương, thịt rắn ăn , còn bổ nữa. Gan rắn chắc vẫn vỡ.”

Hồi theo cha xây nhà cho . Trong sân nhà chủ một con rắn.

Đại Tráng thúc lợi hại. Một tay nắm đúng bảy tấc rắn, nhấc bổng lên. Sau đó dùng d.a.o nhỏ m.ổ b.ụ.n.g rắn, móc gan rắn nuốt sống ngay tại chỗ, rằng cực kỳ bổ.

Lúc đó mới mười hai tuổi, cảnh tượng khiến tâm hồn non nớt của chấn động mạnh. Đến giờ vẫn hiểu rốt cuộc bổ cái gì. Chẳng lẽ là ăn gan bổ gan? Thảo nào Đại Tráng thúc gan như .

Hay là… cũng ăn một cái gan rắn để tăng can đảm?

“Thôi thôi!” Tô Hợp Hương lập tức xua tay: “Bỏ . Nương thiếu miếng thịt đó.”

“Tối nay chúng ăn thịt heo.” Thiết Trụ đành tiếc nuối rời .

“Nương, nương về !” Nhị Ni thấy nương leo lên , phía là đại ca.

“Ừ.”

“Tối nay ăn ngon hơn một chút.” Tô Hợp Hương . Hôm nay nàng mệt, cần ăn no một chút.

Nàng từ thông đạo lấy bánh bột ngô và thịt: “Nhị Ni, tối nay vẫn nấu cháo nhé.”

“Trứng gà hôm còn, mỗi hai quả.”

“Dạ.”

“Cháo cho thêm cải trắng, bỏ thêm ít thịt.”

“Vâng.” Nhị Ni đem thịt đông ngâm nước cho tan bớt, cắt thành lát mỏng.

Cho nồi rán mỡ, như nấu cháo sẽ mùi thịt thơm.

“Nương, mấy cái bánh tối nay cũng ăn luôn ?”

“Ừ.”

“Có năm cái bánh, cho hai cái cho đại ca con.”

Nhị Ni gì. Chỉ thầm nghĩ trong lòng nương thật thiên vị đại ca. Năm năm cái bánh. Đại ca hai cái. Nương chắc chỉ ăn phần Tứ Ni ăn thừa.

Haiz… Tô Hợp Hương ôm Tứ Ni chơi một lúc, uống chút nước. Sau đó bắt đầu dọn dẹp túp lều. Nàng san phẳng đất trong lều, trải một lớp cỏ khô, đặt mành cỏ lên . Sau đó trải hai tấm chăn. Chăn mới mua ở trạm thu mua đủ dùng cho hai cái lều.

Chiếc giường nhỏ nhặt đặt bên cạnh nệm, vặn cho Nhị Ni ngủ. Còn hai tấm chăn nhặt đó từ nhà đại tỷ . Tuy mùi, nhưng Tô Hợp Hương cảm thấy vẫn sạch hơn chăn trạm thu mua, nên dùng để đắp.

Còn tấm chăn mỏng nhà mang theo thì dùng gối đầu. Nàng còn trải lên nệm một tấm ga giường hoa lớn, khít phủ lên nệm. Tứ Ni khanh khách, lập tức nhảy lên giường. Con bé còn lăn vài vòng đó.

Với một đứa trẻ nhỏ, đó chính là cách để thể hiện niềm vui.

Đồng Trụ cũng nhào lên: “Thoải mái quá!”

từng ngủ chiếc giường êm như . Ở nhà , dù lót rơm dày, nhưng ngủ một thời gian rơm sẽ xẹp xuống, còn dính đầy vụn rơm khắp .

Nhị Ni tranh thủ chạy sang . Nàng thích. Tấm ga hoa lớn thật sự quá .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/dong-tien-cua-ta-thong-den-hien-dai-co-xuyen-kim/chuong-24-khong-biet-tuong-lai-se-ra-sao.html.]

“Nương, tối nay chắc chắn chúng sẽ ngủ ngon.”

“Cái đó đương nhiên .”

Tô Hợp Hương mặc kệ Tứ Ni, dậy gọi Thiết Trụ phụ giúp: “Thiết Trụ, con xem , tấm vải nhựa lớn quá. Nếu cắt thì nương tiếc.”

“Vì gọi là vải nhựa ạ?”

“Nương cũng rõ lắm. Dù những thứ gọi là plastic gì đó đều thấm nước, kín gió. Ví dụ như bao ni lông, chậu plastic.”

“Ồ, hai cái chậu nhà cũng gọi là chậu plastic ?”

“Chắc là .”

Cuộn vải nhựa khá nặng. Hai hợp sức kéo , rộng chừng bốn trượng, dài mười trượng (hơn ba mươi mét). Chỉ tiếc là ở giữa mấy chỗ thủng lớn, là một tấm nguyên vẹn.

“Cắt từ chỗ rách .”

“Vâng.”

Không kéo, họ đành dùng d.a.o c.h.ặ.t củi chậm rãi cắt, chia thành một tấm lớn và một tấm nhỏ.

“Tấm nhỏ dùng mái lều .”

Tô Hợp Hương ước lượng một lúc, thấy tấm nhỏ là đủ dùng, phủ lên hai túp lều vẫn còn dư, gió gần như lọt .

“Thiết Trụ, đây, phụ nương một tay.”

Hai hợp sức trùm tấm vải nhựa lên mái lều, ba phía đều dùng đá đè c.h.ặ.t.

Thật cũng kín . Trên tấm vải nhỏ vẫn còn ba lỗ nhỏ cỡ nắm tay. Hôm nay Tô Hợp Hương tạm thời để ý đến, dự định hôm nào rảnh sẽ bảo Nhị Ni khâu . Tấm lớn còn nàng gấp gọn cất . Sau chắc chắn còn lúc dùng đến.

Trong lúc họ kéo vải nhựa, Nhị Ni bắt đầu rán bánh.

Những chiếc bánh bột ngô tròn lẽ giống như món bánh thịt bò hôm . Cô bé đợi cháo rau chín mới bắt đầu rán bánh.

Đợi đến khi bánh rán xong, cháo cũng bớt nóng, thể ăn từng ngụm lớn.

“Ăn cơm thôi!” Nhị Ni gọi.

“Tới ngay!” Đồng Trụ lập tức đáp.

“Cơm cơm.” Tứ Ni tuy còn nhỏ nhưng để tâm chuyện ăn uống, vội vàng từ nệm bò xuống.

Tô Hợp Hương chọn một chiếc bánh rán xong nhưng quá nóng, bẻ đôi. Một nửa thổi thêm mấy cái, thấy còn nóng nữa mới đưa cho Tứ Ni.

“Cầm lấy, tự ăn .”

“Ngon quá.”

Bát cháo nóng hổi thoang thoảng mùi thịt, thơm vô cùng.

Mọi đều uống vài ngụm cháo . Thật sự là bát cháo Nhị Ni nấu hấp dẫn: rau cải trắng xanh nhạt, xen lẫn những lát thịt khô vàng vàng, nổi trong bát cháo gạo trắng. Trên mặt cháo còn một lớp váng dầu mỏng, thôi cũng thấy ngon.

“Không tệ.” Tô Hợp Hương cũng khen. Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, tay nghề nấu nướng của Nhị Ni tiến bộ rõ rệt.

Bát cháo rau mặn nhạt , rau cũng chín đúng độ. Không đến mức nhừ nát vớt , mà cũng còn mùi sống của rau.

Nhị Ni mím môi : “Nương, khi nào nương mua cho con một cái thớt chuyên dùng, mua thêm cây cán bột nữa nhé. Con ăn mì.”

“Được!”

Tô Hợp Hương ăn bánh bột ngô trong tay : “Cái bánh bột ngô chắc từ rau khô với thịt ? Mùi vị cũng tệ.”

Nói nàng lấy bao bì của bánh xem.

“Bánh nướng cải mai khô ? Cải mai khô chắc là rau cải mai phơi khô.”

“Chờ sang năm nương cũng một ít.”

“Tuy nương cải mai là loại rau gì, nhưng ngoài chợ chắc chắn bán.”

“Đến lúc đó khéo còn nhặt .”

nàng cũng định bỏ tiền mua. Rau ở bên đắt quá, còn đắt hơn cả gạo trắng.

Lúc nàng bày sạp bán hàng từng thấy bán rau bên cạnh. Rau thường ba bốn đồng một cân, còn rau mùi, hành lá nhỏ thì chỉ một nắm cỡ ngón tay thôi mà hai đồng tiền.

“Ôi trời ơi…”

“Đợi đến mùa xuân, nhất định trồng ít rau mùi và hành lá trong hang mới .”

“Vậy năm nay tiên muối ít dưa cải ăn . Con thấy trong nhà còn nhiều muối lắm. Nương, mua ít rau cải với cái chum về nhé.”

“Đừng cái gì cũng nghĩ tới chuyện mua mới. Đắt lắm! Cứ dùng mấy cái lọ thủy tinh đựng cháo hôm . Không giờ đều bỏ ? Nghe bán cũng chỉ một hai hào một cái. Thôi, giữ tự dùng .”

“Cái chai thế mà chỉ một hai đồng tiền đồng thôi ?”

“Đâu ! Năm cái, mười cái mới đổi một đồng tiền thôi.”

“Vậy thì bán.” Thiết Trụ lắc đầu lia lịa, tiếc của.

“Không bán , giữ muối dưa cải. Khi nào nương rảnh thì chúng cùng .”

Nhị Ni Tô Hợp Hương cùng nàng muối dưa cải.

Nàng thật sự ăn mì sợi. Nếu lấy mỡ heo xào chút dưa cải muối, chan lên mì, ăn với cơm cũng ngon vô cùng.

“Dạo nương chắc rảnh, con tự muối .”

“Trước con thấy muối dưa, nhiều hũ mốc hỏng, con dám.”

“Sợ gì chứ. Đó là vì bà nội con tiếc muối, chịu cho nhiều. Con chỉ cần cho thêm muối là . Muối nhiều thì dưa sẽ hỏng.”

“Bên Tiên giới, muối chỉ một đồng rưỡi một cân. Nếu muối dưa thì một cân muối nhà ăn cả tháng cũng hết.”

“Con đừng keo kiệt, cứ mạnh dạn dùng.”

Trong lúc hai chuyện, Đồng Trụ và Thiết Trụ ăn xong.

Đồng Trụ phịch xuống chiếc giường êm ái, miệng còn kêu: “Thoải mái quá!”

Tứ Ni thấy cũng dụ dỗ, cầm bánh định chạy tới.

Tô Hợp Hương ngăn : “Tứ Ni, ăn xong mới lên giường. Phải ăn hết bánh bột ngô .”

Tứ Ni gì, tiểu ca, nhét bánh bột ngô miệng, nhét đến đầy cả miệng.

“Ăn từ từ thôi.” Tô Hợp Hương hết cách, đành cho bé uống thêm hai ngụm cháo để nuốt xuống, mới thả cho bé chơi.

Sau khi ăn xong, Tô Hợp Hương lấy chiếc túi da rắn nhặt buổi sáng, cùng với tấm đá lớn mà hôm nay nàng liều nguy hiểm mang về từ Tiên giới.

“Woa!” To quá!

Tấm đá mặt ngoài cực kỳ nhẵn, dài rộng ba thước (chừng tám chín chục centimet), màu trắng sứ pha hoa văn vàng nhạt.

“Bên họ dùng thứ để ?”

“Dùng để lát sàn nhà, ốp tường.”

“Vậy thì quý giá quá!”

“Đồ thế đem dẫm chân !”

Bọn trẻ đều cảm thấy thể tưởng tượng nổi. Vì từng đến nơi đó nên thế nào cũng hình dung .

Trái , Tô Hợp Hương khá bình tĩnh. Nàng nhớ lúc mua gạo và mì, ghé tiệm tạp hóa (chỗ giống như siêu thị bên ) để mua bật lửa.

Sàn nhà của họ đều lát loại đá nhẵn bóng như thế , hoa văn đồng nhất. Không chỉ một nhà, nhà nào cũng .

“Tiếc thật, vỡ mất một góc .” Nhị Ni tiếc rẻ vô cùng.

“Không . Vì vỡ nên bọn họ chê dùng nữa, nương mới nhặt về .”

“Chờ nương nhặt thêm nhiều tấm nữa, sẽ lát đầy hang động của chúng bằng loại đá !”

“Thật quá!”

Thiết Trụ sờ tấm đá xong, mở túi da rắn . Bên trong là mấy chai nhựa, cùng vài miếng bìa cứng.

“Cái là gì ?”

Hắn nhấc lên một thứ khá nặng, chừng bảy tám cân, màu xanh lam. Lật tới lật lui xem hồi lâu cũng là thứ gì.

Ở chỗ giống như tay cầm thể chuyển động. Hắn bóp thử mấy cái nhưng phản ứng gì.

Tô Hợp Hương : “Nương nhặt về đó. Ngày mai qua bên hỏi thử xem là thứ gì.”

Loading...