Đồng Nghiệp Đều Là Động Vật Nhỏ - 48.1

Cập nhật lúc: 2025-03-21 23:08:05
Lượt xem: 0

Chương 48

 

Vết thương ở miệng hổ trên tay phải bị người phụ nữ dùng đầu lưỡi mềm mại l.i.ế.m láp nhiều lần, cảm giác đau nhói dường như từ đó ẩn đi.

 

Chỉ còn lại cảm giác run rẩy khi đầu lưỡi nhẹ nhàng lướt qua da thịt, kéo theo tê dại và ngứa ngáy từ vết thương thấm vào trong cơ thể, dọc theo tứ chi bách hài tùy ý lan tràn.

 

Diệp Thanh Vũ cổ họng khô khốc, nhịn không được nuốt nước bọt.

 

"Xin lỗi..." Con thú nhỏ nghẹn ngào nói.

 

Đau lòng và tự trách trước nay chưa từng có.

 

Giọng nói vì động tác l.i.ế.m láp vết thương mà trở nên mơ hồ, trong không gian u ám càng thêm ướt át, dính nhớp.

 

Diệp Thanh Vũ chỉ cảm thấy có một luồng tê dại xông ra từ xương cụt, sau đó lan tràn khắp cả sống lưng.

 

Trong cảm giác dập dềnh này, miệng hổ lại truyền đến cảm giác ướt át của một lần l.i.ế.m láp, triệt để làm đứt một sợi thần kinh đang căng thẳng của cô.

 

Cả người đều run rẩy.

 

Diệp Thanh Vũ hô hấp hơi trầm xuống, bất giác đưa tay trái ra, nhẹ nhàng nắm lấy cằm của Bùi Nhung, khẽ nâng lên.

 

Động tác l.i.ế.m láp vết thương từ đó bị gián đoạn, người phụ nữ bị nắm cằm nhìn về phía cô.

 

Đôi mắt hoa đào ửng đỏ ngập tràn ý nước, đầu mi còn vương giọt nước mắt long lanh, muốn rơi mà không rơi.

 

Mờ mịt vô thức khẽ mở môi, trên cánh môi còn vương một tia máu, đặc biệt xinh đẹp.

 

Diệp Thanh Vũ lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, nhìn đến mức quên cả chớp mắt.

 

"Không sao đâu, đừng buồn..."

 

Cô mở miệng, giọng nói khàn khàn, thấp giọng dỗ dành.

 

Ngón tay trái nhẹ nhàng lướt qua cánh môi mềm mại ẩm ướt của người phụ nữ, lau đi một vệt máu.

 

Gấu trúc nhỏ Bùi ngoan ngoãn mặc cho cô hành động.

 

Bản năng của con thú nhỏ trỗi dậy, đầu lưỡi hồng đang thè ra bất giác cuốn lấy đầu ngón tay của Diệp Thanh Vũ, l.i.ế.m đi vệt m.á.u đó.

 

"..."

 

Diệp Thanh Vũ đồng tử co rút, đầu ngón tay ẩm ướt không khống chế được run lên.

 

Có một sự thôi thúc không rõ từ cảm giác đầu ngón tay lan tràn vào trong cơ thể, nơi nó đi qua đều nổ lách tách ra những tia lửa, bùng cháy dữ dội.

 

Trong lòng ngổn ngang, có lẽ là về sự chiếm hữu và khao khát mãnh liệt.

 

Nhưng ngay trước khi bị chúng hoàn toàn nuốt chửng -

 

Diệp Thanh Vũ ngẩng đầu lên, bất ngờ va phải ánh mắt ngây thơ trong sáng thuần khiết, hoàn toàn không hề hay biết của Bùi Nhung.

 

Tâm trạng chấn động, ngọn lửa bùng cháy bỗng chốc bị dập tắt.

 

Thay vào đó là cảm giác tội lỗi.

 

 

Loading...