Khương Thụ thấy cô dừng cũng dừng theo. "Chi, ——"
Chưa kịp hỏi hết câu, phía vang lên giọng vịt đực hống hách. "Thằng ranh con! Mau đưa đồ trong tay mày đây!!"
"Không! Đây là cháu tìm mãi mới thấy." Giọng trẻ con non nớt nức nở vang lên. "Mày bảo là ? Đưa đây cho tao!!"
Gã đàn ông giật phắt đồ tay đứa bé. Đứa bé òa lên, lao định cướp : "Không ! Cầu xin chú trả cho cháu, bố cháu đói mấy ngày ..."
"Cút sang một bên!"
Nghe giọng thì vẻ là mai phục ở đó cướp của đường. Nạn nhân là một đứa trẻ. Khương Thụ cau mày: "Bọn mất dạy thật, đến trẻ con cũng cướp." Tuy nhưng định can thiệp: "Chi, thôi."
Khương Chi mím môi, tiếp tục bước . Không hiểu giọng đứa bé khiến cô thấy hoang mang lạ lùng.
Khi ngang qua, hai tên cướp : "Đại ca, đây còn hai con dê béo nữa ! Chúng nó cả xe đẩy!"
Câu như cho Khương Chi cái cớ để xen việc khác. Cô đầu . Nhìn rõ mặt đứa bé, Khương Chi sững sờ. Ngay đó cơn giận bùng lên dữ dội. Cô từ từ sang hai tên cướp, vẻ mặt bình tĩnh che giấu cảm xúc mãnh liệt bên .
Cô gằn từng chữ: "Vết thương mặt nó là do các đ.á.n.h?"
Khương Thụ cảm thấy em gái khác thường, sợ cô lo chuyện bao đồng, vội : "Chi, em đừng —— Chi?!"
Chưa kịp phản ứng thì Khương Chi xách d.a.o phay lao tới. Hai tên cướp tấn công bất ngờ trở tay kịp, chỉ giơ tay đỡ đầu, rên lên một tiếng đau đớn, m.á.u chảy ròng ròng.
"Đù! Con ranh d.a.o!"
Tên cao hơn thương định phản công thì Khương Thụ lao tới đá bay. Dù em gái định gì nhưng Khương Thụ quyết để ai bắt nạt em ! Hắn nhổ toẹt bãi nước bọt. "Em tao mà mày cũng dám động ? Chán sống hả?!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-42.html.]
Trong lúc chuyện, ánh mắt Khương Thụ vô tình lướt qua khuôn mặt quen thuộc , lập tức c.h.ế.t sững —— "Tuế, Tuế Tuế!?"
Đứa bé lấm lem bùn đất mặt, cháu trai Khương Tuế của họ thì là ai?
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Bên .
Sau khi hai em khỏi thành, Diệp Thanh Vân thẳng đến cửa hàng căn cứ. Bà chỉ mua xẻng, lu nước, dây mây đan gùi mà còn đổi lấy hai mươi cân kiều mạch biến dị độc tố trung bình.
Nhìn điểm tích phân trong tay ào ào trôi , Diệp Thanh Vân xót xa vô cùng. Chỉ riêng cái xẻng và lu nước ngốn mất hai trăm hai mươi điểm. Cũng may giá lương thực vẫn còn trong mức chấp nhận , hai mươi cân kiều mạch chỉ tốn 60 điểm.
Ngoài việc trồng một loại lương thực chính cao cấp, độc tố thấp nhưng sản lượng ít, căn cứ còn trồng đại các loại lương thực độc tố trung bình để đảm bảo cái ăn cho dân. Trong đó chủ yếu là kiều mạch và lúa mạch (thanh khoa).
Hai loại ngũ cốc khi biến dị thì hạt cứng hơn, nấu chín ăn chỉ rát họng mà còn nhai thật kỹ, nếu nuốt xuống sẽ gây đầy và táo bón. dù khó ăn đến , đây vẫn là thực phẩm sinh tồn của đại đa . Diệp Thanh Vân chỉ thể cân nhắc xem chế biến thế nào để dễ nuốt hơn.
Khương Sơn cũng nhàn rỗi, ông hí hoáy vẽ sổ, bàn bạc với Diệp Thanh Vân về quy hoạch căn nhà: "A Vân, định chừa 50 mét vuông sân để sinh hoạt hàng ngày. Về phần nhà ở, 50 mét vuông phòng khách chính, hai bên đông tây mỗi bên dựng hai gian phòng ngủ, mỗi gian 30 mét vuông. Nhà ngang thì bếp, còn nhà vệ sinh sẽ dựng riêng ở phía ."
Diệp Thanh Vân tán thành: "Khoản là trong nghề, cứ quyết định là ."
Khương Sơn lòng ấm áp. Ông thiết kế nhiều phòng như là để chuẩn cho cả đại gia đình nhà họ Khương. Vợ ông lý do ông bố trí nhiều phòng, bà hỏi vì bà ủng hộ ông. Chỉ hy vọng... thể sớm tìm .
Quy hoạch xong, Khương Sơn bắt đầu đo đạc căng dây. Dựa theo kích thước thiết kế, ông dùng đá đ.á.n.h dấu bốn góc và ranh giới mặt đất, định hình nền móng. Đây là việc kỹ thuật, thể qua loa.
Chờ quy hoạch xong mảnh đất trống thì qua hai tiếng đồng hồ. Diệp Thanh Vân thương chồng vất vả, đưa cho ông nắm cơm kê đuôi ch.ó, còn thì lén ăn phần cơm kiều mạch khô khốc rát họng.