[Độn Lương] Thiên Tai Mạt Thế Năm Thứ Ba - Chương 221

Cập nhật lúc: 2026-01-07 01:08:58
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khương Chi cảm thấy mở rộng tầm mắt. Thủ đoạn của biến dị trong căn cứ lợi hại hơn cô tưởng nhiều.

 

Khương Thụ thì hóa thành fan cuồng: “Chú La, v.ũ k.h.í tay là gì thế ạ, sắc bén quá!”

 

“Là từ quặng sắt biến dị đấy, , ?”

 

Khương Chi trong lòng d.a.o động. Trước đội trưởng đội thám hiểm 3 tặng d.a.o cho họ cũng từ quặng sắt biến dị. Không loại quặng mua . Nếu thêm mấy món v.ũ k.h.í nữa thì ...

 

Khương Thụ em gái đang tính toán gì. Cậu nụ tủm tỉm của đội trưởng La, cứ cảm thấy đối phương ý , bèn gượng: “Cháu chỉ là dân thường, thôi bỏ ạ.”

 

Cậu liếc Khương Chi: “Cái đó... Đội trưởng La, ở đây nguy hiểm quá, bọn cháu về đây...”

 

“Đừng vội thế nhóc,” La Vĩnh Huy tóm lấy vai Khương Thụ, bằng ánh mắt “từ ái”: “Chú nhờ cháu giúp một việc.”

 

Khương Thụ sắp đến nơi:

 

“Đội trưởng La, chút tài mọn của cháu giúp gì cho các chú chứ. Hơn nữa bọn cháu là trốn , nếu về ngay cháu phát điên mất.”

 

La Vĩnh Huy: “Mẹ cháu đang ở Khu thu thập 15 ?”

 

Khương Thụ tỏ vẻ đáng thương: “Vâng, ngay chỗ ruộng khoai lang ạ, bọn cháu ngoài cũng gần nửa tiếng .”

 

“Chú giúp các cháu báo tin một tiếng, đổi các cháu giúp chú một việc, thế nào?”

 

Khương Thụ vội sang em gái. Cậu dám tự quyết định, lỡ hỏi tội thì cái chân coi như bỏ.

 

Khương Chi tỏ vẻ khó xử: “Chú La, bọn cháu còn về giúp đào khoai, thiếu hai là nhà cháu lỗ tiền vé cửa đấy, hôm nay coi như công cốc...”

 

La Vĩnh Huy bật vì tức, con bé đúng là ranh ma quỷ quái.

 

“Được , cháu thẳng xem thù lao gì là .”

 

Khương Chi đảo mắt, lập tức đổi cách xưng hô: “Chú La bọn cháu giúp gì ạ?”

 

“Bọn chú định tìm trứng chim, đến lúc đó cần cháu dùng năng lực xem thử trong tổ chim lớn ở đó thôi.”

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

La Vĩnh Huy đơn giản, nhưng Khương Chi dễ mắc lừa. Nếu thực sự đơn giản thế thì chẳng cần đến Khương Thụ.

 

Lúc , đàn ông đầu đinh hét lớn: “Đại ca, con lợn độc tố trung bình, ăn !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-221.html.]

 

Khương Chi lập tức chốt giá: “Bọn cháu nửa con lợn.”

 

Khương Thụ suýt sặc nước bọt vì câu của em gái. Con bé thật sự dám đòi hỏi! Nửa con lợn! Con lợn rừng to thế , nửa con cũng hơn ngàn cân.

 

Tuy rằng là nhưng... Khương Thụ lén La Vĩnh Huy.

 

Đội trưởng La hề tức giận, : “Cái con bé c.h.ế.t tiệt , thật đúng là dám đòi.”

 

“Được, nếu giúp xong việc , chú cho các cháu nửa con lợn, nhưng chỉ cho thịt thôi, răng nanh thì .”

 

Vốn dĩ mục đích chuyến của họ cũng là vì cặp răng nanh lợn rừng.

 

Khương Chi hớn hở: “Chú La yên tâm, cháu chắc chắn sẽ ích, cháu sẽ giám sát .”

 

Khương Thụ: “...” Không chứ em gái, em trở mặt cũng nhanh quá đấy.

 

La Vĩnh Huy lắc đầu bất lực, dùng thiết liên lạc gọi cho nhân viên tuần tra ở Khu 15.

 

Mười lăm phút , đầu dây bên vang lên giọng đầy nghi hoặc của Diệp Thanh Vân:

 

“A Chi! Đại Thụ! Thế là thế nào? Sao tự nhiên bảo hai đứa đang cùng Đội trưởng La? Không các con vệ sinh ?”

 

Khương Thụ xong mà da đầu tê dại.

 

— Tiêu , về chắc chắn ăn món “lươn xào thịt” ( đ.á.n.h đòn) đây.

 

Khương Chi vội vàng : “Mẹ, chuyện dài lắm, hiện tại bọn con an , đừng lo.”

 

Diệp Thanh Vân thở phào nhẹ nhõm. Dù thì ở cạnh Đội trưởng La chắc chắn an . Bà nén nghi ngờ hỏi: “Vậy khi nào các con về...”

 

Vừa thấy nửa tiếng trôi qua thấy bóng dáng hai em, Diệp Thanh Vân định tìm thì Khương Văn ngăn . Khương Văn tìm về báo là hai vẫn đang... vệ sinh. Cả nhóm còn đang thắc mắc lâu thế thì tìm tới báo tin.

 

Khương Chi: “Mẹ, chú La chút việc cần nhờ, bọn con một lúc, cụ thể về nhà con sẽ kể . Đến giờ cứ về , Đại Lực ở đó, cần sợ .”

 

Nói xong, Khương Chi La Vĩnh Huy với ánh mắt mong chờ, ý đỡ vài câu.

 

 

 

 

Loading...