Khương Quân xe lăn bên cạnh mà cảm động. Anh nhà giúp thực hiện giá trị bản nên mới đề cập chuyện .
A Vũ : “Không thành vấn đề, đến lúc đó bọn em sẽ lưu ý giúp bà.”
Nhóm A Vũ cân luôn một hũ đậu đũa, chuẩn mang về.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Khương Văn cảm thán buột miệng một câu: “Giá mà như ngày xưa, lập một nhóm chat, để trao đổi đồ đạc dùng đến trong nhà thì mấy.”
A Vũ và Khương Văn cũng khá thiết, tuy bằng Hàn Lỗi nhưng cũng coi là em. Tuy nhiên lời Khương Văn rõ ràng khó khả thi. Sau Đại Tai Biến, bức xạ khiến trạm thu phát sóng hỏng hết, giờ máy đo thể liên lạc là đột phá nghiên cứu cực lớn .
câu vẫn khiến mắt Khương Thụ sáng lên: “Anh Văn, ý kiến đấy!”
Khương Văn ngơ ngác: “Giờ mà ?”
Khương Thụ phấn khích: “Chắc chắn tiện như ngày xưa, nhưng bên Lỗi đông mà, thể chạy bằng cơm. Quan hệ Lỗi rộng, ban đầu cứ rủ tầm 20 hộ, cho đăng ký đồ trao đổi, thấy hợp thì đổi, các thu chút phí thủ tục. Thế thì dù ai ký gửi bán, các cũng kiếm chút đỉnh! Lại còn đóng thuế!”
Câu cuối cùng, Khương Thụ với A Vũ.
Lúc nhiều nhà để lộ của cải cho ngoài , chắc chắn sẽ nhiều sẵn lòng dùng cách để đẩy bớt đồ dùng .
Người nhà họ Khương xong đều thấy ý tưởng . Khương Hải : “Ý tưởng của Đại Thụ đấy! Ngày thường trao đổi đồ giữa quen với , công ty các tổ chức, quần chúng tin tưởng các , chắc chắn nhiều tham gia.”
Chỉ tốn chút phí thủ tục là đổi đồ cần, dù đổi , ưng ý bỏ điểm mua cũng . Cơ hội kinh doanh trong đó khỏi bàn, kẻ ngốc cũng .
Đám A Vũ mà kích động.
“Em… bọn em về sẽ bàn với Lỗi chuyện ngay!”
Việc nếu thành, sẽ kiếm thêm một khoản! Họ cũng một mảnh đất riêng ở khu nhà tự xây ! Nghĩ đến đây, lòng ai cũng nóng hừng hực.
Nhóm A Vũ lòng đầy kích động rời khỏi nhà họ Khương.
Có nhịn : “Vừa nãy các ngửi thấy , nhà họ chắc ăn cơm xong, tớ ngửi thấy mùi, thơm nức mũi, suýt thì chảy nước miếng.”
“Tớ cũng ngửi thấy,” một khác ngưỡng mộ : “Họ sống sướng thật đấy, đồ ăn ngon cả trái cây, bao giờ mới sống như thế nhỉ……”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-260.html.]
“Thế thì chứ , nếu nhờ họ, Lỗi còn chắc đưa em tiếp con đường .”
A Vũ mấy bàn tán, liếc mắt cảnh cáo: “Đến lúc đó các đừng ngoài lung tung đấy.”
Mấy vội đáp: “Yên tâm Vũ, bọn em quy tắc mà, bậy .”
Bên phía nhà họ Khương, tiễn nhóm A Vũ xong, Khương Hải : “Đầu óc thằng Đại Thụ linh hoạt phết.”
Khương Thụ hì hì: “Thì con cũng vì nhà cả thôi mà.”
chuyện họ cũng chỉ thuận miệng nhắc tới, thành bại còn xem nhóm Hàn Lỗi thế nào.
Đặc biệt là Ngô Tú và mấy phụ nữ, chẳng để tâm chuyện đó, họ đang đống trái cây đầy đất mà phát sầu.
“Lúc nãy chỉ mải mua, quên khuấy mất chuyện bảo quản. Cũng may còn cái tủ giữ tươi gì đó mua , thì chỗ trái cây để hai ngày là hỏng hết.”
Khương lão thái thái cũng lo lắng: “Nhiều rau quả thế , liệu trụ đến mai ? Đừng để mới mua về hỏng hết.”
Khương Hải : “Một ngày , tối nay chịu khó chút, đào cái hầm thâu đêm cho xong là .”
Khương Hà gật đầu: “ thấy đấy.”
Trước khi ăn cơm, mấy đàn ông đào hơn một nửa, giờ cũng chẳng nghỉ ngơi nữa, vác xẻng hất đất lên, tiếp tục đào.
Cánh phụ nữ trong nhà cũng rảnh rỗi. Ngô Tú dẫn bọn trẻ đ.á.n.h răng rửa mặt . Điều kiện gia đình lên thì chú ý sức khỏe. Trẻ con ngủ muộn quá , dễ lùn.
Viên Anh và Hứa Na phụ trách dọn bát đũa.
Khương lão thái thái và Diệp Thanh Vân thì lo thu xếp chỗ trái cây rau củ mới mua hôm nay.
Cũng may mấy hôm nay Khương Hà lo xa trong nhà nhiều đồ chỗ để, đóng mấy cái kệ hàng giống trong siêu thị. Hai dùng lá bồ quỳ thu thập đó xếp chồng lên lót sọt, tiện cho việc giữ tươi rau quả.