Dọn Sạch Nhà Mẹ Nuôi Cực Phẩm, Xuống Quê Thay Gả Nuôi Con - Chương 444: Về Nhà

Cập nhật lúc: 2026-04-30 20:14:52
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sử Long liền nửa tháng về, điều Lăng Trác Lâm sầu não vô cùng. Mắt thấy một dẫn theo con, chỉ thể ở nhờ nhà trai chị dâu, trong lòng Lăng Trác Lâm là một trận tủi .

 

“Chị dâu, chị xem Long ca lâu như , vẫn về a? Theo lộ trình, Long ca cho dù là bộ, cũng gần về đến nhà chứ?”

 

Lê Lạc tay vẫn đang cầm bình sữa, nhẹ nhàng lắc lắc bình: “Sao thế? Nhớ Long ca ?”

 

Lăng Trác Lâm Lê Lạc trêu chọc như , mặt cũng ửng hồng: “Chị dâu, chị ! Chẳng là con ở bên cạnh, thể thiếu bố .”

 

“Chị thấy con thể thiếu bố, mà là em cũng thể thiếu Long ca chứ gì?”

 

Mặt Lăng Trác Lâm càng đỏ hơn.

 

“Yên tâm , Long ca chị sắp xếp một việc, cần ở Tuệ Thành khảo sát một thời gian, nhưng sẽ quá lâu . Nếu thật sự lo lắng thì, em thể gọi điện thoại cho Long ca.”

 

Lê Lạc giúp bế đứa bé, Lăng Trác Lâm đến bên điện thoại, gọi điện thoại bên chỗ Ngô Khánh Lâm.

 

Đầu dây bên , Ngô Khánh Lâm đang cùng Sử Long trao đổi chi tiết. Lúc Ngô Khánh Lâm nhận điện thoại, liền thấy một tiếng “A gu~”.

 

Khóe miệng Ngô Khánh Lâm nhếch lên: “Xem cuộc điện thoại , tìm .”

 

Sử Long bán tín bán nghi nhận lấy điện thoại: “Long ca.”

 

“Tiểu Lâm! Sao em gọi điện thoại đến đây?”

 

Lần , những lời vốn dĩ Lăng Trác Lâm , cũng nữa. Suy cho cùng bây giờ hai họ, đều đang ở bên cạnh khác, bảo họ như chuyện gì mà nấu cháo điện thoại, họ thật sự .

 

“Bảo bối bây giờ thế nào ?” Lúc Sử Long chuyện với Lăng Trác Lâm, giọng cũng nhịn mà dịu dàng hơn vài phần.

 

“Bây giờ chị dâu đang bế con , bảo bối, mau đến chuyện với bố nào!”

 

Đứa bé dường như đầu dây bên là ai, ngừng những câu tiếng trẻ con mà mấy đều hiểu.

 

Nghe thấy giọng của bảo bối, tim Sử Long sắp tan chảy : “Đợi hai ngày nữa bận xong, sẽ về gặp hai con.”

 

Sau một hồi hàn huyên, hai mới lưu luyến rời cúp điện thoại.

 

“Tình cảm của và phu nhân thật , thảo nào thể ngửi thấy , một mùi sữa thơm.” Ngô Khánh Lâm trêu chọc Sử Long.

 

Sử Long ghé sát ngửi ngửi ống tay áo của , vô cùng thắc mắc: “Sao ngửi thấy nhỉ?”

 

Nhìn dáng vẻ ngây ngốc của Sử Long, Ngô Khánh Lâm nhất thời chút cảm thán. Nếu lúc thể một hậu duệ, thiết nghĩ bây giờ cũng nên trạc tuổi Sử Long thế , ông bây giờ thể cũng bế cháu nội chứ.

 

“Đợi khi , lấy cho đứa bé một ít quần áo và sữa bột.” Ngô Khánh Lâm vỗ vỗ vai Sử Long. Đối với thanh niên , ông vẫn ưng ý.

 

Vừa lo cho gia đình, năng lực, còn thể giữ sơ tâm của , hơn nữa còn nghiêm túc thành nhiệm vụ lãnh đạo giao phó, là một thực thi .

 

Ngày Sử Long trở về, Lăng Trác Lâm bế con bến xe đón Sử Long. Sử Long liếc mắt một cái thấy Lăng Trác Lâm đang bế con.

 

“Sao em bế con đây? Mới đầy sáu tháng, cơ thể em vẫn hồi phục mà, cứ hành hạ bản như .” Sử Long vội vàng đón lấy đứa bé từ trong lòng Lăng Trác Lâm.

 

Lúc bảo bối thấy Sử Long, nhất thời còn dám nhận Sử Long. Chỉ thấy râu ria lởm chởm mặt Sử Long, lâu cạo, bảo bối suýt chút nữa sợ đến mức thét lên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/don-sach-nha-me-nuoi-cuc-pham-xuong-que-thay-ga-nuoi-con/chuong-444-ve-nha.html.]

“Bảo bối đây là nhận bố ?” Sử Long đột nhiên cảm thấy chút tủi . Lúc đó phân biệt ngày đêm cho con b.ú sữa, bây giờ con nhận nữa, còn cảm thấy buồn hơn cả lúc con lớn lên rời xa chứ?

 

“E là con cách nào chấp nhận mùi , còn cả bộ râu ria lởm chởm của nữa.”

 

Sau đó Lăng Trác Lâm đón lấy đứa bé từ trong lòng Sử Long: “Là trai chị dâu đưa em cùng đến đón , còn bọn trẻ cũng đều ở đây.”

 

Sử Long bộ dạng hiện tại của , quả thực cách nào gặp khác. Tóc và , hai ngày tắm . Hai ngày nay luôn tàu hỏa, động lực duy nhất chống đỡ chính là trở về, là thể gặp vợ và con .

 

“Đi thôi, chúng gặp và chị dâu.”

 

Lúc Sử Long thấy Lăng Trác Quần, còn dám tin: “Anh, đây là thực lực gì ? Sao mấy ngày gặp, mua xe ?”

 

Nhìn chiếc xe con màu đen mới toanh, mắt Sử Long trợn tròn.

 

“Lăng ca, đây là của ?” Sử Long hận thể dán mắt lên xe mới thôi, ngừng sờ soạng đầu xe.

 

Lăng Trác Quần phủ nhận cũng khẳng định, đó kéo cửa xe , để Sử Long và Lăng Trác Lâm lên xe, Lê Lạc thì ở ghế phụ.

 

“Chị dâu, nhiệm vụ chị giao cho em, em thành viên mãn . Đây là chi phiếu, đó ba mươi vạn, là Ngô lão đưa. Ngô lão , đến lúc đó chúng thể cử một phụ trách qua bên Tuệ Thành đó.”

 

“Đã đến .” Lê Lạc chi phiếu trong tay, nhịn tâm trạng vô cùng .

 

“Đã đến ? Ai a ở ?” Sử Long nào cùng Tuệ Thành , mới bao lâu, Tuệ Thành phụ trách ở bên đó ?

 

“Mọi đều quên Na Na ?” Ý của Lê Lạc càng sâu hơn.

 

“Cho nên Na Na Tuệ Thành ?” Ngay cả Lăng Trác Lâm cũng đoán , hóa Kỳ Na Na bỏ nhà gần nửa năm, ngờ xuất hiện ở Tuệ Thành.

 

“Chị sớm dự định, ở những nơi khác, khai thác thị trường của chúng . Hơn nữa ở bên Tuệ Thành đó, mặc dù bán quần áo nhiều, nhưng xưởng dệt nhiều, hơn nữa nhiều loại vải khan hiếm, cũng chỉ chỗ chúng mới .”

 

“Nếu , Ngô lão cũng sẽ thiên vị chọn chúng hợp tác . Hơn nữa công việc thủ công Na Na cũng , ở bên đó Na Na cũng thể phát huy năng lực của hơn.”

 

“Lạc Lạc, chiêu của em, tránh khỏi quá cao minh chứ!”

 

Lúc khác đều kịp phản ứng, Lê Lạc sớm một bước ba bước . Bây giờ Sử Long mới chốt xong dự án, tiếp quản dự án . Tốc độ thần thánh như , thử hỏi còn ai thể đến mức ?

 

“Chị dâu, đôi khi em thậm chí còn cảm thấy, chị là Gia Cát tái thế a? Cái gì cũng thoát khỏi đôi mắt của chị, giống như chị bất luận chuyện gì, cũng đều sẽ thành công .”

 

Lê Lạc lắc đầu.

 

“Nếu chị thật sự cái gì cũng thể dự đoán , lẽ chị gặp Lăng ca, cũng sẽ ba đứa trẻ đáng yêu như , cũng sẽ vu oan, càng sẽ trở thành bạn với nhiều như .”

 

“Chị dâu đúng, chị dâu gì cũng thể thành công, chi bằng chị dâu suy xét mỗi hậu quả đều cẩn thận, hơn nữa sẽ nghĩ đến những biện pháp cứu vãn cần cho mỗi sự cố ngoài ý .”

 

“Nếu chị dâu thật sự thể dự liệu , thì xưởng mới của chúng , cũng sẽ phá hoại .”

 

“Chúng mau về thôi, Trình thẩm t.ử cho chúng một bàn đồ ăn ngon đấy. Chỉ tiếc là Na Na nhà, nếu thì, Na Na còn thể qua ăn chực một bữa nữa.”

 

“Cũng thời gian ở Tuệ Thành, Na Na sống thế nào.”

 

“Yên tâm , bên chỗ Na Na Dược Tiến mà, nấu ăn ngon lắm đấy.” Thấy Lăng Trác Lâm và Lê Lạc đều lo lắng cho tình hình của Kỳ Na Na, Lăng Trác Quần nhẹ giọng giải thích.

 

 

Loading...