Ngay cả Khương Hà cũng vui: “Thế chúng cần c.h.ặ.t gỗ vất vả như thế nữa ?”
Cả nhà bàn tán rôm rả, còn ai nhớ đến chuyện phạt Khương Chi. Khương Thụ đ.á.n.h mấy gậy oan uổng, mà nghiến răng nghiến lợi: Em gái quá xảo quyệt!
Khương Hải bước tới cái vỏ trứng, ánh mắt lóe lên. Một đạo cụ đặc biệt nghịch thiên thế , nếu để khác ...
“A Chi, nhóm đội trưởng La tác dụng của cái vỏ trứng ?”
Khương Chi lắc đầu: “Họ , con cũng là tình cờ phát hiện .”
Khương Hải liền với : “Chuyện về thứ tuyệt đối ngoài, bất kể là ai, nếu sẽ rước họa !”
Ông cụ Khương gật đầu, ông lớn tuổi nên món hời từ trời rơi xuống cho mờ mắt: “Thứ quá quý giá, cha thấy nên quá phô trương, nhất là đặt quy tắc.”
Khương Chi cũng tán thành. Đạo cụ nghịch thiên thế mà dùng kiêng nể thì dễ phát hiện.
Khương Tuế tò mò hỏi: “Cụ ơi, quy tắc gì ạ?”
“Đợi hầm trong nhà xong thì khóa cái vỏ trứng đó, mỗi ngày dùng ba là . A Chi, con thấy thế nào?”
Khương Chi gật đầu: “Con tán thành.”
Thực tế, công năng của đạo cụ đặc biệt là vĩnh cửu, cũng ngày năng lượng cạn kiệt biến thành phế phẩm. Nếu dùng tiết chế chỉ càng nó nhanh hỏng. Dù Khương Chi thể nạp tinh thần lực vật phẩm, nhưng với vật phẩm biến dị cấp cao như vỏ trứng Điêu Trắng, một khi năng lượng cạn sạch thì tạm thời cô thể phục hồi dễ dàng . Vì cách của ông cụ Khương phù hợp với nguyên tắc phát triển bền vững.
Diệp Thanh Vân chốt : “Được, theo cha, thứ để bảo quản , đợi hầm xong sẽ bỏ .”
Giao vỏ trứng xong, Khương Chi lặng lẽ rút một tờ hóa đơn đưa cho .
Diệp Thanh Vân: “Cái gì đây?”
Bà cầm lấy, rõ con phiếu, mắt trợn trừng: “Cái... cái ... 1850 cân thịt lợn rừng? Còn 150 cân thịt rắn...?”
Diệp Thanh Vân thấy đầu choáng.
“A... A Chi, nhầm đấy?”
Bà cụ Khương cầm lấy xem, còn cẩn thận đếm mấy chữ đầu, đúng là hơn một ngàn cân thật!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-231.html.]
“A Chi, chỗ đều là đội trưởng La cho các con đấy chứ?”
Cả nhà thịt khổng lồ cho choáng váng. Từ bao giờ thịt thú biến dị dễ kiếm thế ? Chỗ thịt hai em mang về đủ cho cả nhà ăn dè sẻn trong hai ba năm.
Khương Chi gật đầu: “ ạ, đây là hóa đơn của cửa hàng chế biến thịt khô, thịt lợn rừng chia con tự chủ trương giao cho họ xử lý .”
Diệp Thanh Vân xót ruột vỗ cô một cái: “Cái con bé , mang về?! Làm thịt khô dễ ăn bớt lắm!”
Viên Anh gật đầu liên tục: “ đấy, khi đưa một cân chỉ trả ba bốn lạng, lúc đó họ bảo do thịt ngót nước thì cãi ! Với nhà đông , hơn ngàn cân thịt tự cũng mà.”
Khương Chi sờ mũi: “Mẹ, bác hai, đó là do chú La giới thiệu, chắc chắn dám bắt nạt . Hơn nữa... thịt lợn rừng dai lắm, tự tốn thời gian, thà dùng thời gian đó kiếm thêm lương thực còn hơn.”
Con cái thế, nhóm lớn cũng tiện trách cứ nữa. Nhìn tờ hóa đơn, ai nấy trong lòng vui như mở cờ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Diệp Thanh Vân: “A Chi, họ bao giờ lấy thịt khô ?”
“Ông chủ bảo mai là thể giao tới tận cửa ạ.”
Diệp Thanh Vân vui vẻ mặt. Kiểm kê xong thu hoạch hôm nay, cả nhà ai nấy đều lâng lâng như mây. Sự bực bội của Diệp Thanh Vân với hai đứa con cũng tan biến gần hết.
Bà nghiêm mặt lườm con gái: “Hai ngày ở nhà tự kiểm điểm, cấm tiệt ngoài.”
Khương Chi lè lưỡi: “Con ạ.”
Khương Thụ kêu to: “Mẹ, con đ.á.n.h tơi tả mà A Chi chẳng cả?”
Diệp Thanh Vân véo tai : “Ý con là gì? Muốn em con đ.á.n.h mới vui ? Con kiểu gì thế hả?”
“— Á á á! Mẹ ơi con , buông tay buông tay! Rụng tai con mất!!”
Mọi nhịn ồ lên.
Thấy khí bớt căng thẳng, Khương Chi đến bên cạnh Ngô Tú, nắm tay bà: “Bác gái, xảy chuyện gì thế ạ?”