Kết quả bê đồ đại sảnh thì thấy món đồ hai em Khương Chi mang về ban ngày. Đặc biệt là cái bầu v.ú dê , mùi nặng đến mức ghé sát là choáng váng.
Diệp Thanh Vân suýt nôn: “A Chi, con mang cái của nợ gì về thế , mà hôi rình thế? Mau vứt !”
“Còn cả cái dây bìm bìm héo quắt nữa, mang về gì? Chật cả chỗ!”
Khương Chi vội vàng can: “Mẹ ơi, đừng vứt, đây là đồ đấy! Bình thường 500 điểm mới mua đấy!”
Diệp Thanh Vân ghét bỏ mặt, chỉ cái bầu v.ú dê: “Thứ mà cũng đòi 500? Cho cũng chả thèm!”
Khương Chi sợ vứt mất món đồ vất vả lắm mới đào , vội giải thích: “Mấy thứ đều là đạo cụ đặc biệt, giá trị lắm đấy ạ!”
Khương lão thái thái nín thở ghé : “Đạo cụ đặc biệt gì mà rẻ thế? Dùng gì?”
Khương Chi : “Đây là bầu v.ú dê biến dị, chỉ cần đủ năng lượng là thể liên tục tiết sữa dê. Hơn nữa sữa dê còn thể nâng cao khả năng miễn dịch, cả nhà uống sẽ đỡ đau đầu sổ mũi.”
Diệp Thanh Vân kinh ngạc: “Thật giả đấy? Còn loại đạo cụ á?”
Bà cứ tưởng đạo cụ đặc biệt chỉ dùng để hỗ trợ chiến đấu, ngờ còn loại , đúng là mở rộng tầm mắt.
Khương lão thái thái mừng rỡ: “Ái chà, thế là nhà sữa dê uống ?”
Diệp Thanh Vân cũng bớt ghét bỏ cái bầu v.ú dê: “Thế dùng kiểu gì? Cứ thế vắt ?”
Khương Chi ngượng: “Con cũng , với con vắt sữa dê……”
“Ôi dào, gì mà khó.” Khương lão thái thái xắn tay áo: “Để bà.”
Khương Chi vội nhắc: “Bà ơi, núm v.ú dê bôi chất bảo quản đấy ạ.”
Khương lão thái thái , múc gáo nước trong lu rửa sạch đầu v.ú lau khô. Chỉ thấy bà dùng ngón cái và ngón trỏ kẹp lấy phần gốc núm v.ú, đó các ngón tay khác lượt ép xuống, nhịp nhàng từng đợt, nhanh, từng dòng sữa dê trắng ngần chảy .
Kỳ diệu là, sữa dê vắt còn mang theo ấm, trắng như cháo nếp trộn mỡ heo, bề mặt nổi lớp váng sữa mỏng, ghé sát ngửi thấy mùi sữa trộn lẫn mùi gây của dê.
Khương lão thái thái vắt một bát tô lớn, bát sữa sóng sánh mà vui tả xiết.
“Chà chà, giờ bà mới hiểu cái đạo cụ giá thế, chỉ một cái bầu v.ú thế mà vắt sữa nóng hổi, cứ như gặp ma .”
Khương Chi: …… Bà nội ví von hài hước thật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-261.html.]
Diệp Thanh Vân cũng thấy thần kỳ hết sức, cao hứng : “Lát nữa món sữa đông cho cả nhà uống!”
Khương Chi: “Đừng vội ơi, kiểm tra xem ăn .”
Cô quên thứ độc tố cao. Nếu vắt sữa cũng nhiễm độc tố cao thì đúng là công dã tràng xe cát.
Diệp Thanh Vân vỗ trán: “Xem , suýt quên mất. Mẹ đo ngay đây.”
Diệp Thanh Vân đưa máy kiểm tra gần: “—— Tít, độc tố trung bình, lượng thể dùng.”
Thật sự ăn !
Hai con , ánh mắt lấp lánh kích động.
“Đồ đấy!” Diệp Thanh Vân vui sướng: “Sau nhà thể chút đồ ngọt .”
Nói bà bê bát sữa cất tủ bát khóa .
Trở đại sảnh, Diệp Thanh Vân thấy Khương Chi đang phụ dọn dẹp rau củ mới mua, liền bảo: “A Chi, chỗ để với bà nội là , con đưa cơm cho bố con , địa chỉ ở tòa nhà viện nghiên cứu mà sáng nay hai đứa đến , phòng 607.”
Khương Chi tò mò: “Viện nghiên cứu cho ngoài tùy ý ạ?”
Sáng nay hai em , viện nghiên cứu cấm thường lung tung lắm mà.
Diệp Thanh Vân : “Bên đó nghiêm ngặt như con tưởng . Bố con bảo, cứ 8 giờ tối mỗi ngày, nghiên cứu viên nghỉ ngơi nửa tiếng.”
Khương Chi thế thì mừng rơn. Lâu lắm gặp bố, nhớ ghê.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Cô một tiếng, cầm hộp cơm Diệp Thanh Vân chuẩn sẵn cửa.
Khu C cách khu D khá xa, ban ngày trong lòng háo hức nên cảm thấy gì, giờ Khương Chi bộ mất nửa tiếng mới tới khu C. Với tốc độ chân của cô hiện tại, nửa tiếng cũng hai ba cây .
Trên đường , Khương Chi phát hiện sự khác biệt lớn giữa khu nhà tự xây và khu nhà trọ giá rẻ ban đêm.
Vừa tối đến, khu nhà tự xây nhà nào nhà nấy đóng c.h.ặ.t cửa, sợ nhòm ngó của cải trong nhà. Ngược , khu nhà trọ giá rẻ trái ngược. Vì nhiệt độ quá cao, chỗ ở chật chội, đông, nên ai nấy hận thể ngủ luôn ngoài đường, cửa nẻo mở toang cho thoáng gió.