Đồng Nghiệp Đều Là Động Vật Nhỏ - 45.1
Cập nhật lúc: 2025-03-04 23:16:24
Lượt xem: 1
Chương 45
Trò chơi cạnh tranh giữa các bé thú hiển nhiên đã bước vào giai đoạn gay cấn.
Kim Xán, Niệm Thu, Cổ Nguyệt và bé gấu trúc họ Bùi đã lọt vào vòng chung kết.
Thật ra bé gấu trúc họ Bùi cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm.
Nếu là cùng Thủy Trục, Bạch Sương, v.v. thú tiến vào vòng chung kết, có lẽ cô sẽ kiêu ngạo hất hất cái đầu đầy lông, cho rằng dù sao mình cũng thực lực như vậy.
Nhưng cùng với một số bé thú ngày thường không đáng tin cậy cho lắm chiến đấu đến cuối cùng…
"Hôm nay măng cụt không ngọt sao?"
Diệp Thanh Vũ ngồi bên cạnh cô, dịu dàng hỏi.
Bé gấu trúc họ Bùi hoàn hồn, tiếp tục ăn măng cụt nhân loại bóc cho cô.
"Ngọt ạ."
Thịt quả ngọt thanh ngon miệng thấm đẫm vị giác, bé gấu trúc họ Bùi khoan khoái động đậy tai.
Thôi, không cần nghĩ nhiều.
Đây hiển nhiên là cuộc cạnh tranh công bằng, hoàn toàn dựa vào thực lực, mà vua của bầy thú chắc chắn là gấu trúc nhỏ, cô đây.
Có lẽ thời kỳ thay lông đã sắp kết thúc, tóc dài xoăn màu nâu đỏ của người phụ nữ gần đây mượt mà hơn không ít, xinh đẹp bóng bẩy, xù xì bao quanh cổ, chiếm lấy ánh mắt của Diệp Thanh Vũ.
Lúc lắc, làm ngứa ngáy lòng người.
Diệp Thanh Vũ cổ họng khẽ động, rất nỗ lực mới đem tinh thần tập trung lại vào cơm nước.
-
Mùa xuân càng thịnh, thời tiết càng ngày càng ấm áp, thậm chí có chút nóng.
Cái nóng này cổ động vào trong lòng các động vật nhỏ, khó tránh khỏi cùng kỳ động dục quấy đảo cùng nhau.
Bạch Sương lại xin nghỉ hai ngày.
Buổi trưa, có một cục lông màu vàng nhạt bay xuống vị trí làm việc, trước tấm biển "có chim không có tôi, có tôi không có chim", run rẩy đôi cánh, vùi đầu vào thân thể xù xì.
Một lát sau, cô lại ngẩng đầu lên, trong mỏ ngậm một chiếc lông vũ xinh đẹp, màu vàng nhạt hòa quyện chút màu xanh nước biển sáng ngời.
Cô ngậm chiếc lông vũ này xoay vòng nhảy múa trên bàn, đôi mắt đen láy tròn xoe, vài phần hưng phấn.
"Chíp chíp chíp."
"Chíp…"
Một lát sau, cô dần dần cả người ủ rũ xuống.
Người phụ nữ kia sẽ không xuất hiện nữa, dịu dàng tiếp nhận chiếc lông vũ cầu ái của cô.
Chiếc lông vũ tùy ý đặt trên bàn, Niệm Thu run rẩy đôi cánh, bay ra ngoài cửa sổ.
Gió xuân lướt qua, chiếc lông nhẹ rơi xuống đất.
…
Bé gấu trúc họ Bùi đang chơi ngựa gỗ bập bênh mới mua của nhân loại ở sân sau.
Nhân loại không nói là mua cho ai, chỉ là sáng nay đem nó đến đặt trên bãi cỏ, nói ở đây thiếu một con ngựa gỗ đáng yêu.