ĐÔI TRAI GÁI HÁM TIỀN - Chương 5.

Cập nhật lúc: 2026-02-22 06:40:43
Lượt xem: 42

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giáo viên cố vấn mới chuyển tới mấy hôm, nhưng tiếng thì lan nhanh. Nhiều sinh viên bàn tán lưng rằng cô cực kỳ thực dụng.

đẩy gọng kính, môi đỏ ch.ót trễ xuống, giọng thiếu kiên nhẫn:

“Quan Mính, túi của em rạch, em báo cảnh sát ?”

gật đầu.

“Vâng thưa cô. Không ai trong phòng nhận, em chỉ còn cách nhờ cảnh sát điều tra.”

Giáo viên cố vấn tặc lưỡi.

“Chuyện nhỏ thế mà cũng báo cảnh sát? Giữa bạn học với thì thù sâu oán nặng gì , thể chuyện cho rõ?”

thầm lạnh.

Không lạ gì việc cô tới nổi tiếng vì nịnh giàu khinh nghèo.

Gặp sinh viên nhà điều kiện thì săn sóc đủ đường. Gặp bình thường thì lạnh lùng như gió thu.

Mới tới lâu, chắc cô xem hồ sơ của Hà Lâm, cảnh thật. Chỉ mấy bài khoe mẽ vòng bạn bè, từng khoác lác rằng hiệu trưởng là bạn của bố , lẽ cô cố vấn tin thật.

Hôm nay tới đây chắc để “ôm đùi”, bênh vực cho cô .

Thấy , giáo viên cố vấn tiếp tục:

“Các em chỉ là sinh viên thôi, mấy cái túi thì bao nhiêu tiền chứ, vài trăm tệ? Cô cho em , dù báo cảnh sát, họ cũng lập án .”

còn kịp đáp thì cảnh sát tới.

Vừa thấy cảnh sát, giáo viên cố vấn lập tức sang, bỏ , tươi bước tới:

“Đồng chí, xin , sinh viên bên còn trẻ hiểu chuyện. Thật cũng gì nghiêm trọng, phiền các chị , là thôi nhé.”

Một nữ cảnh sát nhíu mày:

“Báo tin giả là vi phạm pháp luật. Rốt cuộc chuyện ? Để liên quan rõ.”

bước lên, bình tĩnh :

“Chào hai chị. Ba chiếc túi để trong ký túc xá rạch hỏng.

“Tổng giá trị ba chiếc hơn một trăm nghìn. cho rằng nghi phạm dấu hiệu cố ý hủy hoại tài sản của khác, mong các chị điều tra giúp.”

Giáo viên cố vấn đập mạnh tay , lớn tiếng quát:

“Túi gì mà đáng một trăm nghìn? Đừng em linh tinh, chuyện đó. Sinh viên cãi chút là bình thường, hai chị về .”

Hai cảnh sát để ý đến cô :

“Em hóa đơn mua túi ?”

gật đầu, lấy sẵn hóa đơn chuẩn từ đưa , chỉ phòng:

“Đây là hiện trường.”

Lúc Hà Lâm đang nép lưng cô cố vấn, mặt trắng bệch, mắt dán c.h.ặ.t hai cảnh sát.

Cô cố vấn trừng , nghiến răng:

“Sao em điều ? Chuyện giữa các sinh viên với to chuyện thế ? Em nghĩ đến ảnh hưởng của trường ?”

thẳng , giọng lạnh tanh:

“Vậy túi của ai đền? Cô đền cho ?”

nghẹn lời:

“Em chuyện với giáo viên kiểu gì thế? thấy em cố tình gây sự.”

Nghe đến giá trị tài sản, vẻ mặt hai cảnh sát nghiêm . Họ lấy sổ ghi chép bắt đầu lập biên bản.

Cô cố vấn vẫn cố chen , định đuổi cảnh sát . Nữ cảnh sát nghiêm giọng:

“Nếu chị tiếp tục cản trở việc ghi lời khai, sẽ xem là cản trở thi hành công vụ. Chúng quyền mời chị về đồn.”

Cô cố vấn giật , lập tức im bặt, chỉ còn lườm đầy bực bội.

Nói thật, đẩy sự việc đến mức .

Một khi tiền án, tương lai coi như xong. Vì liếc , hỏi cảnh sát:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doi-trai-gai-ham-tien/chuong-5.html.]

“Cho hỏi trường hợp sẽ xử lý thế nào?”

Nữ cảnh sát suy nghĩ một chút:

“Nếu đủ yếu tố cấu thành tội cố ý hủy hoại tài sản, mức nhẹ thể phạt tù ba năm và phạt tiền. Nặng thể từ ba đến bảy năm.”

Có lẽ cô cũng hiểu tội danh quá nặng với một sinh viên, nên thêm:

“Đây tội bắt buộc khởi tố. Nếu hai bên thỏa thuận , thể giải quyết riêng.”

“Vậy ?”

Hà Lâm, chỉ chậm rãi như đang suy nghĩ:

“Không nghi phạm chịu thỏa thuận riêng . Nếu để tiền án thì thi nghiên cứu sinh, thi công chức coi như hết hy vọng, xin việc cũng khó. Cả đời khi ảnh hưởng.”

chỉ nhớ đời, chứ định dồn đường cùng. vẫn hy vọng cô chủ động xin và bồi thường.

lúc mặt cắt còn giọt m.á.u, run như cầy sấy. Thế nhưng ánh mắt vẫn đầy oán độc, như đốt thủng hai lỗ.

hét lên:

“Quan Mính, mày ác thế thôi! Mày thiếu gì mấy cái túi đó?

“Vì hai cái túi mà tống đồn, tim mày đen đến thối ! Mày sẽ kết cục !”

Nói một cái, khiến loạng choạng.

“Cô gì đấy!” Nữ cảnh sát lập tức nghiêm mặt. “Tiếp tục như sẽ xử lý về hành vi gây rối, chú ý lời và hành vi của !”

Mặt Hà Lâm lúc xanh lúc đỏ, dám tiến gần nữa.

Thấy cô vẫn ngoan cố, lạnh lùng :

“Cậu kích động cái gì? Cảnh sát còn . Hay là chột ?”

tái mặt, lập tức im bặt.

Cô cố vấn chen :

“Bạn Hà cũng lý. Là bạn học với , em cần hủy hoại tương lai ?”

khinh khỉnh liếc :

“Ai túi của em là thật giả. Nhìn em cũng giống đeo nổi mấy cái túi đó. Vứt bừa trong tủ thế , ai tin?”

Thấy bênh, cô càng hăng:

! khuyên mau hủy báo án , là báo nhầm. Không kiện tội vu khống!”

hai họ, lắc đầu.

Đường sáng , cứ lao đầu chỗ tối.

tính cho con đường lui, chỉ cần bồi thường là xong, mà còn lấn tới.

Hà Lâm  cuối:

“Bây giờ đăng bài xin công khai, bồi thường tiền cho , sẽ truy cứu nữa. Nếu , tự chịu hậu quả.”

Nói xong, sang hai cảnh sát:

“Thưa chị, nếu ai nhận, cứ theo quy trình.”

Cảnh sát việc nhanh. Họ thu thập chứng cứ, cho mấy chiếc túi của và con d.a.o tỉa lông mày dính nước giặt túi niêm phong, với các bạn cùng phòng:

“Các em theo chúng về lấy lời khai.”

Hai bạn thật sự vô tội, cũng nghĩ nhiều, theo cảnh sát xuống lầu lên xe.

Chỉ vẫn ngừng c.h.ử.i rủa :

“Quan Mính, mày sẽ kết cục ! Chẳng qua đầu t.h.a.i thôi mà gì ghê gớm! Coi chừng tiền mà mạng tiêu!”

đáp, lên thẳng xe cảnh sát.

vẫn cứng miệng. Đến đồn mà còn khăng khăng .

Chỉ hai ngày , cảnh sát điều tra xong. Vết cắt túi trùng khớp với con d.a.o tỉa lông mày , đó chỉ dấu vân tay của cô .

tạm giữ.

Lúc , cô mới thực sự sợ.

Loading...