Đồng Nghiệp Đều Là Động Vật Nhỏ - 48.8

Cập nhật lúc: 2025-03-21 23:10:05
Lượt xem: 0

Diệp Thanh Vũ mơ hồ nhéo lấy cái bánh ngọt kia, thử cho vào miệng cắn nhẹ, nếm được đầy miệng lông tơ mềm mịn, mềm mại đến không tưởng.

 

Không nhịn được lại cắn thêm một miếng.

 

"Ưm..."

 

Bên cạnh truyền đến âm thanh mơ hồ của bé thú, Diệp Thanh Vũ tỉnh táo hơn một chút, vén chăn ngồi dậy.

 

Nghiêng đầu nhìn sang, phát hiện bé gấu trúc nhỏ Bùi Nhung ngủ đến mức chân tay xòe cả ra, móng vuốt trong giấc ngủ vung đến mặt cô.

 

Diệp Thanh Vũ bật cười.

 

Cô trả lại cái móng vuốt lông xù đã bị cắn hai miếng cho bé gấu trúc nhỏ, rồi chỉnh lại tư thế ngủ cho bé thú, đắp chăn cẩn thận.

 

Diệp Thanh Vũ nằm xuống, an tâm ngủ lại.

 

Trong giấc mơ, bé gấu trúc nhỏ cảm thấy móng vuốt của mình bị cắn, ướt nhẹp có chút khó chịu.

 

Cô theo bản năng l.i.ế.m liếm lòng bàn tay, vuốt lại lông cho mượt mà.

 

Nửa tiếng sau.

 

"Bốp——"

 

Diệp Thanh Vũ bị đạp cho ngửa cả đầu.

 

Giấc mơ bị gián đoạn, cô lại mơ màng ngồi dậy.

 

Liền thấy bé gấu trúc nhỏ đã ngủ đến mức trên dưới đảo lộn, đầu lông xù tùy ý gác lên vị trí eo của cô, mà móng vuốt sau mềm mại lại đạp vào cằm cô.

 

"..." Diệp Thanh Vũ rối bời một lúc.

 

Đây chính là "dáng ngủ của tôi rất tốt" trong truyền thuyết sao?

 

Nửa đêm cô suy nghĩ nhân sinh, còn rảnh rỗi giơ tay nhéo lấy cái đuôi lớn sắp vung vào mặt mình của bé gấu trúc nhỏ.

 

Cuối cùng đành phải ôm cả bé gấu trúc nhỏ đang làm loạn vào lòng, nhốt lại, để cô ấy không thể làm loạn nữa.

 

"Diệp tiểu thụ..."

 

Bé gấu trúc nhỏ dường như rất quen thuộc với tư thế này, cuối cùng cũng an phận lại.

 

Mềm mại rúc vào trong lòng cô, như thể đang bám vào một cái cây.

 

Diệp Thanh Vũ sờ sờ cái đầu lông xù mềm mại kia, lần này cuối cùng cũng có thể an tâm ngủ rồi.

 

Tiếp theo đó là một đêm không mộng mị.

 

...

 

Sáng sớm tỉnh dậy, bé gấu trúc nhỏ Bùi Nhung phát hiện bên gối đã không còn ai.

 

"Diệp Thanh Vũ..." Cô dụi dụi đôi mắt ngái ngủ.

 

Tối qua cô mơ thấy mình trở thành bé gấu trúc nhỏ có võ công tuyệt thế, đánh đ.ấ.m đá túi bụi những người và thú từng bắt nạt mình, phản kích cho đã đời.

 

Thật sự là sảng khoái tinh thần.

 

"Cạch——"

 

Diệp Thanh Vũ đẩy cửa bước vào phòng ngủ, nhìn thấy bé gấu trúc nhỏ ngủ đến mức lông xù rối tung, hai móng vuốt thoải mái xòe ra trong không trung như đóa hoa mùa xuân.

 

Đây là ngày thứ hai nhìn thấy cô chủ lông xù, vẫn bị đáng yêu đến run rẩy trong lòng.

 

 

Loading...