Đời Người Nếu Chỉ Như Lần Đầu Gặp Gỡ - 3

Cập nhật lúc: 2026-02-05 05:17:24
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

Anh đỡ cô dựa , chỉ cảm thấy cơ thể cô mềm mại như bông, nhẹ bẫng chẳng chút trọng lượng. Anh từ từ đưa cốc nước lên môi cô. Cô ừng ực uống một cạn sạch, dường như vẫn khát, còn đưa lưỡi l.i.ế.m l.i.ế.m đôi môi khô khốc.

Trong đầu như tiếng nổ "uỳnh" một cái, bộ m.á.u huyết trong cứ thế dồn hết lên não. Cô vẫn hồn nhiên chẳng gì, chậm rãi trở trong vòng tay , đôi môi mềm mại cứ thế vô tình lướt qua cổ ...

Khoảnh khắc , cảm thấy lý trí sụp đổ như quân bài domino, thể kìm nén thêm nữa, cúi xuống, hôn lên đôi môi một cách cuồng nhiệt...

Thực rời lúc nào. Rượu uống , đến nửa đêm cũng tan. Con thường là , lúc say thì mơ hồ, mượn rượu càn, chuyện gì cũng dám , nhưng đến khi tỉnh rượu thì lá gan , chẳng dám đối diện sự thật.

Cô chỉ đành giả vờ ngủ say, im thin thít dám cử động. Mãi đến khi trời sáng, mới rời . Cô chỉ lờ mờ dường như đẩy cửa ngoài, đó , để gì. Cô chẳng gan mở mắt để trân trân lúc . Một lát , tiếng cửa phòng khép , bước ngoài, tiếp đó là tiếng cửa chính đóng sập. Lúc , mới thực sự .

Anh liên lạc với cô. Cô đương nhiên cũng chẳng liên lạc với . Số điện thoại Bình Đình đưa, cô chỉ ghi vội tờ giấy, giờ tờ giấy kẹp trong tập tài liệu nào cô cũng chẳng nhớ nữa.

bao giờ nghĩ sẽ bất kỳ sự dây dưa nào với . Mà gì để liên lạc cơ chứ? Chẳng qua cũng chỉ là tình một đêm thôi mà! Không cô là quá phóng khoáng, thực đó với , cũng là đầu tiên của cô.

Chỉ là hôm đúng ngày giỗ của cha. Mỗi năm cứ đến ngày , lòng cô nặng trĩu nỗi buồn, nhất là khi gọi điện thoại về cho , cô càng thấy cô đơn và trống trải. Cô chỉ về nhà, ăn bát hoành thánh nấu, ăn chiếc bánh ú gói. Lúc uống rượu, cô nhen nhóm ý định say một trận cho quên sầu.

Khi đưa cô về, cô vẫn còn chút tỉnh táo. Chỉ là cảm giác cô đơn lạnh lẽo bủa vây, khiến cô bám víu một thanh gỗ trôi dạt nào đó. Giống như loài dây tơ hồng, dựa cây lớn để mượn chút sức mạnh. Nếu chiếm tiện nghi của cô, chi bằng là cô lợi dụng ấm của thì đúng hơn.

Huống hồ, danh sách bạn gái của lẽ xếp vòng quanh thành phố mấy vòng cũng hết, Triệu T.ử Mặc cô thì tính là cái gì chứ. Làm chuyện gì cũng lượng sức , điều cô hiểu rõ.

Bẵng một hai tháng, Bình Đình gọi điện tới:

"Sao mất tích ? Chẳng liên lạc gì cả. Tớ Châu Âu về, nếu tớ gọi cho thì cũng chẳng thèm gọi cho tớ, ghét tớ đến thế ?"

Thế là cô kéo về vòng tròn quan hệ .

Gặp , tay đang ôm ấp một cô nàng sắc nước hương trời. Anh chỉ ngẩng đầu liếc cô một cái, đến một nụ xã giao cũng lười bố thí. Cô tự nhiên cũng chẳng dại gì mà qua chào hỏi. Cả đám , ồn ào náo nhiệt. Đến lúc tàn tiệc, sớm đưa cô nàng xinh rời , chẳng phong lưu khoái hoạt .

Người đưa cô về hôm đó còn đùa: "Thằng nhóc đó, mà cứ vội vàng như thế, cứ như mới 'khai trai' đầu bằng."

Về đến nhà tắm rửa xong xuôi thì trời khuya. Tiết trời chuyển lạnh, chui trong chăn ấm áp, cô chỉ ngủ một giấc thật ngon.

Vừa mới mơ màng chìm giấc ngủ thì điện thoại reo vang. Cô thò tay khỏi chăn, mò mẫm đầu giường mãi thấy điện thoại , trong lòng thầm rủa: "Không tên nước ngoài c.h.ế.t tiệt nào thích quấy rầy giấc mộng của khác thế !"

Làm nghề xuất nhập khẩu thì chấp nhận thôi, lúc ngủ thì , lúc ngủ thì mới bắt đầu ngày việc. Kiếm miếng cơm quả thật chẳng dễ dàng gì. dối thì trơn tru lắm. Hôm nọ gọi điện hỏi công việc vất vả , cô tỉnh bơ: "Vất vả gì , chẳng qua là dùng ngoại ngữ trò chuyện với họ thôi mà." Dỗ dành yên tâm, âu cũng là một việc thiện.

Chuông điện thoại reo vài hồi, lẽ đối phương thấy ai bắt máy nên tắt. Cô cũng mừng thầm vì yên , đỡ mò mẫm trong bóng tối, liền sang ngủ một mạch tới sáng.

Thư Sách

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doi-nguoi-neu-chi-nhu-lan-dau-gap-go/3.html.]

Ngày hôm , cô mới tìm thấy điện thoại, mở xem thì thấy một di động lạ, khách hàng cô liên lạc. Cô cũng chẳng để tâm lắm.

Vất vả lắm mới "xử lý" xong vị khách Đức khó tính, giành một đơn hàng lớn, cầm tờ phiếu thưởng tay, trong lòng cô khấp khởi vui mừng. Cô gọi điện về cho , bà lải nhải chuyện nhà chuyện cửa một hồi lâu mới vơi bớt nỗi nhớ nhà.

Cô tự nhủ hôm nay sẽ về sớm, mua chút thức ăn ngon để tự thưởng cho bản . So với những cô gái thành thị bây giờ, tay nghề nấu nướng của cô cũng tệ. Khẩu vị phương Bắc thường đậm đà hơn phương Nam, cô ăn mãi quen. Ngày thường tăng ca liên miên, cô ăn đồ ăn nhanh cho qua bữa. Hôm nay tâm trạng , cô liền nghĩ đến việc nấu vài món quê hương, mới nghĩ thôi thấy thèm nhỏ dãi .

Thành phố nhỏ quê cô sông ngòi chằng chịt, nhà cửa gối đầu lên dòng nước. Cá là món ăn phổ biến nhất mâm cơm. Cha cô nấu cá là giỏi nhất, đặc biệt là món canh cá diếc nấu măng, giăm bông và nấm hương.

rán vàng bằng dầu nóng, đó cho gừng lát và rượu vàng (loại rượu gia vị đặc sản vùng Giang Nam) nồi, đổ nước sôi ngập cá, thêm giăm bông và nấm hương thái lát, đun lửa nhỏ liu riu cho đến khi nước canh chuyển sang màu trắng sữa như sữa bò thì thả đậu phụ . Trước khi bắc thì rắc thêm hành hoa. Đỏ của giăm bông, trắng của đậu phụ và nước canh, xanh của hành lá, sắc hương vị đều đủ cả, khiến thôi ứa nước miếng.

Mỗi cha nấu món , cô đều ăn hai bát cơm đầy. Hồi nhỏ cô cứ thích ở cửa bếp xem cha nấu ăn, chẳng cần học hành bài bản gì cũng tự khắc . Mùi thơm ngào ngạt của thức ăn, làn khói bếp bay lên nghi ngút, trong ký ức của cô luôn đẽ đến thế. Giờ đây nhớ , dường như tất cả những điều đều mang hương vị của tuổi thơ.

Chưa kịp đợi đến giờ tan , điện thoại của Bình Đình gọi tới:

"Tan ? Đi ăn cơm nhé."

Cô một tay cầm điện thoại, một tay chỉ trỏ bản fax đang thảo luận với đồng nghiệp Thẩm Tiểu Giai: "Đi ăn á? Thôi, hôm nay tớ về nhà ăn cơm."

"Về nhà? Sao thế, trong nhà đang đợi ?" Bình Đình hỏi, giọng điệu chút khác lạ.

Cô đang bận rộn chân tay loạn xạ nên cũng để ý: "Làm gì ai đợi chứ? Cậu còn lạ gì tớ, cô thế cô lênh đênh giữa dòng đời! Chẳng qua hôm nay tớ ăn cơm tiệm, về nhà tự nấu thôi."

"Tự nấu á? Không thể nào, bao giờ nhắc tới chuyện ?"

Cô bật : "Giờ thì đấy!"

Bình Đình cũng xòa, nài nỉ: "Thôi nào, hôm nay đừng về nhà nữa, ngoài ăn cùng cho đông vui."

Đi ăn cùng bọn họ dù cũng thoải mái hơn tiếp khách nhiều, huống hồ cô cũng chỉ đến cho mặt là chính. Hôm đó là Diêu thiếu mời khách. Thực cô cũng chẳng nhớ rõ tên đầy đủ của từng , một là vì bao giờ để tâm, hai là bản nhóm cũng ít khi gọi cả họ tên .

Lúc bàn, Diêu thiếu ngay cạnh cô, tỏ khá ân cần, liên tục gắp thức ăn cho cô.

Anh vẫn ở vị trí đối diện cô. Trong ấn tượng của cô, dường như lúc nào cũng đối diện cô thì . Cô nàng "sắc nước hương trời" hôm nọ bằng một cô nàng khác dáng điệu thướt tha yểu điệu. Ngồi cách một quãng nên cô rõ lắm, nhưng đoán chừng là một mỹ nữ nữa .

Ghi chú :

 * "Người nước ngoài" (Lão ngoại): Giữ nguyên cách gọi suồng sã của nhân vật để thể hiện sự bực bội khi phiền.

 * Món canh cá: Mình biên tập đoạn miêu tả món ăn để gợi cảm giác thèm thuồng và nỗi nhớ quê hương da diết của nữ chính, tạo sự đối lập với cuộc sống hào nhoáng nhưng lạnh lẽo nơi thành phố.

 

 

 

Loading...