Từ Thanh Thanh cũng cho rằng, chuyện giữa trẻ con với thì lớn cần nhúng tay , cứ giao cho bọn trẻ tự giải quyết sẽ hơn.
“Lạc Lạc, bên , bên là phòng thi khối Tự nhiên mà!”
Thấy Lê Lạc về phía phòng thi khối Tự nhiên, Từ Thanh Thanh chút ngơ ngác.
“ chính là thi khối Tự nhiên.” Lê Lạc mỉm với Từ Thanh Thanh, tiếp tục bước về phía phòng thi khối Tự nhiên.
Điều khiến Từ Thanh Thanh ngờ tới là, Lê Lạc là một cô gái, mà đăng ký thi khối Tự nhiên! ngẫm cũng thể hiểu , dù Lê Lạc cũng coi như là một thương nhân, sở hữu một cái đầu lạnh và tư duy nhạy bén.
Có lẽ trong mắt Từ Thanh Thanh, Lê Lạc xử lý một việc quá mức thỏa đáng, hơn nữa những đạo lý thốt từ miệng Lê Lạc quả thực bài bản, cho nên Từ Thanh Thanh theo bản năng cứ nghĩ Lê Lạc thi khối Xã hội.
“Phòng thi của chúng ghê gớm thật, một đại mỹ nữ thi cùng phòng!”
Lê Lạc bước phòng thi, liền thấy mấy gã đàn ông tụ tập với , ánh mắt ngừng đ.á.n.h giá cô.
“Hê, đúng là xinh thật, mà thi khối Tự nhiên. Nhìn phòng thi của chúng xem, mấy mống con gái? Lại còn ăn mặc thế , là phòng thi xuất hiện một trạng nguyên khối Tự nhiên, thu hút ánh của mấy em chúng đấy chứ?”
“Ha ha ha, Chu Hạo, mày tự dát vàng lên mặt đấy ?” Mấy tên em đẩy đẩy gã đàn ông lên tiếng, trêu chọc.
Chu Hạo dùng ngón cái và ngón trỏ xoa xoa cằm, nở một nụ đầy ý đồ xa: “Sao? Chẳng lẽ tao sai chỗ nào ? Tao thấy nhé, một cô gái xinh thế , xứng với một thông minh tuyệt đỉnh như tao mới đúng.”
Chu Hạo vuốt vuốt mái tóc chẳng còn bao nhiêu của , vô cùng tự tin.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/don-sach-nha-me-nuoi-cuc-pham-xuong-que-thay-ga-nuoi-con/chuong-467-my-nu-thi-khoi-tu-nhien-ten-luu-manh-chu-hao.html.]
Gã hiếm khi thấy cô gái nào thi khối Tự nhiên mà xinh xắn mọng nước thế . Nhìn cách ăn mặc cũng kiểu quê mùa cục mịch, khác biệt với những cô gái thi khối Tự nhiên khác trong lớp.
“Mấy đứa con gái khác trong phòng thi của chúng , mày thấy , từng đứa từng đứa một, trông cứ như khủng long bạo chúa . Tao mà thêm một cái, chắc giảm thọ mất ba năm!”
Một cô gái ở tít phía cuối, một lời nào, mấy gã đàn ông quét mắt mấy cái, đó gã đàn ông liền trợn trắng mắt.
“Trật tự! Phòng thi cần giữ im lặng! Các cô các đừng tụ tập ồn ào nữa! Mười lăm phút nữa là bắt đầu tính giờ bài !”
Giám thị bước , đám đông lập tức giải tán như chim muông. Một là ai chim đầu đàn thầy cô nhắm trúng, hai là phụ nữ lọt tầm ngắm của Chu Hạo . Chu Hạo là kẻ mà bọn họ thể trêu , chi bằng sớm từ bỏ cho xong.
Nếu tự biến thành cái gai trong mắt giám thị, thì bọn họ chẳng quả ngon để ăn . Bị giám thị nhắm trúng thì còn đỡ, cùng lắm là bài, nhưng Chu Hạo nhắm trúng, thì xác định là lột mất một lớp da.
“Em gái nhỏ, nể tình em xinh thế , là em gọi một tiếng ‘ trai ’ , lát nữa xong sẽ ném phao cho em, em cứ chép theo là điểm cao ngay.”
Lúc ngang qua chỗ của Lê Lạc, Chu Hạo nhỏ giọng với cô.
Lê Lạc chỉ liếc Chu Hạo một cái, thèm đáp lời.
Trong lòng Chu Hạo cảm thấy Lê Lạc càng thêm cá tính: “Không ngờ là một quả ớt nhỏ cay xè, lắm, lắm.”
Chắc chắn là vì phụ nữ phận của gã, cho nên mới tỏ thái độ khinh thường như . bây giờ gã cũng để lộ phận, nếu lật bài ngửa ngay từ đầu, đối phương chắc chắn sẽ nhào lòng gã mất.
Chu Hạo vẫn vờn Lê Lạc thêm một lúc nữa.