[Độn Lương] Thiên Tai Mạt Thế Năm Thứ Ba - Chương 257

Cập nhật lúc: 2026-01-07 07:56:44
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bà chìa tay : “Chuyển điểm qua đây con.”

 

Khương Chi: …… Mẹ cô đúng là bài theo lẽ thường.

 

Cô liếc trai, Khương Thụ vội cúi đầu giả c.h.ế.t. Được , ông chẳng trông cậy gì.

 

Khương Chi đành nhận mệnh: “Hết ạ.”

 

Diệp Thanh Vân cao giọng: “Hết ? Không bảo bán hai vạn bảy ?”

 

Trong lòng bà dâng lên dự cảm chẳng lành: “Không tiêu hết sạch đấy chứ?”

 

Khương Chi nịnh nọt: “Không hổ là , đoán chuẩn thật.”

 

Diệp Thanh Vân thở gấp —— “Bác gái con chẳng cho hai vạn ? Không lẽ……” Cộng cũng bốn năm vạn! Con bé c.h.ế.t tiệt , thế mà mua nhiều đồ như , đúng là phá gia chi t.ử!

 

Khương Chi vội vàng thanh minh: “Mẹ ơi, riêng tiền trái cây tốn ít ……”

 

Diệp Thanh Vân nhớ lúc mua mấy cân cà chua ở cửa hàng căn cứ tốn 1900 điểm, cố gắng trấn tĩnh : “Rốt cuộc con mua bao nhiêu trái cây?”

 

Khương Chi đang định trả lời thì máy liên lạc tay vang lên.

 

“Chị Chi, em là A Vũ đàn em Lỗi đây, tiện mở cửa ? Bọn em giao hàng tới!”

 

Khương Chi bật loa ngoài, Khương Thụ thấy vội vàng chạy mở cửa.

 

Ngoài cửa đỗ ba chiếc xe ba gác, Khương Thụ liếc mắt nhận ngay đàn em của Hàn Lỗi.

 

A Vũ: “Chào các thím, bọn em đẩy đồ trong nhé?”

 

Khương lão thái thái vội vàng : “Mau , mau .”

 

Mấy thanh niên liền hợp lực khiêng xe trong sân. Xe ba gác của họ to hơn bình thường, cũng may lúc nhà họ Khương cổng rộng rãi nên xe mới lọt.

 

Đợi khi sân, xe ba gác, khỏi thầm khen nhóm Hàn Lỗi việc cẩn thận. Chỉ thấy mấy chiếc xe dùng cành cây che đậy sơ sài, cộng thêm trời tối, nếu kỹ sẽ thấy đồ vật bên trong, chỉ tưởng là chở cành lá củi khô.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-257.html.]

Cánh cổng đóng , A Vũ : “Chị Chi, Thụ, đồ hôm nay chị mua đều ở đây, phiền chị kiểm kê chút.”

 

Khương Thụ xua tay: “Hầy, bọn còn lạ gì Lỗi nữa, tin tưởng là chính, cần gì kiểm kê.”

 

A Vũ vội : “Thế , Lỗi dặn , em ruột thịt cũng minh bạch sổ sách. Anh Thụ đừng khó bọn em.”

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Khương Văn cũng : “A Vũ đúng đấy, nên như thế.”

 

Khương Thụ thấy đến hai thiết nhất với Đàm Lỗi cũng , đành bảo: “Được , dỡ hàng .”

 

Viên Anh thấy đám A Vũ tối muộn còn vận chuyển hàng cho, liền rót nước mời từng .

 

Khương Hải, Khương Văn và cánh đàn ông xúm giúp dỡ đồ xuống. Khương Hà lấy cân quả tạ. Hai em Khương Chi và Diệp Thanh Vân kiểm kê từng món, đó đưa cho Khương Hà và Ngô Tú cân thử, nghiệm thu.

 

Cà tím, ớt xanh, cà rốt, cải thảo, rau chân vịt, củ sen, giá đỗ mỗi loại 50 cân.

 

Bốn năm cái sọt lớn nhét đầy ắp! Cà tím bóng bẩy chen chúc , ớt xanh từng quả phản chiếu ánh sáng trong đêm, cà rốt to thô như đùi lớn.

 

Lại cải thảo, mấy lớp lá héo bên ngoài bọc lấy phần lõi vàng nhạt, sờ thấy mọng nước, còn rau chân vịt xanh mướt tươi non, rễ dài đến mức chất đầy nửa sọt. Sọt khác, từng củ sen dính đầy bùn đất, bên cạnh là giá đỗ mập mạp, tươi roi rói.

 

Mọi đều kinh ngạc: “Sao rau dưa giữ tươi thế ?”

 

“Chỗ rau đều Lỗi thuê riêng tủ giữ tươi để bảo quản đấy, tiền thuê bộ do Lỗi bỏ ——” Người hết câu A Vũ huých nhẹ một cái ngăn .

 

Khương Thụ trố mắt: “Anh Lỗi tự bỏ tiền túi ưu đãi cho bọn đấy chứ?”

 

A Vũ : “Không , đừng linh tinh, đây vốn là dịch vụ đặc biệt của công ty bọn em. Chỉ cần ký gửi lương thực chỗ bọn em, nếu bán thì sẽ miễn phí bảo quản tươi, bán mới thu phí giữ tươi 10 điểm một ngày.”

 

Khương Thụ thở phào nhẹ nhõm. Của rẻ của ôi, chiếm tiện nghi của bạn bè lung tung sẽ thấy áy náy.

 

Ngô Tú lật xem đám rau củ, càng càng ưng ý: “Rau tươi thế , chẳng khác gì hái trong ngày, xem dù giá đắt chút cũng chấp nhận .”

 

Khương lão thái thái sợ Diệp Thanh Vân trách hai đứa nhỏ tiêu hoang, cũng phụ họa: “ đấy, nhiều rau thế , chỉ dựa sức nhà tìm thì bao giờ mới thấy, huống chi là loại nhiễm độc tố trung bình.”

 

 

 

 

Loading...