Dọn Sạch Nhà Mẹ Nuôi Cực Phẩm, Xuống Quê Thay Gả Nuôi Con - Chương 436: Bán Con Gái Trả Nợ Cho Lê Gia, Kỳ Na Na Bỏ Trốn Cùng Tình Lang

Cập nhật lúc: 2026-04-30 20:14:22
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lấy chồng là chuyện mà! Sao buồn? Chẳng lẽ lúc Dược Tiến đến nhà , hai bên chuyện vui vẻ ?”

 

Lê Lạc còn kịp Kỳ Na Na kể chuyện xảy lúc đó, ngờ Kỳ Na Na thông báo tin cô sắp kết hôn.

 

“Na Na và Dược Tiến ? Hai cái oan gia ngõ hẹp ở bên từ lúc nào thế!” Đường Kỳ Kỳ toét miệng , vỗ vỗ lên tay Kỳ Na Na: “Được lắm, hai các bí mật mà chẳng thèm cho gì cả!”

 

Kỳ Na Na gì, chỉ lặng lẽ những gợn sóng lăn tăn mặt sông. Lê Lạc và Đường Kỳ Kỳ thấy cũng im bặt.

 

“Ý là, sắp lấy Dược Tiến? Tại chứ!” Lê Lạc nhanh đoán nguyên do, nhưng cô nghĩ mãi cũng thông, tại một như Kỳ Na Na thể tự chọn gả.

 

Theo tính cách của Kỳ Na Na, mà cô lấy thì chắc chắn sẽ lấy.

 

“Là chọn cho . Chị dâu xe tông, giờ vẫn đang trong bệnh viện. Nhà cần đền cho Lê gia một khoản tiền, nhưng tiền Kỳ gia đào . Năm ngàn tệ, cộng thêm một căn nhà, thế là họ đem bán con gái luôn.”

 

Kỳ Na Na thể kìm nén cảm xúc của thêm nữa, bật nức nở.

 

“Thật vô lý hết sức! Đây vốn dĩ là một t.a.i n.ạ.n ngoài ý , tại bắt gánh vác?” Đường Kỳ Kỳ căm phẫn bất bình cho Kỳ Na Na.

 

“Họ lấy Lạc Lạc ví dụ, rằng Lạc Lạc vì báo đáp mười tám năm ơn dưỡng d.ụ.c của Lê gia mà gả cho Lâm Ca. Còn là con gái ruột của Kỳ gia, chẳng lẽ thể hy sinh vì Kỳ gia ?”

 

“Lạc Lạc, phiền nhờ Lăng ca báo tin cho Dược Tiến giúp . Nói với rằng thể gả cho nữa. Còn cái ... là chiếc vòng tay tặng , là bảo vật gia truyền của nhà , chỉ truyền cho con dâu, cháu dâu thôi. Cũng đến lúc trả cho . Giữa chúng , suy cho cùng vẫn là duyên phận.”

 

“Không , trả thì đích trả cho , bọn chuyển lời hộ thì cái thể thống gì! Tình cảm giữa hai chỉ hai mới hiểu rõ nhất, lời gì thì cũng nên gặp mặt trực tiếp mà cho rõ ràng.”

 

Kỳ Na Na thở dài thườn thượt: “Còn gì để nữa ? Nếu Kỳ gia mà sụp đổ, đến lúc đó lầm đều đổ hết lên đầu .”

 

“Từ xưa đến nay, chỉ bọn hôn quân mới đổ hết tội , cái danh họa quốc ươm dân lên đầu phụ nữ. Chu U Vương vì một nụ của Bao Tự mà đốt phong hỏa đài trêu đùa chư hầu, Đế Tân vì Đát Kỷ mà xây t.ửu trì nhục lâm... Ngay cả chuyện hoàng đế thích ăn vải, cũng đổ thừa lên đầu Dương Quý Phi, còn đặt tên cho quả vải là 'Phi t.ử tiếu'.”

 

“Không Bao Tự, Chu U Vương vẫn sẽ hôn quân vô đạo; Đát Kỷ, Đế Tân vẫn sẽ tàn bạo độc ác; Dương Quý Phi, vẫn sẽ những con ngựa cưỡi đến c.h.ế.t vì kiệt sức chỉ để mang trái cây quý hiếm về cho bọn quyền quý. Mình thật sự hỏi của Kỳ gia xem, chẳng lẽ Kỳ gia ngai vàng cần kế thừa, nên mới bắt ép một con gái yếu đuối như lên ngôi ?”

 

Nghe những lời của Lê Lạc, đôi mắt Kỳ Na Na sáng rực lên từng đợt, giống như ánh sáng của loài đom đóm đang soi đường dẫn lối cho cô . Mỗi sắp sửa thỏa hiệp với phận, Lê Lạc luôn với cô rằng: Đừng bỏ cuộc, đừng thỏa hiệp, chắc chắn sẽ cách giải quyết hơn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/don-sach-nha-me-nuoi-cuc-pham-xuong-que-thay-ga-nuoi-con/chuong-436-ban-con-gai-tra-no-cho-le-gia-ky-na-na-bo-tron-cung-tinh-lang.html.]

“Chẳng lẽ thật sự cam tâm tình nguyện gả cho một đàn ông mà rõ gốc gác, chỉ vì đối phương tiền, thậm chí còn chẳng mắc bệnh kín gì ? Hơn nữa, bây giờ ai mạnh hơn ai còn chừng .” Giọng điệu của Lê Lạc tràn đầy sự tự tin.

 

“Cho dù tệ nhất là nhà đuổi khỏi cửa, chẳng vẫn còn bọn đây ? Hơn nữa cũng nhà riêng của , cớ gì lo lắng nhiều chuyện như ? Tiền của đưa cho họ , tại còn bắt con hy sinh? Ban đầu họ hy sinh cái gì cho ? Bọn họ thậm chí còn chẳng thèm hỏi qua ý kiến của tự ý sinh đời .”

 

Kỳ Na Na cẩn thận nhớ nửa đời của , dường như cô luôn sống trong sự kỳ vọng của gia đình. Hơn nữa, cho dù cô việc xuất sắc đến , trong mắt họ, cũng chẳng thể sánh bằng việc trai trong doanh nghiệp nhà nước. Đã , trai thích là thể kết hôn, trai cũng thể tìm phụ nữ bên ngoài để sinh con. Còn cô thì ? Cô chẳng qua chỉ là tự do yêu đương, hơn nữa ngay từ đầu tiên dẫn về mắt bọn họ.

 

Hơn nữa, thành ý của Dược Tiến quả thực là tiêu chuẩn cao nhất để gặp bố vợ , thế nhưng trong mắt nhà họ Kỳ vẫn là đủ. Chai rượu ngon mà Trần Dược Tiến mang đến Kỳ gia dạo , cũng bố đem biếu xén lấy lòng khác. Những chuyện , Kỳ Na Na từng oán trách nhà nửa lời.

 

Vậy nên, tại nhất định bắt cô hy sinh tất cả? Cô cũng thể sống một cuộc đời của riêng cơ mà!

 

Thế là đúng ngày diễn tiệc đính hôn, Kỳ Na Na đưa một quyết định vô cùng phản nghịch. Cô biến mất khỏi Dung Thành, để chút tin tức nào. Thứ duy nhất để chỉ là một tờ giấy nhắn do Kỳ Na Na cùng với một vạn tệ: “Con đây, đừng tìm.”

 

Cùng biến mất với cô còn Trần Dược Tiến. Tuy nhiên, Kỳ gia hề tìm Trần Dược Tiến để gây rắc rối, mà chạy đến chặn ngay cửa nhà Lê Lạc.

 

“Mày cái gì với con gái tao hả? Rõ ràng nó đồng ý gả cho con trai nhà họ Tiêu , tại Na Na chỉ mới gặp mày một mà bọn tao tìm thấy nó nữa? Bản mày gả cho một thằng nhà quê, tự hủy hoại cuộc đời của thì thôi , tại còn hủy hoại cả cuộc đời của Na Na? Sao mày c.h.ế.t !” Đỗ Hải Đường túm c.h.ặ.t lấy cổ áo của Lê Lạc, ánh mắt đáng sợ đến mức hận thể ăn tươi nuốt sống cô.

 

Bạch Gia Hắc lập tức lao đến mặt Đỗ Hải Đường, sủa ầm ĩ. Đỗ Hải Đường con ch.ó nhỏ cứ c.ắ.n c.h.ặ.t lấy ống quần , liền vung chân đá nó văng xa.

 

Lâm Vệ Quốc và Trình Ngọc Châu bán đồ kho xong trở về, liền thấy cảnh Đỗ Hải Đường đang siết cổ Lê Lạc. Lê Lạc nhất thời kịp phản ứng, suýt chút nữa thì ngất xỉu. Thấy , Lâm Vệ Quốc và Trình Ngọc Châu vội vàng lao tới, tách Đỗ Hải Đường và Lê Lạc .

 

Trình Ngọc Châu dang tay che chắn mặt Lê Lạc, còn Lâm Vệ Quốc thì kẹp c.h.ặ.t hai tay của Đỗ Hải Đường, cho bà cơ hội hành động tổn thương Lê Lạc thêm nữa. Vốn dĩ Lê Lạc đủ thời gian để phản ứng, nhưng động tác của Đỗ Hải Đường nhanh hơn một bước. Bà vô tình siết trúng xoang tĩnh mạch cảnh của Lê Lạc, khiến cô mất khả năng chống cự.

 

“Quản cho con gái của ông bà ! Chuyện của nhà tao cần nó xen . Còn nữa, mau ch.óng trả con gái cho tao, nếu tao tới cửa sẽ đơn giản như thế !”

 

là một lũ điên!” Trình Ngọc Châu nhổ toẹt một bãi nước bọt về phía bóng lưng của Đỗ Hải Đường, vội vàng đưa Lê Lạc đến bệnh viện. May mắn , khi kiểm tra, Lê Lạc gặp vấn đề gì nghiêm trọng.

 

Kể từ khi Lê Lạc kể rõ ngọn nguồn sự việc, Trình Ngọc Châu cũng đ.â.m căm ghét Kỳ gia đến tận xương tủy: “Đừng thấy mấy thành phố mở miệng yêu thương con gái cỡ nào, đến cuối cùng, đem vật hy sinh chẳng vẫn là con gái ? Lạc Lạc , chúng tuyệt đối tiết lộ tung tích của Na Na cho khác . Na Na là một đứa trẻ ngoan, con bé xứng đáng sống những ngày tháng của riêng .”

 

Chuyện , chỉ một Lê Lạc nhúng tay , mà còn cả Lăng Trác Quần. Nếu nhờ Lăng Trác Quần cậy nhờ lãnh đạo phê duyệt giấy tờ, Trần Dược Tiến và Kỳ Na Na cũng chẳng thể nào rời một cách dễ dàng như .

 

Cũng chính vì chuyện mà Lăng Trác Quần nợ một ân tình hề nhỏ. chỉ cần em của hạnh phúc, đối với , thứ đều xứng đáng!

 

 

Loading...