Dọn Sạch Nhà Mẹ Nuôi Cực Phẩm, Xuống Quê Thay Gả Nuôi Con - Chương 332: Ngô Khánh Lâm Đến Thôn Vạn Long Tìm Bậc Thầy Thêu Thùa
Cập nhật lúc: 2026-04-30 20:10:32
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỳ cũng buồn bực, Kỳ Na Na đòi khăn tay của nhỉ? Đây chính là quà tặng cho , cho dù là con gái ruột, bà cũng thể cho .
“Vậy con hứa với , chỉ xem một cái thôi nhé. Đây là quà tặng , thể cho con .”
Kỳ Na Na dở dở , chẳng lẽ tưởng nhắm trúng chiếc khăn tay ? Mình chỉ là để xác nhận một chuyện thôi ?
Thấy Kỳ Na Na gật đầu, Kỳ mới lấy chiếc hộp đựng tác phẩm thêu của . Kỳ Na Na mở hộp, khi thấy chiếc khăn tay, mới thực sự chắc chắn, hóa ông cữu tìm, chính là Lê Lạc!
Nhìn hoa văn quen thuộc chiếc khăn tay, cùng với cái tên mang tính biểu tượng, Kỳ Na Na thành tiếng.
Kỳ buồn bực: “Sao một chiếc khăn tay, chỗ nào buồn chứ?”
Kỳ Na Na trả khăn tay cho Kỳ : “Trả cho . Cái cất giữ cho kỹ nhé, chừng sẽ là hàng xa xỉ phiên bản giới hạn đấy.”
Kỳ bán tín bán nghi, lấy chiếc khăn tay . Chỉ thấy hoa văn đó sống động như thật, chỉ , còn là thêu hai mặt khác màu. Điều khiến Kỳ càng thêm khiếp sợ: “Đẹp, thật sự quá !”
“Thảo nào Na Na sẽ thành phiên bản giới hạn, cái dùng để sưu tầm, đáng giá!”
Nhìn thấy chiếc khăn tay, Kỳ Na Na chắc chắn , Ngô Khánh Lâm tìm, chính là Lê Lạc. Cho nên sáng sớm hôm , Kỳ Na Na liền sự dẫn dắt của Kỳ Liên Thành, đến khách sạn đón Ngô Khánh Lâm.
“Ông cữu, ông cũng cần tìm khác bàn chuyện hợp tác nữa, trực tiếp tìm cháu là .” Kỳ Na Na mặt mày hớn hở, .
Ngô Khánh Lâm sững sờ: “Na Na, cháu tay nghề như ? Sao ông cữu nhỉ?”
“Ông cữu điều , kỹ thuật thêu của cháu, mặc dù lợi hại như , nhưng món quà ông tặng cho , cháu chỉ một cái, là tay nghề của ai .”
“Người đó chính là bà chủ lớn của chúng cháu. cô ở quê, lên thành phố tiện lắm, cho nên ông bàn chuyện hợp tác với cháu, cũng giống thôi.”
“ thương trường, cháu sẽ khách sáo nhé.”
“Tốt, , , ngờ con nhóc vắt mũi sạch mười mấy năm , cũng thể lớn lối mặt ông cữu . cũng , nhà , ông để cháu gái kiếm chút tiền cũng .”
“ ông vẫn gặp đối phương một chút, xem , rốt cuộc là thần thánh phương nào.”
Ngô Khánh Lâm đến, một là vì bàn chuyện hợp tác, hai là cũng xem bộ mặt thật của kế thừa di sản văn hóa phi vật thể . Có thể tác phẩm tinh xảo như , nghĩ đến thẩm mỹ của đối phương nhất định .
Hơn nữa công lực mấy chục năm, thêu thứ như .
“Chuyện , để cháu báo cho một tiếng, nếu , cũng ông cữu đến nhà gặp cô .”
Ngô Khánh Lâm gật đầu: “Vậy cái già của ông, quyền do cháu sắp xếp nhé.”
Nghe xong cuộc chuyện của Ngô Khánh Lâm và Kỳ Na Na, Kỳ Liên Thành vốn dĩ vẫn còn đang mù tịt, lúc cũng phản ứng . Cho nên, Kỳ Na Na , chính là Lê Lạc ?
Lần , thể về quê gặp cô , nhưng cô gặp ?
“Anh, là đừng nữa. Trước đó xảy hiểu lầm với , bây giờ nữa, e rằng lắm. Em bảo chú Lý đưa chúng qua đó là .”
“Sức khỏe chú Lý , hôm nay xin nghỉ , chẳng lẽ em ?” Kỳ Liên Thành mặt biến sắc tim đập thình thịch dối.
“Vậy ?” Kỳ Na Na thắc mắc, “Hôm qua chú Lý còn khỏe mạnh thế cơ mà, hôm nay đổ bệnh ?”
“Cứ để Liên Thành đưa chúng qua đó chẳng là xong ?” Ngô Khánh Lâm những khúc mắc vòng vèo giữa Kỳ Liên Thành và Lê Lạc, liền lên tiếng đề nghị.
Thấy Ngô Khánh Lâm như , Kỳ Na Na cũng ngại thêm gì nữa, chỉ đành lặng lẽ gật đầu.
Khóe miệng Kỳ Liên Thành nhếch lên, lái xe, đưa Kỳ Na Na và Ngô Khánh Lâm, đến nhà họ Lăng.
Lê Lạc đang ở trong sân, cầm một cuốn sách, kể chuyện cho Nha Nha . Kỳ Na Na xuống xe đầu tiên, thấy Lê Lạc, liền vẫy tay với Lê Lạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/don-sach-nha-me-nuoi-cuc-pham-xuong-que-thay-ga-nuoi-con/chuong-332-ngo-khanh-lam-den-thon-van-long-tim-bac-thay-theu-thua.html.]
“Lạc Lạc!” Giọng Kỳ Na Na lanh lảnh.
“Cô Na Na~” Nha Nha thấy Kỳ Na Na, cũng dang rộng hai tay với Kỳ Na Na, đôi chân ngắn ngủn thoắt cái chạy đến cửa.
Lê Lạc cũng đặt sách xuống, vội vàng dậy.
Sau đó Ngô Khánh Lâm và Kỳ Liên Thành cũng từ xe bước xuống.
Trong lòng Lê Lạc nghi hoặc, bình thường đều là chú Lý đưa Kỳ Na Na qua đây, hôm nay Kỳ Liên Thành cũng qua đây ? Không chỉ , ông lão bên cạnh ... dường như còn quen mắt.
“Na Na, vị là...”
“Là thế , Lạc Lạc, đây là ông cữu của tớ. Trước đó Long ca bàn chuyện hợp tác bàn đến tận Tuệ Thành ? Ông cữu tớ chính là từ Tuệ Thành đến đấy.”
“Tuệ Thành, chẳng lẽ...” Lê Lạc híp mắt, “Cho nên đối tác mà Long ca bàn bạc xong, chính là ông cữu của ?”
Kỳ Na Na sảng khoái lớn: “Chứ còn gì nữa, đây đúng là trùng hợp đến mức thể trùng hợp hơn mà!”
“Vốn dĩ tớ với ông cữu, hợp tác bàn với tớ cũng , nhưng ông cữu nhất định xem bộ mặt thật của đấy!”
“...” Kỳ Na Na ghé sát tai Lê Lạc: “Anh trai tớ đến là ngoài ý . Sức khỏe chú Lý , đang nghỉ ngơi ở nhà, hết cách mới đưa trai tớ qua đây, cứ coi như khí là .”
Lê Lạc nhướng mày, đương nhiên sẽ để ý đến con Kỳ Liên Thành .
“Bên ngoài nắng to, vẫn nên nhà .” Lê Lạc mở cửa phòng, động tác “mời”.
Ngô Khánh Lâm thấy Lê Lạc, cũng ngẩn . Cô gái , ông dường như cũng từng gặp ở .
“Liên Thành, cô bé , ông từng gặp ở ?”
Câu hỏi của Ngô Khánh Lâm, khó Kỳ Liên Thành. Kỳ Liên Thành thậm chí còn nên giải thích mối quan hệ của và Lê Lạc như thế nào.
“Sự việc đột ngột, trong nhà cũng gì tiếp khách. Ở đây chút bánh ngọt và chè đậu xanh, đều là tự tay , mong lão gia t.ử tạm chấp nhận .”
“Ông ơi, uống chè đậu xanh ạ!” Nha Nha bưng một cốc chè đậu xanh, đưa tay Ngô Khánh Lâm.
“Cảm ơn cháu, cô bé.”
Ngô Khánh Lâm nhận lấy chè đậu xanh, khép miệng: “Xin nhé cô bé, là chúng đến vội vàng, phiền .”
“Lão gia t.ử gì , cháu cũng xem bộ mặt thật của Ngô lão gia t.ử hô mưa gọi gió ở Tuệ Thành đây !”
Ngô Khánh Lâm càng sảng khoái hơn: “Hahaha, vị tiểu thư thật ăn .”
Ngô Khánh Lâm tùy ý đ.á.n.h giá cách trang trí của căn nhà. Trông vẻ đối phương cũng là một gia đình thiếu tiền, hơn nữa ngôi nhà xây ở trong thôn, phong cảnh hữu tình thì , còn thể chuyện với hàng xóm láng giềng. Đối với già như ông mà , quả thực thể thích hợp hơn.
“Tiểu thư, thể cho gặp cô một chút ?” Ngô Khánh Lâm đặt cốc xuống, lên tiếng.
Lê Lạc sững một chút: “Ngô , ngài gặp cháu gì ạ?”
“Đương nhiên là bàn chuyện hợp tác .” Ngô Khánh Lâm vẻ đương nhiên.
Lê Lạc thuận thế xuống ghế khách, Kỳ Na Na thì sát cạnh Lê Lạc.
“Người Ngô lão gia t.ử bàn chuyện hợp tác, chẳng lẽ là cháu ?”
Ngô Khánh Lâm sững một chút: “Cháu? Người gặp, là tay nghề thêu thùa . Cô bé , cháu đừng lớn lối nhé.”