[Độn Lương] Thiên Tai Mạt Thế Năm Thứ Ba - Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-01-03 13:45:31
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hắn dám cá là nếu những đây là xương lợn rừng, nhất định sẽ hối hận vì bán giá . Chỉ riêng điểm thôi, 50 điểm quá lời.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Khương Chi bĩu môi, cảm thấy trai hàng: "Đâu chỉ là giá rẻ như cho, tròn lên thì tương đương với tặng đấy."

 

Cô đưa cây gậy cho trai: "Này, cho đấy."

 

Khương Thụ suýt nhảy dựng lên: "A, Chi, em chắc chắn cho hả?!"

 

Khương Chi hì hì: "Em đo , tuy là độc tố cao nhưng chỉ cần mạ một lớp màng bảo vệ bên ngoài thì dùng vấn đề gì. Anh dùng , với bố là tráng đinh trong nhà, v.ũ k.h.í hồn mà phòng ."

 

Đồ vật độc tố cao nếu tiếp xúc lâu dài cũng sẽ gây hại cho cơ thể.

 

Khương Thụ cảm động đến rơi nước mắt, định lao ôm chầm lấy cô em gái yêu. "Chi!! Anh uổng công nhận tội em bao năm qua, hu hu."

 

Khương Chi nhanh mắt nhanh tay tránh : "Anh mau gánh nước , Diệp tẩn cho bây giờ."

 

Khương Thụ đồ , vui vẻ đeo thắt lưng chạy sang giếng nước cạnh khu nhà trọ để lấy nước. Khương Chi dạo thêm một vòng quanh đó, nắm rõ bố cục xung quanh mới chậm rãi trở về phòng trọ.

 

Vừa bước lên cầu thang, cô ngửi thấy một mùi thịt thơm phức khó tả. Cư dân mấy tầng lầu xung quanh đều xôn xao thò đầu , mùi hương hấp dẫn. Khương Chi dự cảm lành, vội vàng bước nhanh lên tầng hai.

 

Quả nhiên, cửa phòng họ thuê mấy đang lén lút đó, ai nấy đều vươn cổ trong, mấy kẻ to gan còn ghé sát khe cửa để ngóng.

 

Chưa đợi Khương Chi mở miệng, Khương Thụ gánh nước về cũng thấy cảnh tượng hùng hậu , lập tức dựng lông mày, bước nhanh tới quát: "—— Mấy , lén lút cửa nhà gì hả?!"

 

Mấy kẻ nhát gan tiếng liền tan tác như chim vỡ tổ. Có kẻ da mặt dày cợt nhả sán hỏi: "Người em, nhà đang nấu thịt hả? Thơm quá thể, bảo chúng nhịn nổi."

 

Khương Thụ trợn trắng mắt, cố ý lớn: "Nhà ăn thịt thì còn ở cái chốn ?!"

 

Người nọ thấy cũng lý: "Thế nhà nấu cái gì mà mùi giống thịt thế?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/don-luong-thien-tai-mat-the-nam-thu-ba/chuong-16.html.]

 

Khương Thụ hỏi đến nghẹn họng, c.h.é.m gió thôi chứ là cái gì ?

 

Khương Chi kéo , trừng mắt kẻ : "Liên quan gì đến ông!?"

 

Khương Thụ lập tức hùa theo: " đấy, liên quan gì đến ông!"

 

Người nọ còn định thêm gì nữa thì bên trong Khương Sơn thấy tiếng động liền mở cửa. Mùi thơm từ bên trong bay càng nồng nàn hơn. Khương Sơn thần thái đám ngoài hành lang, nhíu mày bảo hai em: "Mau ."

 

Hai cha con to cao lừng lững chắn ở đó cũng đủ dọa . Mấy kẻ gây sự vươn cổ định cho rõ xem nhà nấu cái gì, nhưng Khương Sơn vai rộng lưng dài che kín cửa, ngoài chẳng thấy gì.

 

Khương Sơn nhàn nhạt : "Các gây chuyện ?"

 

Khương Sơn từng giữ chức vụ quản lý, lúc xụ mặt xuống trông đáng sợ. Những do dự một chút, rốt cuộc dám gây sự, luyến tiếc rời .

 

Khương Thụ hừ một tiếng, ánh mắt hung dữ quét một vòng quanh đó mới phòng. Vừa cửa hít lấy hít để vài .

 

"Mẹ, ruột của con ơi, tay nghề vẫn đỉnh như ! Mùi thơm con sắp ngất !!"

 

Diệp Thanh Vân mắng yêu: "Cái đồ tiền đồ! Bé mồm thôi, còn chê đủ phô trương ?"

 

Hiện tại điều kiện thiếu thốn, gia vị gì cũng , nhưng ba đời nhà đẻ Diệp Thanh Vân đều là đầu bếp, tay nghề miễn chê. Diệp Thanh Vân tuy y tá, kế thừa y bát nhà họ Diệp nhưng tay nghề nấu nướng vẫn hơn thường nhiều.

 

Tim thỏ răng nanh bà xử lý sạch sẽ, chút mùi tanh, thái thành sợi nhỏ. Gạo tẻ nấu thành cháo đặc sệt, lúc còn đang sôi sùng sục thì tắt bếp, bỏ thịt sợi , dùng nhiệt chín thịt. Tuy tim thỏ vốn tươi ngon, nhưng để thơm như cũng thể thiếu bàn tay của Diệp Thanh Vân.

 

Khương Thụ xổm bếp lò, hai mắt sáng rực nồi cháo thịt bốc khói nghi ngút, nuốt nước miếng liên tục. Diệp Thanh Vân nổi, múc cho một bát.

 

 

 

 

Loading...