Đồng Nghiệp Đều Là Động Vật Nhỏ - 42.3
Cập nhật lúc: 2025-02-25 12:27:53
Lượt xem: 0
Cho nên, cô tự xưng là thần tôm, Diệp Thanh Vũ hẳn là có thể tiếp thu tốt.
Nhưng lại thấy người trên ghế sofa sắc mặt xoẹt một cái trắng bệch, một chút ửng hồng vừa khó khăn lắm mới xuất hiện cũng biến mất không còn dấu vết.
La Biện khó hiểu gãi đầu.
Cô nhấc chân định đi về phía Diệp Thanh Vũ, Diệp Thanh Vũ như pho tượng ngưng kết đột nhiên co rút lại, xua tay với cô: “Tôm thần xin dừng bước!”
La Biện chớp mắt.
Giây tiếp theo, Diệp Thanh Vũ nhanh chóng đứng dậy khỏi ghế sofa, chạy trốn đến cửa lầu nhỏ.
“Cạch” một tiếng, tiếng đóng cửa vang lên.
Con người rất có giáo dục, cho dù là thời khắc mấu chốt như vậy, đóng cửa vẫn rất nhẹ nhàng.
-
Ngày thứ năm mươi đi làm ở studio mới, Diệp Thanh Vũ lấy cớ về quê, lần đầu tiên xin nghỉ phép.
Lúc này, cô nằm trên giường trong phòng ngủ, bất lực ôm chặt gấu bông gấu trúc nhỏ.
Không phân biệt được đồng nghiệp thật ra là một con tôm càng xanh thành tinh, và đồng nghiệp là thượng cổ tôm thần, cái nào hoang đường hơn.
Bây giờ cô đều không dám nghĩ sâu hơn —
Nếu chân tướng là cái trước, những động vật nhỏ trên thế giới có khả năng thành tinh, vậy những “người” cô gặp có khi nào thật ra đều là động vật nhỏ không?
Chuyện này giống như quân cờ domino, chỉ cần đẩy nhẹ quân cờ đầu tiên, tiếp theo cả bàn cờ sẽ ào ào sụp đổ, kéo theo một sợi tóc mà động đến toàn thân.
Đồng nghiệp, sếp…
Lần trước cái đuôi to lông xù trong chăn…
Gấu trúc nhỏ…
Gấu trúc nhỏ.
Ba chữ đó từng chữ một gõ vào ngực, tim Diệp Thanh Vũ đập thình thịch, đầu ngón tay siết chặt chăn, m.á.u cả người dường như đều sôi trào một loại hưng phấn, cuồn cuộn muốn bốc cháy.
Dừng lại.
Cô thu lại suy nghĩ, cố gắng không nghĩ đến một người nào đó.
Đầu tiên bắt đầu từ bản thân —
Tôi là người sao?
Bà Diệp Chiếu có khi nào thật ra là động vật, ví dụ như chó nhỏ không?
Diệp Thanh Vũ quyết định dứt khoát lấy điện thoại ra, gọi cho bà Diệp Chiếu.
Bên kia rất nhanh đã bắt máy: “Sao thế con yêu?”
“Mẹ, mẹ thật ra là chó nhỏ sao?”
Diệp Thanh Vũ ngơ ngác nhìn trần nhà.
“Chó nhỏ gì.”
Diệp Chiếu phản ứng rất nhanh, bình tĩnh nói: “Nếu là mẹ, mẹ chắc chắn phải làm chị.”
Con gái và kim chủ chơi trò chị chó đã đành, lại còn đoán đến cả mẹ ruột cô.
Làm ơn đi, Diệp Chiếu cô có chơi, chắc chắn cũng phải làm chị, tìm cho mình một bé cún con mới đúng.
“Vậy mẹ không phải chó nhỏ?” Diệp Thanh Vũ thì thầm.