Đời Người Nếu Chỉ Như Lần Đầu Gặp Gỡ - 9
Cập nhật lúc: 2026-02-05 05:25:07
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Căn phòng tối dần, chỉ còn những tia sáng yếu ớt từ bên ngoài xuyên qua lớp kính, hắt một dải màu vàng nhạt, thực chẳng soi rõ gì. Cô rúc lòng , lắng nhịp tim của hòa cùng nhịp tim của , cứ ngỡ như thời gian sẽ mãi dừng ở giây phút .
Trên chiếc tủ đầu giường vẫn đặt bó hoa nọ. Cô cứ ngỡ nó khô héo, nghĩ chắc . Nheo mắt hồi lâu cô mới thấy rõ, hóa nó thực sự héo rũ .
Anh dõi mắt theo hướng cô đang – đó là bó hoa bách hợp tàn. Dù vẫn còn vương vấn chút hương thơm nhưng chung quy nó héo úa. Trong lòng dù nguôi giận nhưng vẫn nhịn , cúi xuống c.ắ.n nhẹ vành tai cô một cái:
"Cái đồ nhỏ mọn nhà em!"
Cô đau nhưng chỉ thấy một luồng điện tê dại lan tỏa khắp vùng cổ và tai. Nghe lời , cô mới sực nhớ , đó chính là bó bách hợp cô nhờ cửa hàng hoa gửi đến ngày hôm đó.
Anh mân mê mái tóc cô, mái tóc dài ngắn, quá vai một chút, cảm giác vẫn suôn mượt như tơ hệt như trong trí nhớ. Anh , giọng vẫn pha chút hờn dỗi:
"Em mà xem, mỗi ngày một bó hoa, sáng tối đều đặn báo danh!"
Cô đẩy nhẹ : "Thế tìm bọn họ ?"
Cô thừa sức hút của lớn đến mức nào. Quanh thiếu những cô nàng "sắc nước hương trời" "yểu điệu thướt tha", xếp hàng khi quanh mấy vòng thành phố.
Anh bật , xéo cô: "Ghen ?"
Cô nghẹn lời, khẽ hếch cằm: "Anh cứ tiếp tục !"
Anh hừ một tiếng: "Chưa thấy ai keo kiệt như em! Muốn dùng một bó bách hợp mà đ.á.n.h phát ? Em xem ở đây bao nhiêu là hoa hồng kìa?"
Cô dồn lực đẩy mạnh bật dậy: "Bổn cô nương đây bao giờ 'ăn giấm' (ghen), chỉ 'uống giấm' thôi!"
Anh bật thành tiếng, kéo cô lòng. Tiếng của ngày càng lớn, lúc đầu còn kìm nén, đó cứ thế vang vọng khắp phòng. Cô véo má , dọa dẫm: "Cười nữa, nữa là về đấy!"
Anh một lúc lâu mới dứt. Hồi lâu , cô đầy nghiêm túc: " với em một chuyện ."
Ở bên bấy lâu, cô thấy ngày càng trêu đùa, hiếm khi thấy dáng vẻ nghiêm túc thế . Cô , tay mân mê những ngón tay thon dài, trắng trẻo đẽ của . Anh dõng dạc :
" đói !"
Cô cứ ngỡ định chuyện gì hệ trọng lắm, hóa là chuyện . Cô thong thả cầm lấy tay , há miệng c.ắ.n một cái thật đau. Nghe tiếng kêu oai oái cô mới buông : "Cho chừa, đáng đời!"
Anh cô đầy ủy khuất, kêu rên: "Em mưu sát chồng !"
Cô phụt : "Ai là nãy mới đe dọa cô y tá? Ai nếu còn giục ăn cơm thì sẽ cho cô nghỉ việc hả?"
Gương mặt bỗng thoáng chút ngượng ngùng – điều mà cô từng thấy ở bao giờ. Anh giải thích đầy vẻ chậm chạp và ấm ức: "Em , cơm bệnh viện là dành cho ăn ? Dở tệ hại luôn..."
Cô hừ lạnh một tiếng: "Thế những khác trong bệnh viện thì ? Chỉ là thói xa hoa!"
Anh càng tỏ ủy khuất hơn, chu môi lẩm bẩm: "Em cũng tự hỏi lòng xem! Cứ mặc kệ ở đây tự sinh tự diệt!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doi-nguoi-neu-chi-nhu-lan-dau-gap-go/9.html.]
Anh mà "tự sinh tự diệt" ? Có bao nhiêu vây quanh nịnh bợ, cung phụng chứ. trái tim cô bỗng chốc mềm nhũn, như thể một bàn tay trẻ con đang nghịch ngợm chạm . Cô khẽ: "Vậy để em nấu canh cho ."
Anh dường như "nghiện" hôn, xích tới gần, cứ thế hôn nhẹ lên môi cô liên tục ngừng: "Ngày mai uống! Ngày cũng ! Ngày kìa cũng ! Ngày kìa kìa cũng luôn..."
Cô cũng nhịn mà bật , mắng khéo: "Thôi xong , nhảy hố lửa . Sao đời tham lam như cơ chứ!"
Anh ghé sát tai cô, thì thầm: " chính là tham lam như đấy!"
Lời như một lời thề nguyện, ẩn chứa một sự kiên định lạ lùng.
Cô đẩy , bảo: "Em cũng đói ! Chúng tìm cái gì ăn ."
Trong phòng bật đèn, cô cũng thời gian, nhưng cảm giác muộn . Anh lầm bầm: "Sao em chẳng chút lãng mạn nào thế hả?"
Cô nện cho mấy phát: "Lãng mạn mang ăn cơm ? Ngày mai cứ việc ăn lãng mạn cho no !"
Anh vội vàng cầu hòa: "Được, , . Vậy chúng ăn cơm. Em ăn gì?"
Cô đói đến mức ăn gì cũng , nhưng nghĩ vẫn đang thương nên : "Em ăn cái gì đó thanh đạm một chút."
Anh chịu bật đèn, mò mẫm lấy điện thoại gọi .
Cô định dậy nhưng nhất quyết buông. Hai cứ thế dây dưa thêm một lúc lâu mới chịu bật đèn. Cô cúi đầu , chiếc áo sơ mi nhăn nhúm t.h.ả.m hại, hai chiếc cúc n.g.ự.c tuột , thấp thoáng lộ lớp ren bên trong. Mặt cô đỏ bừng, mắng: " là bản sắc lưu manh!"
Anh chỉ đầy ý đồ xa, tuyệt nhiên phản bác.
Cứ ngỡ sẽ đợi lâu, nào ngờ đầy nửa giờ đồng hồ, của nhà hàng mang đồ đến. Đó là đồ ăn từ nhà hàng Thượng Hải – nơi cách bệnh viện nửa vòng thành phố. Cô thực sự nể phục tốc độ của bọn họ.
Anh ăn một cách ngon lành. Một lát , dường như nhớ điều gì, với giọng kỳ quái: "Đồ ăn nhà hàng ngon đấy chứ nhỉ?"
Thấy tông giọng lạ lạ, cô ngẩng đầu hỏi: "Gì cơ?"
Anh dường như định gì đó thôi: "Không gì!" Rồi cúi đầu và nhanh vài miếng cơm. Cô cũng chẳng buồn quản , cứ thế tiếp tục dùng bữa. Đồ ăn của nhà hàng thực cũng bình thường, nhưng ăn cùng , cô thấy thơm ngọt vô cùng. Cảm giác như chú bướm đang bay lượn giữa những đóa hoa, xa xa là gió mát mây trắng, một khung cảnh vô cùng an nhiên.
Chương 5: Thế Giới Của Giang Thiếu
Đây là đầu tiên cô đến nhà . Đó là một khu căn hộ cao cấp, sang trọng ngay khu vực trung tâm, tọa lạc tại tầng 28.
Cô trong phòng khách, qua lớp kính sát đất khổng lồ. Nửa thành phố dường như gọn chân, đúng là "hồng trần vạn trượng", thế gian phồn hoa. Tuy cô bao giờ quan tâm hỏi han về sự nghiệp và bối cảnh của , và cũng từng kể, nhưng căn phòng khách rộng lớn mà chỉ ở, cô vẫn kìm mà tặc lưỡi: "Lãng phí!"
Anh từ trong bếp bước , tay cầm hai chai nước khoáng. Anh thong thả vặn nắp một chai đưa cho cô. Nghe thấy cô lẩm bẩm, hỏi : "Gì cơ?"
Nhìn chai nước màu xanh hiệu San Benedetto, cô thốt lên hai chữ: "Xa hoa!" (Hủ bại!)
Thư Sách
Do tính chất công việc thường xuyên giao dịch với bên ngoài, cô cũng hiểu đôi chút về thương hiệu . Đây là dòng nước khoáng nguồn gốc từ thời Trung Cổ, suốt hàng trăm năm qua là loại nước uống yêu thích của hoàng gia và giới quý tộc châu Âu. Nguồn nước lấy từ tầng đá khoáng tự nhiên tinh khiết ở độ sâu 300m lòng đất vùng Scorzè, Ý, đóng chai bằng công nghệ tiên tiến nhất trong môi trường vô trùng. Ở nước ngoài giá rẻ, huống hồ là vận chuyển bằng đường hàng về nước!