“Bà ơi, việc gì dùng đến chúng cháu, chúng cháu tuyệt đối chối từ…… Cháu, cháu cũng báo đáp thế nào……”
Ngưu Tiểu Lộ thấy cũng theo, nhưng đứa bé hiểu chuyện, quệt nước mắt : “Cụ ơi, cháu cũng sẽ báo đáp cụ.” Mọi xòa, chỉ coi đó là lời trẻ con. Họ rằng, lâu , Ngưu Tiểu Lộ thực sự cứu mạng nhiều nhà họ Khương.
Bà cụ Khương xoa đầu thằng bé. Tuy Ngưu Lương Đống còn giở trò gì, nhưng họ trông chừng, chắc cũng đến nỗi nào.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Chờ cảm xúc Liễu Nhứ định, Khương Hải thẳng: “Hai đứa là bạn của A Chi, A Chi giúp thì chúng cũng sẵn lòng giúp. Chỉ hy vọng ngoài, hai em nó gặp khó khăn gì, thể gánh vác nhiều hơn một chút.” Câu cuối cùng là Khương Hải với Ngưu Đại Lực.
Ngưu Đại Lực tuy nhưng cũng vô cùng kích động. Hắn gật đầu như giã tỏi: “Bác Khương cứ yên tâm, chỉ cần cháu c.h.ế.t, nhất định sẽ che chở cho A Chi và Đại Thụ!”
Khương Hải hài lòng gật đầu. Hai vợ chồng quả thực hiểu chuyện, cũng uổng công họ chuyến .
Khương Chi trong lòng cảm động. Dường như từ nhỏ đến lớn, chỉ cần là việc cô , nhà dù tán đồng thì cuối cùng vẫn luôn ủng hộ cô.
Ngô Tú lúc hỏi Liễu Nhứ: “Hai đứa đủ tích phân để đổi đất ?” Liễu Nhứ lau nước mắt: “Có ạ, đó cháu tích cóp một ít, vẫn luôn dám dùng, sợ trong nhà việc gấp.”
Mọi gật đầu. Khương Hải giục: “Vậy mau thủ tục đổi đất , tranh thủ lúc nhà họ Ngưu kịp phản ứng thì chuyển qua luôn.” Bà cụ Khương cũng : “ , A Chi, các con cái lều trại ? Có thể cho vợ chồng Tiểu Nhứ mượn tạm vài ngày, chờ nhà xây xong là .” Khương Chi gật đầu đồng ý. Mọi chuyện cứ thế quyết định.
Giải quyết xong việc, nhóm Ngô Tú về . Khương Văn và Khương Thụ ở giúp dọn đồ đạc. Chờ việc bên nhà Ngưu Đại Lực xong xuôi thì trời cũng ngả về chiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-165.html.]
Đáng nhắc tới là, Khương Hà đêm qua bày hàng cũng uổng công, thật sự hai đặt tủ quần áo. Hai đó hẹn hôm nay đến xem thành phẩm và chốt kiểu dáng. Vừa quá trưa, một trong đó tìm đến.
“Xin hỏi đây nhà thợ mộc Khương Hà ?” Đó là một phụ nữ trạc tuổi Ngô Tú. Bà đóng một cái tủ mới cho con dâu sắp cưới.
Bà cụ Khương vội mở cửa mời : “ đúng, chính là đây. A Hà, khách đến , con dẫn xem .”
Khương Hà thấy là hôm qua hỏi thăm liền buông việc đang dở. “Chị Chu.” Người phụ nữ tên Chu định chuyện thì thấy Khương Thụ đang hì hục tấn cùng hai đứa nhỏ: “Ơ? Thằng nhóc chẳng là thanh niên mới từ căn cứ khác chuyển đến đây ?”
Khương Thụ nhận bà Chu. Lúc đó thám thính tin tức chứ chuyện với bà . “Các tìm ? thấy nhà cửa bây giờ cũng khang trang đấy chứ. Thế nào? Cảm giác nương nhờ họ hàng chứ hả?” Bà Chu vẫn tự nhiên như , : “Em gái và ?”
Khương Thụ gượng, cũng chẳng buồn tập luyện nữa, trả lời qua loa: “Đang nghỉ ngơi ạ.” Cậu đỡ nổi kiểu nhiệt tình của bà Chu nên kiếm cớ lẩn phòng.
Bà Chu cũng để bụng, sang với Khương Hà: “Chú Khương, ngờ trùng hợp thế, hóa chú và cô Diệp là họ hàng.” Khương Hà hiền lành: “Chị Chu, xem thành phẩm .” “Được!”
Mấy ngày nay Khương Hà ngoài việc đẩy nhanh tiến độ cho Mã Diễm Hồng thì thời gian còn đều tủ các loại. Đặt mái che là tủ cho phòng bác cả và phòng chú ba. Tủ bốn ngăn, kín kẽ, chất liệu gỗ lùn biến dị tỏa ánh sáng mộc mạc. Tay nắm cửa tủ cũng bằng gỗ, mài tròn trịa. Không gian bên trong phân chia khéo léo, khu gấp đồ, khu treo đồ đan xen, các góc cạnh đều dùng da thú biến dị mài nhẵn, sang trọng.
Bà Chu xem mà gật đầu liên tục. “Không tồi tồi, tay nghề đấy, cũng kiểu .” Bà càng càng ưng, liền bảo: “ đặt thêm một cái nữa. Cái đặt thì giống hai cái , còn cái đặt thêm thì nhỏ hơn chút giúp .” Nói đến đây, bà thêm : “Giờ đặt thêm một cái, kiểu gì chú cũng bớt chút đỉnh cho chứ?”