Ông bà cụ Khương , ngập ngừng: "Ý con là... cả nhà bác cả bác hai cùng ?"
Khương Thụ: "Đương nhiên ạ! Trước hai bác với chúng con thế, thể tách ! Với thời buổi đông thế mạnh mới bắt nạt, nhà con neo , ngoài việc cũng chẳng ai trông nhà."
Khương Sơn tiếp lời con trai, Ngô Tú: "Chị dâu, Thanh Vân bảo một cô lo hết việc nhà, còn nhờ chị và chị hai giúp đỡ nhiều đấy. Còn cả Tuế Tuế và Tư Tư nữa, chúng nó cũng là con cháu , ở cùng dễ bề chăm sóc." "Anh cả và thằng Quân bệnh tình thế , em thể khoanh tay ?" "Ngày xưa nhờ chị em mới học, giờ gia đình đoàn tụ, thể chia lìa ? Em kẻ vong ơn bội nghĩa ."
Ngô Tú òa . Một năm qua, bà chịu đựng quá nhiều áp lực. Chồng con tự vẫn để liên lụy nhà, bà cũng từng nghĩ thế. Mỗi ngày bố chồng và gia đình em chồng vất vả vì , bà đau đớn khôn nguôi. Nếu vì hai đứa cháu nhỏ, bà trụ nổi đến giờ.
"Chị... chị sợ khổ các chú các thím!" Câu nghẹn ngào kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng thốt .
Khương Ti thấy bà cũng theo, sà lòng bà: "Bà nội đừng ..."
Khương Thụ xót xa nhớ hồi nhỏ bố vắng nhà, bác dâu thức trắng đêm dỗ dành . "Bác gái đừng sợ, nhà con lợi hại lắm, chắc chắn sẽ chữa khỏi cho bác trai và cả."
Hắn tiện rõ chuyện của Khương Chi, nhưng với tình hình hiện tại, hy vọng chữa khỏi cho hai là lớn.
Ngô Tú ngẩng lên, ánh mắt lóe lên tia hy vọng: "Đại Thụ, cháu thật chứ?"
Khương Sơn thêm: "Chị dâu đừng nghĩ nhiều, ở đây chật chội bí bách, cho bệnh tình của và cháu. Hôm nay cứ theo em về , Thanh Vân và cái Chi đang dọn dẹp ."
Ngô Tú sang bà cụ Khương. Bà cụ thấy con trai út tuy gầy đen nhưng tinh thần , chứng tỏ sống tệ, bèn quyết định: "Được, theo chú út, hôm nay dọn luôn! A Tú, con gọi vợ chồng thằng Hà về đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-52.html.]
Vợ chồng Khương Hà ngày nào cũng xây tường thành để trả nợ. Khương Văn và Hứa Na cũng thuê.
Ông cụ Khương vẫn còn hậm hực: "Bà già !" "Ồn ào cái gì!" Bà cụ quát, "Xa cách ba năm, ông nhớ con thế nào ? Giờ tìm , chỉ cả nhà đoàn tụ! Ông bảo ích kỷ cũng , hôm nay quyết theo thằng Đại Sơn."
Khương Sơn vội can: "Bố, đúng đấy, chúng con vất vả lắm mới tìm , lý do gì chia xa nữa."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Ông cụ Khương thở dài sườn sượt, xua tay thỏa hiệp. Bà cụ Khương giục Ngô Tú: "Còn mau ?" Ngô Tú vội vã gọi . Gia đình bà bỏ rơi, đó là cái ơn lớn bằng trời. Bà chọn nhầm nhà chồng. Người nhà họ Khương ai cũng trọng tình trọng nghĩa.
Trong lúc chờ về, cha con Khương Sơn giúp ông bà thu dọn đồ đạc. Trời sập tối, tranh thủ chuyển nhà. Bé Khương Ti cũng lon ton giúp việc.
Khương Thụ trêu cháu: "Tư Tư, còn nhớ chú út ? Hồi xưa cháu thích chú út nhất đấy." Khương Ti lí nhí: "Chú dối, cháu chẳng nhớ gì cả."
Khương Thụ phá lên. Ba năm con bé mới hai tuổi, nhớ mới lạ. "Thế cháu với chú ? Chú đưa cháu và Tuế Tuế đến chỗ bà thím , xe đẩy đấy."
Khương Thụ thừa con bé cứ lén ngoài. Chiếc xe ba gác nhà ở căn cứ đúng là hàng hiếm. Khương Ti mắt sáng rực: "Thật ạ?" "Thật." "Để cháu xin cụ nội ."
Bà cụ Khương : "Đại Thụ mày vẫn trẻ con thế. Đi Tư Tư, nhớ lễ phép chào hỏi nhé."
Khương Thụ chất hành lý lên xe, đặt hai đứa trẻ lên : "Bám chắc nhé, ngã là chú dỗ ." Khương Tuế dáng cả: "Cháu sợ, cháu sẽ giữ em cẩn thận." Khương Thụ giơ ngón cái: "Khá lắm trai!"
Khi gia đình Khương Hà về đến nơi thì Khương Thụ cũng chở chuyến hành lý đầu tiên về đến lều trại.
Khương Ti xuống xe, rụt rè Diệp Thanh Vân. Khương Tuế nhắc: "Tư Tư, chào bà thím ." "Bà... bà thím..." "Ôi Tư Tư ngoan quá," Diệp Thanh Vân bế bổng cô bé lên, "Để bà thím xem nào, càng lớn càng xinh, mỗi tội gầy quá. Tối nay bà thím nấu món ngon cho các cháu nhé."