Đồng Nghiệp Đều Là Động Vật Nhỏ - 43.6

Cập nhật lúc: 2025-03-01 20:10:02
Lượt xem: 1




 

Hít sâu một hơi, Bé Gấu Trúc Đỏ từ từ quay người lại, thản nhiên nói: "Có chuyện gì vậy?"

 

Diệp Thanh Vũ mím môi, nhìn bà chủ xinh đẹp đã mấy ngày không gặp.

 

Ánh mắt lướt qua mái tóc dài màu nâu đỏ của cô ấy, rồi nhìn xuống chiếc răng nanh nhọn hoắt như thú nhỏ.

 

Tim đột nhiên ngứa ngáy, kèm theo cảm giác nóng hổi dâng trào.

 

Khó chịu đến mức khiến cô ấy nhất thời quên mất cách thở.

 

Im lặng vài giây, cô ấy mới bình tĩnh lại, tiếp tục nói: "Gần đây sao chị cứ trốn tránh em vậy, mấy ngày rồi không gặp."

 

Giọng điệu có chút vô tội và tủi thân.

 

Vừa nói, vừa đi về phía người phụ nữ kia.

 

Bé Gấu Trúc Đỏ n.g.ự.c thắt lại, trong tiếng chuông cảnh báo vang dội trong tim, theo bản năng lùi về phía sau, cho đến khi không còn đường lui, lưng đã chạm vào tường.

 

"...Không có trốn em."

 

Bé Gấu Trúc Đỏ hất cằm, kiêu ngạo nói.

 

Nhưng đuôi mắt hoa đào lại không nghe lời, lộ ra một vệt ửng hồng.

 

Diệp Thanh Vũ không chớp mắt nhìn cô ấy.

 

Nhìn cô ấy giống như một bé gấu trúc đỏ lông xù không may bị con người bắt gặp, không còn đường trốn, cả người co rúm lại trong góc tường, đáng yêu và bất lực.

 

Tiếp tục không chớp mắt nhìn cô ấy.

 

Nhìn lông mày, mắt hoa đào, mũi, đôi môi hồng, rồi xuống dưới, đôi bàn tay đang bối rối, đan vào nhau.

 

Mấy ngày không gặp, móng tay lại dài ra rồi.

 

"Móng tay chị lại dài ra rồi."

 

Ánh mắt nhân loại thâm trầm.

 

"Đừng hòng cắt móng vuốt của tôi nữa!"

 

Bé Gấu Trúc Đỏ mắt hoa đào nheo lại, bàn tay giấu ra sau lưng, lập tức ỉu xìu nói.

 

Móng vuốt.

 

Từ mà Bé Gấu Trúc Đỏ buột miệng nói ra, không kịp chú ý, lặp đi lặp lại trong lòng nhân loại mấy lần.

 

Diệp Thanh Vũ khẽ động cổ họng.

 

"..."

 

Bé Gấu Trúc Đỏ cắn môi, cô ấy cảm thấy ánh mắt của Diệp Thanh Vũ giống như biển sâu cuộn trào lốc xoáy dữ dội, muốn nuốt chửng cả bé gấu trúc đỏ là cô ấy.

 

Cảm giác nguy hiểm mãnh liệt được trái tim đang đập thình thịch bơm đến toàn thân, khiến cô ấy căng cứng, giữa hai chân vì thế mà rỉ ra chút ẩm ướt.

 

Bản năng khắc sâu trong xương tủy của gấu trúc đỏ cũng gào thét, khiến cô ấy không nhịn được muốn giơ hai tay lên "đầu hàng".

 

Động tác vừa mới bắt đầu, đột nhiên ý thức được điều gì, lại kìm nén lại.

 

Kìm nén đến mức mắt hoa đào ngập nước, rưng rưng, như nước mùa xuân mới sinh.

 

Mà nhân loại từ tốn lấy ra khăn giấy, vẫn như mọi khi, kiên nhẫn tỉ mỉ lau nước mắt cho cô ấy.

 

"Mắt đỏ hết cả rồi." Cô ấy khàn giọng nói.

 

Loading...