Nhìn chúng xa, bốn mới thở phào nhẹ nhõm.
Liễu Nhứ bệt xuống đất.
“Quá… quá đáng sợ……” Giọng cô vẫn còn run rẩy. Nghĩ đến việc đó thể mạng trở về từ chỗ , Liễu Nhứ cảm thấy đúng là quá may mắn.
Khương Chi cũng thở phào. Đoán chừng chỗ họ xâm nhập đúng là địa bàn của hai con hồ ly . Đối phương cũng đang thăm dò họ, nếu họ đỡ đòn tấn công , e là giờ gọn trong bụng chúng .
Khương Chi: “Về thôi.”
Khương Thụ nhịn dùng năng lực về phía hang hồ ly. Thấy hai con hồ ly trưởng thành c.ắ.n mấy chùm nho mớm cho hồ ly con, buột miệng: “Mấy con hồ ly ăn nho , chúng ăn thịt ?”
Khương Chi cũng thấy lạ. Theo lý thuyết, hồ ly ở gần khu thu thập thế đáng lẽ tấn công con để kiếm ăn mới đúng. cô từng tin khu 14 thú biến dị tấn công.
Dù nữa, hai con thú biến dị cấp 4 ở gần khu thu thập và căn cứ như cũng là mối họa.
Bốn chạy chậm về phía căn cứ. Khi thấy tường thành quen thuộc, họ mới thực sự thả lỏng.
Liễu Nhứ cú sốc chân tay vẫn còn bủn rủn, chợt Khương Chi :
“Chị Liễu Nhứ, em báo cáo chuyện hồ ly biến dị ở đây cho căn cứ.”
Liễu Nhứ ngẩn , dường như ngờ Khương Chi ý định .
“Chị vấn đề gì , A Chi, em thế nào thì , chị em hết.”
Khương Chi lắc đầu: “Chỗ là chị phát hiện , vẫn sự đồng ý của chị mới .”
Cô dừng một chút tiếp: “Em cũng là nguyên do. Mùa đông sắp tới, hai con hồ ly là mối đe dọa gì thì khó lắm. Báo cho căn cứ lẽ sẽ giảm bớt rắc rối về .”
Cô thánh mẫu, nhưng là một phần t.ử của căn cứ, gặp chuyện đe dọa đến an chung, dù là vì bản và gia đình, Khương Chi cũng thấy nên báo cáo. Rốt cuộc, tổ chim phá thì trứng còn nguyên?
Liễu Nhứ : “Chị ý kiến, dù qua hôm nay chúng cũng đến đây nữa. Kể cả mở , em chị cũng chẳng dám đến, nên em thế nào cũng .”
Khương Chi cảm động sự tin tưởng của Liễu Nhứ. Cô gọi điện cho La Vĩnh Huy.
“Nhóc con họ Khương, thế?”
Khương Chi ngay chuyện hồ ly, mà bảo: “Bạn cháu phát hiện một rừng nho lớn ở gần khu thu thập.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-280.html.]
Đầu dây bên im lặng hồi lâu, lâu đến mức Khương Chi tưởng mất sóng thì đột nhiên vang lên tiếng c.h.ử.i thề: “Mẹ kiếp!”
Khương Chi: ……?
“Nhóc con, cháu ăn ở kiểu gì mà may thế! Gặp cả một rừng nho lớn á?? Chú nhầm cháu nhầm đấy?”
“…… Chú nhầm mà cháu cũng nhầm. Cháu thể cho chú địa điểm, nhưng cháu chút lợi lộc.”
La Vĩnh Huy: …… Con bé vẫn thẳng thắn như khi.
“Khụ…… Cháu lợi lộc gì?”
Khương Chi liếc Liễu Nhứ, thẳng: “Cháu 400 cân thịt khô, 2500 cân lương thực, và ba đến năm bộ quần áo bông mùa đông.”
La Vĩnh Huy sững sờ, phản ứng đầu tiên là: “Nhóc con, cháu sắp mùa đông ?”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Khương Chi phủ nhận.
“Yêu cầu của cháu, chú đồng ý ?”
“Đồng ý! Sao !” Không đồng ý mới là đồ ngốc. La Vĩnh Huy thắc mắc cô chuyện mùa đông, cứ tưởng bên hậu cần để lộ tin tức. “ chú rừng nho cháu rốt cuộc to cỡ nào?”
Khương Chi: “Cũng tầm bảy tám mẫu thôi ạ.”
La Vĩnh Huy: “…… Này nhóc, cháu một mẫu to thế nào đấy?”
Nếu thực sự rừng nho lớn như , căn cứ thu hoạch xong, chở đến căn cứ Kinh thành đổi lương thực thì đúng là công lớn.
Khương Chi: “Cháu ngày xưa gì cũng là sinh viên đấy ạ.”
La Vĩnh Huy sảng khoái: “Được , nếu đúng là chỗ như thế, chú hứa sẽ đưa đủ đồ cho cháu. Cho chú địa chỉ .”
Khương Chi báo địa chỉ, đó như vô tình thêm: “À đúng , lúc rời bọn cháu hình như thấy mấy con hồ ly biến dị, là hệ phong đấy ạ.”
Nghe địa điểm ở quanh khu 14, La Vĩnh Huy còn đang hứng thú, nhưng đến hồ ly hệ phong, mặt lập tức nghiêm .
“Ý cháu là, rừng nho khả năng là địa bàn của mấy con hồ ly đó?”