[Độn Lương] Thiên Tai Mạt Thế Năm Thứ Ba - Chương 299

Cập nhật lúc: 2026-01-08 01:23:31
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hắn buột miệng: “Ả sống ?”

 

Khương Chi: “…… Anh nghĩ cái gì thế?!”

 

Khương Chi kể chuyện thấy danh sách nhân sự chỗ La Vĩnh Huy.

 

“Nhiệm vụ của chú La là tỉnh Tương, chú mời chúng cùng. Ban đầu em đồng ý, nhưng em thấy tên chồng của Phùng Nhạn cũng trong danh sách, cho nên…… em nhận lời chú La .”

 

Khương Thụ: “A Chi, em đừng bảo với là gã trả thù chúng nhé?”

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Khương Chi kể chuyện bố Khương Sơn Cố Khải Chi đang dò la tin tức về nhà họ Khương, : “Anh, nếu bố là thật thì sớm muộn gì cũng sẽ tay với chúng nhà. Thay vì động chờ đợi, chi bằng chúng chủ động xuất kích.”

 

Lần , Khương Chi lặp sai lầm như vụ Phùng Nhạn nữa.

 

“Chủ động xuất kích?” Khương Thụ ngơ ngác: “Thế chúng gì?”

 

Khương Chi : “Đội trưởng La mời chúng tham gia nhiệm vụ vận chuyển thiết truyền tống, gã cũng trong danh sách. Anh nghĩ xem, nếu thực sự ý đồ với chúng , đang ở ngoài vùng hoang dã, liệu tay ?”

 

Khương Thụ hiểu , nhưng ngay lập tức mếu máo: “A Chi, ý tưởng của em mạo hiểm đấy, bố chắc chắn sẽ đồng ý .”

 

Khương Chi: “Không thử ?”

 

Khương Thụ sắc mặt cô, sặc một cái: “A Chi, đừng bảo em định bắt mở lời đấy nhé?”

 

Khương Chi nhún vai: “Anh thì thôi.”

 

Khương Thụ bóng lưng em gái đầy rối rắm. Lý trí bảo đây là cơ hội , nhưng nghĩ đến “Cửu Âm Bạch Cốt Trảo” của thì run cầm cập.

 

Khương Chi thấy lửa đủ to, thong thả châm thêm một mồi: “Cơ hội hiếm lắm, ngoài chúng nhặt thêm một viên đá gian nữa, lúc đó bảo ông Lận cho một cái thiết gian riêng.”

 

Khương Thụ xong, lòng tham nổi lên, d.a.o động dữ dội.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-299.html.]

Hai về đến nhà, Diệp Thanh Vân thấy Khương Thụ lảng vảng liền nổi cáu: “Thằng nhóc , bảo hôm nay ở nhà giúp ông nội bật bông, mày chạy thế hả? Lâu thế mới về, thấy mày cố tình trốn việc thì !”

 

Khương Thụ né cú chổi lông gà của : “Mẹ ơi, oan cho con quá! Con việc chính đáng mà! Mẹ xem !”

 

Tay Diệp Thanh Vân khựng : “Cái gì đây?”

 

“Đây là màng chống rét con xếp hàng lĩnh đấy, căn cứ phát miễn phí!”

 

Khương lão thái thái bên cạnh thấy, tới xem: “ là màng chống rét thật, ít thế ?”

 

Khương Thụ mếu máo: “Bà nội ơi, phát theo diện tích nhà ở, con cũng xin thêm lắm chứ.”

 

Viên Anh : “Vừa hôm qua chú hai bảo màng chống rét trong nhà đủ dùng, định lát nữa mua thêm, ngờ gặp may thế .”

 

Biết Khương Thụ việc đàng hoàng, sắc mặt Diệp Thanh Vân dịu đôi chút nhưng vẫn càm ràm: “Còn ngây đó gì, mau bật bông ! Mày xem bác hai với hai mày kìa, tối qua thức trắng đêm , mới chợp mắt mấy tiếng dậy tiếp, lớn tướng chia sẻ gánh nặng với gia đình.”

 

Khương Thụ chột : “Thì con ngay đây.”

 

Vừa thì thầm oán trách với Khương Chi: “A Chi, đến thời kỳ mãn kinh ? Thế thì dám mở miệng kiểu gì?”

 

Khương Chi im lặng gì. Cô cũng chẳng dám mở miệng, đừng trai, lúc mà lao thì đến cô cũng mắng té tát.

 

Khương Thụ đón lấy cung bật bông từ tay Khương Hà, quầng thâm mắt của bác, áy náy : “Bác hai, đều tại cháu, lẽ cháu về sớm hơn.”

 

Khương Hà hiền lành : “Đại Thụ, đừng để bụng lời cháu , dù cháu về sớm thì bác vẫn tiếp thôi, cái cung bật bông của chú Quá Độ bác còn xong cho chú .”

 

Thực chỉ nhóm Khương Quá Độ tìm đến, quanh vùng đều tay nghề của Khương Hà, sáng nay mấy tốp đến nhờ ông sang sửa giường đất giúp. Thù lao hậu hĩnh, là lương thực thật. việc nhà xong nên Khương Hà nhận lời.

 

Khương Văn thấy đây là cơ hội ăn, “nước phù sa chảy ruộng ngoài”, bèn bàn với Hàn Lỗi để Khương Hà hướng dẫn một , đó để nhóm Hàn Lỗi tự nhận việc. Công ty của Hàn Lỗi giờ cũng gần hai mươi nhân viên, thêm việc cũng kiếm ít lương thực tích trữ. Hàn Lỗi cảm động đỏ hoe mắt, nên lời, chỉ lặng lẽ ghi tạc ân tình trong lòng.

 

 

 

 

Loading...