Đời Người Nếu Chỉ Như Lần Đầu Gặp Gỡ - 5
Cập nhật lúc: 2026-02-05 05:19:37
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Suốt mấy ngày liền, hoa tươi vẫn gửi đến đều đặn, nhưng tuyệt nhiên một cuộc điện thoại nào. Cô cũng chủ động gọi cho .
Bẵng vài ngày, đột ngột gọi tới: "Tối nay qua chỗ em."
Hôm đó cô tăng ca về muộn. Lúc đến nhà thì mặt, gương mặt lộ rõ vẻ hờn giận. Cô cũng chẳng để tâm, cứ thản nhiên tắm rửa. Đến lúc cô tắm xong , giường, nghiêng lưng về phía cô. Cô tắt đèn, nhẹ nhàng xuống cạnh . Chung quy vẫn quen với sự hiện diện của một khác, cô chỉ sát mép giường, giữ một cách xa với .
Trong bóng tối, cô cảm nhận xoay , một cánh tay kéo tuột cô lòng, thở ấm nóng vây lấy cô...
Ở bên – nếu điều cũng coi là "ở bên " – thì luôn là nắm quyền kiểm soát. Đôi khi cô cũng hiểu nổi chính , vì bước đến nông nỗi . cô thấy chuyện dường như tự nhiên, cứ thế mà diễn . Cô cũng chẳng lứa sinh viên mới trường ngây ngô, chuyện nam nữ hoan lạc cô thấy nhiều, mấy cuộc tình mà đến nhanh vội? Trong xã hội hiện đại, hợp thì tụ, hợp thì tán, chẳng cần quá cố chấp gì. Cô vốn nghĩ hạng chạy theo trào lưu, chẳng ngờ cuối cùng cũng bước lên chuyến tàu mang tên "tình cảm ch.óng vánh" .
Tất nhiên, cô chỉ cô. Đã vài khi ở chỗ cô, đám "oanh oanh yến yến" vẫn gọi điện đến ngừng. Cũng vài điện thoại xong là rời ngay. Cô tự chẳng đủ bản lĩnh để khiến Giang thiếu vì mà từ bỏ cả cánh rừng bát ngát.
Trong tiểu thuyết phim ảnh, những gã công t.ử đào hoa thường vì phụ nữ yêu mà chấm dứt cuộc đời phong lưu, từ đó nhất mực chung tình. Thật , đó đa phần là chuyện lừa gạt mấy cô bé mới lớn. Không hẳn là thật, nhưng xác suất gặp như còn khó hơn cả trúng độc đắc xổ , nếu gặp chắc mổ trâu g.i.ế.c cừu tạ ơn thần linh. Thế nên, cô và , cứ đến đến đó .
Anh tay hào phóng. Xưa nay cô vốn chú ý, cho đến hôm dọn dẹp phòng, cô mới phát hiện mua cho cô nhiều thứ: từ trang sức đá quý đến túi xách, quần áo hàng hiệu. Anh cứ tiện tay mang tới vứt sang một bên, thường thì vài ngày cô mới để mắt thấy.
Người tiền thật , một bộ quần áo một món trang sức của thể bằng nửa tháng, thậm chí cả tháng lương của cô. Chưa kể đến những chiếc túi hiệu xa xỉ. Cô tuy kiến thức hạn hẹp, nhưng " thấy qua chạy bộ thì ít nhất cũng ăn qua thịt lợn", những chiếc túi LV phiên bản giới hạn ai cũng mua nổi, nhất là một nhân viên cấp bậc trung bình như cô. Cô tuy yêu tiền nhưng tuyệt đối tham. Những thứ cô tự thấy thực lực để sở hữu, nên cũng chẳng cần mang ngoài để chuốc lấy điều tiếng. Miệng đời đáng sợ, đầu quá lớn thì đừng đội chiếc mũ quá to gì.
Chương 3
Vì sống xa , cả năm chỉ gặp một hai , nên từ thời còn học, hai con một quy ước bất thành văn: Mỗi thứ Bảy hàng tuần nhất định gọi điện tâm sự thật lâu để vơi nỗi nhớ. Tiện thể, cô cũng xem như đang đóng góp một phần công sức nhỏ bé cho ngành viễn thông, góp phần thúc đẩy tăng trưởng kinh tế quốc dân thêm 0,0000001%.
Hôm nay, cuộc gọi của cô dài dằng dặc như nước sông Hoàng Hà đổ về, thao thao bất tuyệt. Trước đây mỗi khi câu ví von , vì quá nhiều nên tai cô như chai sạn, thường tự động bỏ qua. hành vi của hôm nay, quả thật ngoài câu đó thì còn từ nào miêu tả đúng bản chất hơn nữa.
Nói , thực cô chỉ thông báo rằng con trai của một quen cùng quê tên là gì đó, họ gì đó, hiện cũng đang việc tại thành phố . Mẹ cho điện thoại của cô , bảo hai đứa lúc nào rảnh thì liên lạc, việc gì thì giúp đỡ lẫn .
Đây rõ ràng là một cuộc xem mắt biến tướng.
Triệu T.ử Mặc đau đầu nhất là chuyện . Từ khi nghiệp, cô cứ vô tình hữu ý lái câu chuyện sang chủ đề . Đến năm nay thì bà thẳng luôn, với tư thái đạt mục đích quyết bỏ qua. Cô thì luôn quan niệm chuyện nên tùy duyên. Với những "chiêu thức" của , cô xưa nay luôn dùng bài "binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn". Mỗi gặp mặt, cùng lắm là ăn một hai bữa cơm tìm cớ từ chối là xong. Không cô hiểu nỗi lòng của , chỉ là chuyện tình cảm duyên phận. Đi xem mắt chẳng khác nào miếng thịt cá đặt thớt, nặng nhẹ mấy cân đều lộ rõ mồn một, cô thật sự chịu đựng sự giày vò như thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doi-nguoi-neu-chi-nhu-lan-dau-gap-go/5.html.]
Cái "ai đó" , đến khi gặp mặt cô mới tên là Hình Lợi Phong. Ngay ngày hôm gọi điện hẹn cô ăn tối. Cô với tâm thế " cho xong chuyện" nên cũng nhận lời đại cho xong.
Anh trông cũng , tuy xuất từ gia đình bình dân nhưng nhờ khổ học mà thành tài, mặt khác vẫn toát lên vẻ hiên ngang, tự tin. Hơn nữa hoạt ngôn và nhiệt tình, gặp mặt mở máy liên tục. Có lẽ vì cùng là đồng hương nên cô cảm thấy khá dễ gần.
Địa điểm là một nhà hàng Thượng Hải, trang trí tinh tế và hoa lệ, mang đậm phong cách tiểu tư sản, qua là đẳng cấp thấp. Vì cùng là miền Nam nên khẩu vị hai khá tương đồng. Cô ăn cũng khá ngon miệng, thao thao bất tuyệt từ tin tức chính trị đến tài chính lấn sang cả mảng giải trí, trong lòng cũng thấy nể phục đôi phần. Thế là cô bắt đầu đổi cái về , nghĩ bụng nếu thành yêu thì bạn cũng .
Giữa chừng, Giang Tu Nhân gọi tới: "Đang ở ?"
"Đang ăn!"
Anh cũng hỏi bình thản: "Cần qua đón ?"
Mối liên hệ giữa và cô vốn dĩ luôn đứt quãng, lúc lúc . Cô nghĩ thực sự cần vì mối quan hệ mập mờ đó mà dây dưa quá nhiều, nếu lún sâu quá, lúc cắt đứt sẽ càng khó khăn hơn. Cô nhận rõ ràng chuyện nên từ chối thẳng thừng: "Không cần , tự lo ."
Thư Sách
Anh "ừ" một tiếng ở đầu dây bên cúp máy.
Vị trí của cô và Hình Lợi Phong sát tường kính. Tầng lầu cao, chỉ cần cúi đầu là thể thấy dòng xe cộ như nước chảy, phồn hoa tấp nập bên ngoài. Cô vốn ăn gần xong, nếu là bình thường thì sớm tìm cớ về. lúc cô thấy Hình Lợi Phong khá thiện nên cũng ý kết bạn.
Bữa ăn kết thúc cũng khá muộn. Khi cô gọi nhân viên đến thanh toán, quản lý nhà hàng bước tới với thái độ vô cùng cung kính, mỉm :
"Hóa đơn Giang thiếu ký thanh toán ạ. Hy vọng hai vị hài lòng với dịch vụ của chúng . Hẹn gặp quý khách ."
Hình Lợi Phong lúc đầu ngẩn kinh ngạc, nhưng thấy vẻ mặt bình thản của cô, cũng hiểu đó là bạn cô trả tiền. Ra khỏi cửa, tỏ vẻ ngại ngùng, gãi đầu : "Thật ngại quá, để bạn em trả tiền thế ?"
Thực đến lúc đó cô mới cũng ở trong chính nhà hàng lúc gọi điện cho cô. Cô và vốn dĩ chẳng là gì của cả, thích bao trọn gói thì cứ để trả .
Xuống xe, cô mỉm với Hình Lợi Phong: "Lần mời khách thành, để nhé."
Hình Lợi Phong cũng , để lộ hàm răng trắng tinh, liên tục gật đầu: "Vinh hạnh vô cùng!"