Dọn Sạch Nhà Mẹ Nuôi Cực Phẩm, Xuống Quê Thay Gả Nuôi Con - Chương 189: Lâm Ca Bắt Quả Tang, Kỳ Na Na Cãi Tay Đôi Cực Gắt

Cập nhật lúc: 2026-04-28 01:10:59
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kỳ Na Na “haha” hai tiếng: “Sao , sợ ? còn sợ cơ mà, quen .”

 

Tuy Kỳ Na Na đang an ủi , nhưng Trần Dược Tiến vẫn cố gắng lái xe chậm một chút, sợ Kỳ Na Na sẽ kích động. Chiếc xe cứ tà tà tiến về phía , cũng gần như mất gần một tiếng rưỡi đồng hồ mới đến lầu khu tập thể.

 

“Cô Kỳ, đưa cô đến đây thôi.” Trần Dược Tiến , nếu mạo đưa Kỳ Na Na lên lầu thì sẽ đường đột, thêm đó nhà họ Kỳ thể sẽ hỏi han đủ điều, cũng khó giải thích. Cách nhất là ở đây, Kỳ Na Na lên lầu là .

 

Kỳ Na Na gật đầu, khi lên lầu, đầu vẫy tay với Trần Dược Tiến: “Hôm nay vui, cảm ơn , Trần.”

 

Nói xong, Kỳ Na Na xoay chạy chậm lên lầu. Tiếng bước chân lên lầu của Kỳ Na Na lớn, lúc ngang qua cửa nhà họ Lâm, Lâm Ca còn thò đầu Kỳ Na Na một cái: “Na Na, cô về muộn thế?”

 

“Cô quản chắc?” Kỳ Na Na lườm Lâm Ca một cái, sự ghét bỏ của cô đối với Lâm Ca thể dùng lời để hình dung nữa.

 

“Cô! Ơ, là áo của đàn ông, cô yêu đương Na Na? Người nhà chắc vẫn nhỉ.” Lâm Ca lập tức giả vờ kinh ngạc, cao giọng .

 

Lời của Lâm Ca lập tức thu hút sự chú ý của Vu Thục Lan đang uống trong phòng khách. Kỳ Na Na yêu đương ? Bà còn đang định giới thiệu con trai của em trai bên nhà đẻ cho Na Na cơ mà, như chẳng càng thêm ? ngờ xảy sai sót.

 

Vu Thục Lan lập tức tiếng chạy , nhưng ngờ cửa còn bóng dáng Kỳ Na Na, chỉ để Lâm Ca với vẻ mặt bực bội.

 

“Hừ, kiêu ngạo cái gì chứ, cái tính tình thối tha của đại tiểu thư. Không chỉ thấy khoác một chiếc áo đàn ông thôi ? Sao hầm hầm chạy xuống lầu ?” Lâm Ca cho là đúng .

 

Chạy xuống lầu?

 

“Tiểu Ca, con mau cửa sổ xem, đàn ông của Na Na vẫn !” Vu Thục Lan xúi giục Lâm Ca.

 

“Con .” Lâm Ca lập tức cũng như tiêm m.á.u gà, khoảnh khắc xem trò của Kỳ Na Na, lúc nào cũng .

 

Chỉ là Lâm Ca mở cửa sổ , chỉ thấy lái xe máy rời , Kỳ Na Na gọi cũng gọi . kiểu dáng của chiếc xe máy đó quen mắt, dường như từng thấy ở … Đó chẳng là xe của Lăng Trác Quần ?

 

Lẽ nào đưa Kỳ Na Na về, là Lăng Trác Quần! Hai họ móc nối với từ lúc nào ? Lâm Ca rối bời. Vậy chiếc áo đó cũng là của Lăng Trác Quần ? Lăng Trác Quần đăng ký kết hôn với Lê Lạc , mà còn dây dưa với Kỳ Na Na. Lúc Lăng Trác Quần là loại như ?

 

như cũng , Lê Lạc tự cho rằng gả cho Lăng Trác Quần là thắng ? Tự cho rằng cho Kỳ Na Na một công việc, Kỳ Na Na sẽ đội ơn cô , kết quả bây giờ hai móc nối với , Lê Lạc vẫn còn lừa gạt. Nghĩ đến đây, Lâm Ca lạnh hai tiếng trong lòng, cố ý đẩy cửa , đợi Kỳ Na Na lên lầu.

 

Kỳ Na Na chạy xuống lầu vốn dĩ là trả áo cho Trần Dược Tiến, nhưng ngờ cuối cùng chỉ đuổi theo đuôi xe máy. Hết cách, áo khoác đành tạm thời giữ . Hơn nữa chiếc áo khoác Lâm Ca thấy, cho dù giải thích, cũng giải thích thế nào.

 

Nghĩ đến đây, trong lòng Kỳ Na Na dâng lên một trận phiền não, nhưng nghĩ : Chuyện của , mắc mớ gì giải thích với cô ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/don-sach-nha-me-nuoi-cuc-pham-xuong-que-thay-ga-nuoi-con/chuong-189-lam-ca-bat-qua-tang-ky-na-na-cai-tay-doi-cuc-gat.html.]

Kỳ Na Na lập tức tự dằn vặt nữa, ngược ngẩng cao đầu bước lên lầu. Không ngờ ngẩng đầu thấy khuôn mặt xí của Lâm Ca, đang dùng vẻ mặt cao thâm khó đoán , cứ như bí mật của phát hiện .

 

Kỳ Na Na hề cảm thấy trong lòng quỷ, chẳng qua là để đưa về thôi, thế là Kỳ Na Na lý lẽ hùng hồn trừng mắt . Cô chớp chớp mắt với Lâm Ca: “Sao nào? Đại tiểu thư đây là lên lẹo mắt ? Vậy nên bệnh viện khám mắt , chữa .”

 

“Hừ, Kỳ Na Na, cô cũng chỉ thể oai bằng cái mép với thôi.”

 

“Cô đừng đắc ý quá lâu, nắm thóp của cô , sẽ luôn luôn chằm chằm cô.” Lâm Ca đợi Kỳ Na Na biện bạch cho , liền đóng sầm cửa .

 

Kỳ Na Na chỉ cảm thấy Lâm Ca chút khó hiểu, Lâm Ca tự bổ não cái gì. khi nhà, Kỳ Na Na vẫn cuộn chiếc áo của Trần Dược Tiến , nhét trong túi xách của .

 

“Biết thế, nên bỏ túi sớm hơn, cũng sẽ Lâm Ca thấy.” Kỳ Na Na lẩm bẩm.

 

Đèn trong nhà đều tắt, nhưng ngay khoảnh khắc Kỳ Na Na bước cửa, đèn bộ đều sáng lên. Người ở chỗ công tắc ai khác, chính là Kỳ Liên Thành.

 

“Anh, ở đây? Làm em sợ c.h.ế.t!” Kỳ Na Na vội vàng vỗ vỗ n.g.ự.c : “Em thấy chính là dọa c.h.ế.t em!”

 

“Nói, ?” Sắc mặt Kỳ Liên Thành khó coi. Ngày thường em gái cả ngày đều về nhà đúng giờ, hôm nay quá giờ giới nghiêm, trong phòng vẫn .

 

“Em dự đám cưới bạn của em.” Kỳ Na Na vươn cổ, kiêu ngạo lên tiếng.

 

“Bạn? Bạn của em ở thành phố, nào ? Sao nhận thiệp mời?” Kỳ Liên Thành nheo mắt, em gái đang dối.

 

“Lẽ nào em thể bạn bè của riêng ?” Kỳ Na Na lập tức phản bác: “Hơn nữa, cho dù em với , sẽ dự đám cưới bạn em ?”

 

“Tuy sẽ , nhưng thể đưa em đến đó, để tất cả đều em là em gái của Kỳ Liên Thành .” Khi lời , Kỳ Liên Thành kiêu ngạo.

 

Nhà họ Kỳ bọn họ ở thành phố, cũng coi như là nhân vật m.á.u mặt, ai cũng nể mặt nhà họ Kỳ ba phần. Kỳ Na Na mang danh nghĩa nhà họ Kỳ mặt, phận tự nhiên cũng vô cùng tôn quý.

 

Đối với sự tự tin mù quáng của trai, Kỳ Na Na quả thực lật trắng mắt lên tận trời. Người Lăng Trác Quần quen bao nhiêu nhân vật lớn, cũng thấy khoe khoang ! Hơn nữa khiêm tốn, nội hàm, bao giờ treo cái gọi là phận cửa miệng. Ngược trai, mở miệng ngậm miệng đều là sự ưu việt của thành phố. Lúc Lê Lạc gả về quê, đối với Lê Lạc vẫn là một tràng chế giễu lạnh nhạt.

 

Kỳ Na Na chợt nghĩ, nếu Kỳ Liên Thành thấy trong đám cưới của Lê Lạc, bao nhiêu nhân vật m.á.u mặt trong thành phố, chắc chắn sẽ còn treo cái gọi là phận của cửa miệng nữa. Người ông chủ Khâu và trưởng phòng Tần, nào thể diện lớn hơn nhà họ Kỳ, chỉ nhà họ Kỳ tự coi phận quá cao mà thôi.

 

Kỳ Na Na cũng định vả mặt trai ruột của : “Vâng , chính vì phận nhà họ Kỳ chúng quá cao quý, nên em bại lộ phận đại tiểu thư của , chỉ đàng hoàng tham dự đám cưới của bạn , ?”

 

Nhìn thấy vẻ mặt mất kiên nhẫn của Kỳ Na Na, Kỳ Liên Thành chỉ cảm thấy một trận ớn lạnh: “Na Na, đây em như thế , bây giờ trở nên như … như giáo d.ụ.c!”

 

 

Loading...