[Độn Lương] Thiên Tai Mạt Thế Năm Thứ Ba - Chương 72

Cập nhật lúc: 2026-01-05 01:15:18
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Diệp Thanh Vân xua tay: "Đi , thằng ranh , đừng phiền lớn bàn chuyện chính." Nói bà kể chuyện rệp sáp tách nước đường cho .

Khương Sơn nồi nước đường sền sệt, hồi lâu mới thốt lên: "Tiền xây nhà đây ." Khương Hà tặc lưỡi nên lời. Viên Anh thì tò mò ghé sát nồi ngửi: "Đây là nước đường từ con rệp á? Thơm quá!"

Diệp Thanh Vân gật đầu: "Vừa nãy bọn em thử nghiệm , mười cân rệp nấu hai tiếng, còn ép thủ công mới lấy hết đường . Không thì ngọt khé cổ, nướng cũng khó chín."

Khương Sơn tính toán: "Một nồi nước đường bao nhiêu cân đường cục?" "Chắc tầm mười đến mười lăm cân."

Đường cục cần nấu lửa lớn thời gian dài cho bay hết nước mới kết tinh . Mười cân rệp mười đến mười lăm cân đường cục là tỉ lệ cực cao. Chuyện đặt ở thời thì đúng là phản khoa học.

Môi Khương Hà run run, ông giá đường hiện tại: "Chỗ... chỗ ... nhiều thế... nếu bán hết thì..." Nói đến cuối giọng ông lạc . Chỗ đổi bao nhiêu điểm tích phân chứ...

Khương Sơn trầm ngâm: "Thanh Vân, ý em là bán rệp nữa mà bán đường cục?" Diệp Thanh Vân gật đầu: "Rệp luộc sợ để lâu, bán đường cục vẫn hơn."

Khương Sơn thấy cũng lý, nhưng ông buôn bán bao giờ nên đề nghị hỏi ý kiến cả. Mọi đồng ý.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Lúc Ngô Tú dìu Khương Hải . "Anh cả, nghỉ ngơi thêm chút nữa?" Khương Hải : "Anh cả năm , nữa."

"Chuyện bàn ." Lều trại cách âm kém nên đại khái. "Ý kiến thím ba , nhưng một điểm là chúng bán nhanh lên. Với tốc độ tiết đường của rệp thế , chúng dễ để ý."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-72.html.]

Khương Sơn gật đầu. Vừa về đến cách mấy trăm mét ông ngửi thấy mùi ngọt. Hàng xóm xung quanh chắc chắn đang nhòm ngó, để lâu sợ sinh biến.

Diệp Thanh Vân c.ắ.n răng: "Thế thì em mua thêm nồi." Tuy tiết kiệm nhưng bà lúc lúc ki bo.

Khương Hải tiếp: "Mọi nên phân công , một nhóm nấu nước đường, nhóm Đại Thụ thì rang rệp ép nước, đến lúc đó ăn bán đều ."

Khương Sơn chốt hạ: "Được, cả nhà cùng , tranh thủ bán hết mẻ càng sớm càng ." Hôm nay động tĩnh lớn quá, đợi phản ứng thì bán giá cao nữa.

Cả nhà phân công việc. Mua nồi mới, đổi củi cát, dựng bếp... Sợ quá lộ liễu, Diệp Thanh Vân đặt nồi mới trong lều đường hầm. Dựng bếp dã chiến xong, hai nồi cùng hoạt động.

Diệp Thanh Vân và Ngô Tú nấu nước đường, ép rệp, vớt rệp tiếp tục cô đặc đường. Bà cụ Khương rang rệp ép với cát nóng. Cát giúp giữ nhiệt đều và chống dính. Viên Anh và Hứa Na phụ trách để nguội và đóng gói. Để tiết kiệm, họ tận dụng quần áo cũ rách may thành túi nhỏ đựng một cân, tiện để bán hoặc biếu.

Rệp rang cát khô nhanh hơn, dính chút nước đường quyện thành một khối. Hứa Na may túi hỏi: "Mẹ, rệp dính cát thế ăn kiểu gì ạ?"

Viên Anh : "Trí tuệ của bà nội đấy con. Tuy dính cát nhưng lúc ăn chỉ cần luộc với nước, khuấy nhẹ là cát lắng xuống, tách ngay." Hứa Na vỡ lẽ. là tận dụng triệt để bỏ phí tí nào. Nước đường lấy hết, xác rệp rang lên giòn tan.

Bà cụ Khương tuy lớn tuổi nhưng tay chân nhanh nhẹn, con dâu cháu dâu chuyện thì góp vui: " thế, rang cũng sợ rệp chảy nước đường nữa."

Khương Chi bên cạnh thầm cảm thán trí tuệ nhân dân lao động. Cô tới: "Bà ơi, để cháu cho." Bà cụ nghi ngờ cô: "Chi, cháu đấy?" Khương Chi méo mặt. Bao nhiêu năm bà vẫn tin tưởng tay nghề bếp núc của cô. "Vừa nãy cháu , vấn đề gì ạ." "Được , cũng chẳng kỹ thuật gì cao siêu, cứ đảo liên tục là ... Ấy , cháu cầm cái xẻng thế thì gãy tay mất." Khương Chi lời bà chỉ dẫn, nhanh ch.óng quen tay.

Khương Hà phụ trách gánh nước. Nhà chỉ một cái lu, với lượng công việc thì gánh liên tục mới đủ. Khương Sơn rửa rệp tươi trong lều để giữ bí mật. Vừa rửa hai chậu thì thấy Khương Quân bò khỏi phòng.

Loading...