[Độn Lương] Thiên Tai Mạt Thế Năm Thứ Ba - Chương 65

Cập nhật lúc: 2026-01-05 01:15:11
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngô Tú từ chối nữa, trong lều. Nhìn sắc mặt chồng con hồng hào hơn, bà xót xa lẩm bẩm: "Sao mãi tỉnh thế , Chi nó cho uống t.h.u.ố.c quý thế mà... Hai bố con định hành hạ đến bao giờ... Lười thôi, việc nhà đổ hết lên đầu ..."

Bà lải nhải một hồi, thấy vẫn động tĩnh gì, thở dài định lên thì thấy mí mắt Khương Quân giật giật. Ngô Tú nín thở quan sát. một lúc vẫn im lìm.

Ngô Tú khổ: "Lại ảo giác ." Bà định vén rèm thì thấy một giọng lâu gặp: "—— Mẹ?"

Ngô Tú run rẩy cả , dám . Sợ chỉ là ảo giác. "—— Mẹ." Giọng vang lên.

Ngô Tú run bần bật, nước mắt trào . Bà từ từ . Thấy khuôn miệng giống hệt đang nhếch lên . Ngô Tú bịt miệng, lảo đảo lao tới: "Quân!! Con trai của !"

Tiếng của Ngô Tú kinh động cả nhà. Mọi chạy ùa , thấy Ngô Tú đang ôm Khương Quân nức nở.

"Sao thế, thằng Quân nó..." Bà cụ Khương ngừng bặt, trợn tròn mắt đứa cháu đích tôn đang dậy với ánh mắt tỉnh táo, "Quân, cháu tỉnh !?"

Khương Quân râu ria xồm xoàm, sắc mặt còn xám nhưng thần thái . Bà cụ òa nức nở. Ông cụ Khương cũng đỏ hoe mắt.

Khương Quân , mắt ngấn lệ nhưng miệng : "Ông bà, lo lắng ."

Bà cụ nín mỉm , nắm tay cháu xuýt xoa: "Tỉnh là , tỉnh là ." Ông cụ Khương dụi mắt: "Thằng ranh con, cuối cùng cũng chịu tỉnh."

Một bóng nhỏ bé lao , sà lòng Khương Quân: "Bố ơi bố ơi... hu hu hu, bố tỉnh !! Tư Tư nhớ bố lắm!!"

"Tư Tư..." Nhìn con gái gầy gò, tim Khương Quân đau thắt , ôm c.h.ặ.t con, ánh mắt đầy hối : "Bố xin con..."

Khương Tuế bên cạnh ngẩn ngơ , sợ đây chỉ là giấc mơ. Ngô Tú xoa đầu cháu, thằng bé rụt rè gọi: "Bố ——"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-65.html.]

Vẻ thiếu tự tin của con trai khiến Khương Quân đau lòng. Anh đưa tay : "Tuế Tuế, đây với bố."

Khương Tuế bước tới, chạm bàn tay ấm áp của bố, nó mím c.h.ặ.t môi, nước mắt đảo quanh òa : "Cô út lừa con! Cô chữa khỏi cho bố thật !"

Khương Quân ngơ ngác ông bà. Ông cụ Khương gật đầu, kể vắn tắt chuyện Khương Chi dùng vật phẩm đặc biệt cứu họ. "Cháu tỉnh là nhờ cái Chi đấy."

Khương Quân mơ màng lâu, chuyện đoàn tụ, ngạc nhiên hỏi: "Cái Chi ạ? Cả Đại Thụ nữa? Hai em khỏe ? Có ai bắt nạt ?"

Diệp Thanh Vân đang lau nước mắt bật : "Mấy em chúng mày tình cảm vẫn thế." Khương Quân lúc mới thấy vợ chồng chú thím ba: "Chú ba, thím ba." Khương Sơn : "Yên tâm, bọn nó khỏe lắm. Giờ cháu khỏe , mấy em cùng quậy phá như xưa."

Bà cụ Khương hỏi: "Quân, giờ cháu thấy thế nào? Còn chỗ nào khó chịu ?" Khương Quân lắc đầu: "Cháu thấy khỏe nhất trong mấy năm qua, ngoại trừ... còn đều ."

Trừ cái gì ai cũng hiểu. Chân mất thì mọc . Không khí chùng xuống. Khương Quân vội : "Sống là cháu mãn nguyện , cháu còn tay, sẽ để c.h.ế.t đói , đừng lo."

Ông cụ Khương gật đầu hài lòng, sang Khương Hải: "Không bố cháu bao giờ mới..."

Lời dứt thì thấy Khương Hải bên cạnh cũng từ từ mở mắt. "A Hải?!" Mọi đồng thanh reo lên: "Anh cả/Bố/A Hải!"

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Khương Hải hôn mê quá lâu, nhất thời ngơ ngác: "Mọi thế..."

Ngô Tú kích động nên lời, nước mắt cứ tuôn rơi. Bà chạy xem chồng nhưng nhấc chân thì tối sầm mặt mũi, ngã lăn đất ngất xỉu. Cả lều trại một phen nháo nhào.

Bốn Khương Chi về đến cổng thành, sợ theo dõi nên chia . Vợ chồng Khương Văn vác bao tải , em Khương Thụ đủng đỉnh theo .

Vào đến căn cứ, Khương Chi đồng hồ, 5 giờ 50 chiều. Khương Thụ đẩy xe : "Không bác cả tỉnh nhỉ." Khương Chi đáp. Cô cũng chắc chắn. Hai nhiễm độc nặng hơn Liễu Nhứ nhiều.

Gặp ở cổng khu tự xây, bốn về đến nhà thì thấy cả nhà đang vây quanh lều của bác cả. Khương Chi thót tim. Có chuyện gì ?

 

Loading...