Khương Văn: “Lận Viễn? Ai thế?”
Diệp Thanh Vân: “Không thằng nhóc nhà họ Lận đấy chứ?”
Khương Thụ lập tức xen : “Chính xác, là Lận đấy, lắm, khẩu s.ú.n.g chẳng lấy của nhà xu nào!”
Nói kể quá trình Lận Viễn tặng s.ú.n.g một cách thêm mắm dặm muối, còn lôi chuyện Lận Viễn từng là đại đội trưởng đội thám hiểm khoe, khen lên tận mây xanh.
Khương Chi cạn lời liếc xéo trai.
—— Chẳng ông hóng hớt ở nữa.
Khương lão thái thái hỉ hả: “Chà, bụng thế, Đại Thụ, con mang nhiều đồ ăn sang cho chút.”
Khương Hải ướm thử khẩu s.ú.n.g năng lượng sứt sẹo, thử động tác ngắm b.ắ.n ngắm.
“Súng chạy bằng năng lượng nhỉ? Nhà gì đá năng lượng?”
Khương Chi tủm tỉm lấy bốn viên còn .
Mọi phản ứng kịp.
Diệp Thanh Vân: “A Chi, chẳng con bảo bán đá năng lượng ? Sao vẫn còn nhiều thế ?”
“20 vạn là con ứng của đội trưởng La. Bốn viên đá bỏ vỏ trứng còn thể tái sinh thành bốn viên nữa. Con thử nghiệm , mỗi viên đá chép thể cung cấp năng lượng cho s.ú.n.g b.ắ.n hai phát.”
Khương Thụ lầm bầm: “Cũng chẳng dùng đến nhiều thế , Lận bảo khẩu s.ú.n.g đời đầu chỉ dùng hai nữa là hỏng.”
Khương Hải thấy thế là đủ: “Hai cũng đủ , nếu gặp kẻ cùng hung cực ác, chúng cũng sức để đ.á.n.h một trận.”
Khương lão gia t.ử : “Chỉ s.ú.n.g cũng , tường nhà và dây gai vẫn tu sửa , nếu thêm ít bẫy rập thì càng .”
“Ông đúng đấy, nhà nhiều lương thực thế , lỡ một đám đông xông cướp thì đúng là đỡ nổi.”
Hai ông bà từng trải qua nạn đói nên suy nghĩ thấu đáo hơn.
Lúc Khương Quân lên tiếng: “Con bẫy, để con cho.”
Ngô Tú ngạc nhiên vui mừng: “A Quân, con thật á?”
Khương Quân : “Mẹ quên , hồi bé con thích nhất là mày mò mấy thứ , Đại Thụ với A Văn lên núi bẫy gà rừng dùng đồ con đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-272.html.]
Ngô Tú thấy Khương Quân hăng hái trở thì vui: “Được , giao cho con.”
Khương Hải : “Hôm nay cũng ngoài một chuyến, khu thu thập 4 nhiều bụi gai và dây thường xuân, sẽ mang nhiều về một chút.”
Dây thường xuân khi biến dị lá to dày, dùng để che chắn tầm tiện.
Khương Thụ thắc mắc: “Bác cả, đến mùa đông mấy thứ còn tác dụng ?”
Khương Hà giải thích: “Dây thường xuân sợ, cho dù là mùa đông, dây leo thường xuân cũng thể sống ở nhiệt độ âm mười mấy độ. Cũng khi biến dị nó chịu rét hơn . Còn bụi gai thì viện nghiên cứu căn cứ thí nghiệm , khi đóng băng lá gai sẽ rụng nhưng độ cứng của gai vẫn còn.”
Loại bụi gai họ dùng là loại căn cứ tuyển chọn kỹ càng. Tường thành bốn phía Đông Tây Nam Bắc của căn cứ An Thành hầu như đều dùng loại gai . Cho nên vấn đề lớn.
Khương lão thái thái cũng phụ họa: “ đấy, cứ chuẩn , dùng tính .”
Khương Hải: “Vậy chốt thế nhé. A Chi, mấy đứa cùng ?”
Khương Chi: “Bác cả, bên Đại Lực tích trữ bao nhiêu lương thực, bọn cháu còn tiếp tục thu thập thêm đồ ăn.”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Đã chọn bạn đồng hành thì lý do gì bỏ rơi giữa đường. Hơn nữa cô còn thử hai món đạo cụ đặc biệt hỏng hóc mới đào hôm .
Khương Hà : “Anh cả, em cũng cùng , tiện thể đào ít đất sét về.”
Khương lão gia t.ử: “Anh sợ nhà đủ chắc chắn ?”
Khương Hà hề hề: “Như , chuẩn chẳng bao giờ thừa.”
Khương Văn : “Vậy con cùng bố và bác.”
Khương Hải: “Con cùng nhóm A Chi ?”
Khương Thụ chen : “Bác cả, Văn lo cho hai bác đấy.”
Khương Văn ngượng: “Chỉ hai thì ít quá, vẫn nên cẩn thận chút.”
Khương Hải đáp: “Khu 4 gần căn cứ, an , bác với bố con cũng chẳng tìm lương thực, chắc vấn đề gì lớn .”
Khương Hà gật đầu: “Chắc chiều bọn em mới , đào xong cái hầm . Bà nội với các còn bảo thêm cái lò sấy, món em chịu, nhờ cả giúp một tay.”