Đời Người Nếu Chỉ Như Lần Đầu Gặp Gỡ - 28
Cập nhật lúc: 2026-02-06 00:20:09
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phinh Đình về phía sàn nhảy, bỗng ngẩn một lúc. T.ử Mặc theo ánh mắt của cô , thấy Tôn Bình Hoa đang ôm một cô gái mặc lễ phục màu xanh nhạt khiêu vũ. Tuy cách một cách nhưng thể thấy dung mạo và cử chỉ của cô gái đó đều đỗi bình thường. Cô bỗng nhớ đến một chuyện mà Phinh Đình từng nhắc tới, lòng khẽ xao động, ngẩng đầu Phinh Đình một cái. Quả nhiên ngoài dự đoán, Phinh Đình đáp bằng một nụ cay đắng.
Một hồi lâu , T.ử Mặc mới tìm chủ đề để mở lời: "Anh dự tính gì ?" Phinh Đình một cách lạc lõng: "Dự tính gì cơ chứ? Có ai chê quanh nhiều phụ nữ ?" T.ử Mặc lặng , quả đúng là như . Đàn ông khi đạt đến một đẳng cấp nhất định, phụ nữ đối với họ ít nhiều mang tính chất trang trí. Liệu thực sự tồn tại tình yêu , cũng chỉ bản họ mới rõ.
Phinh Đình chuyển chủ đề: "Còn thì tính ?" Cô ngẩn , một lúc mới chân thành Phinh Đình mà thú thật: "Mình !" Cô từng nghĩ đến tương lai, nhiều chuyện phát triển vượt ngoài dự tính, nên cô còn khả năng kiểm soát nó nữa. Chẳng là vô tình hữu ý, Phinh Đình mấy gần đây đều xoay quanh vấn đề .
Trong lòng T.ử Mặc hiểu rõ, Phinh Đình cũng là cho cô. cô thực sự từng nghĩ tới. Dẫu rõ là chuyện khả năng, mà cô vẫn để mặc cho nó tiếp diễn. Kết quả dù là đắng đau, cũng chỉ bản cô tự gánh chịu. Cô chuyển tầm mắt, về phía đang giữa một nhóm những mặc âu phục chỉnh tề, bỗng thấy thật kỳ lạ, giữa tầng tầng lớp lớp như , cô vẫn thể nhận ngay từ cái đầu tiên.
Phinh Đình dường như định buông tha cho cô, cứ thẳng cô đầy dò hỏi, như thể nhất định kết quả: "T.ử Mặc, yêu ?" Cô giật , đến mức rượu trong ly cũng sóng sánh tràn ngoài, lắc đầu đáp: "Phinh Đình, thừa đó là chuyện thể xảy mà! Mình bao giờ nghĩ đến chuyện trèo cao tới !"
Phinh Đình ngắm cô hồi lâu, u uẩn : "T.ử Mặc, những chuyện kết cục, thà rằng sớm rút chân thì hơn." Lời dường như là đang khuyên cô, mà cũng như đang tự khuyên chính . Lòng T.ử Mặc chùng xuống. Phinh Đình chỉ rạng rỡ mặt ngoài thôi, chứ đối diện với cô, chẳng cô bao nhiêu . Tình và ái, đến cuối cùng thương luôn là phụ nữ.
Thiếu gia họ Diêu uống rượu Giang Tu Nhân : "Không ngờ dạo tu tâm dưỡng tính thế? Không là định tính chuyện chung đấy chứ?" Anh mỉm , đ.á.n.h trống lảng: "Câu hỏi , hỏi Tôn Bình Hoa thì hợp hơn." Chuyện của Tôn Bình Hoa trong giới của họ ai cũng , bố đồng ý, thế là cứ thế mà đối đầu căng thẳng.
Diêu thiếu liếc về phía góc phòng, nơi một cô gái diện bộ lễ phục đen với kiểu dáng bảo thủ, lộ bờ vai trần nhưng cực kỳ thướt tha duyên dáng, mỗi cử chỉ động tác đều toát lên phong thái riêng biệt: "Càng càng thấy đấy." Giang Tu Nhân nhấp một ngụm rượu, sắc mặt trầm xuống, hững hờ đáp: "Không cảm giác gì!" Diêu thiếu : "Đến cuối cùng sợ là nỡ?" Giang Tu Nhân gì, chỉ về phía góc phòng đó.
Thư Sách
Chẳng bản quá nhạy cảm , mà dạo gần đây cô luôn cảm thấy cứ đầy suy tư. Mỗi khi cô đưa mắt dò hỏi, tỏ như chuyện gì.
Sự phát triển của bất kỳ sự vật nào cũng ngoài một đường parabol, và cuộc sống cũng . Khi trượt xuống từ đỉnh điểm, thực chẳng cần mất quá nhiều thời gian. Giống như chuyện của cô và .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doi-nguoi-neu-chi-nhu-lan-dau-gap-go/28.html.]
Cơn Ác Mộng Giữa Ban Ngày
Thứ Bảy, trời nắng. Buổi chiều cô cùng Phinh Đình mua sắm một vòng, vốn hẹn cùng ăn tối nhưng vì Tôn Bình Hoa gọi điện đến, Phinh Đình liền "trọng sắc khinh bạn" mà bỏ rơi cô sang một bên.
Thấy thời gian vẫn còn dư dả, cô bèn ghé siêu thị mua thức ăn, nghĩ bụng lâu tự tay nấu nướng. Xách một túi đồ lớn, cô hăm hở trở về nhà, dành cho một bất ngờ.
Và quả thực, đó là một "bất ngờ" vô cùng lớn. Cô mở khóa, đẩy cửa bước . Trong nhà phảng phất một mùi nước hoa nhạt, quá nồng nhưng rõ ràng là hiện hữu. Điều đó chứng tỏ một phụ nữ ghé thăm, bởi vì cô bao giờ thói quen dùng nước hoa.
Khứu giác của cô vốn dĩ nhạy. Hồi nhỏ, bác Vương hàng xóm nấu món gì, cô chỉ cần đẩy cửa là đoán ngay. Cha thường nuông chiều mà véo mũi cô, bảo kiếp chắc cô là loài ch.ó nên kiếp đầu t.h.a.i vẫn mang theo cái mũi thính của ch.ó.
Xem vị khách đó vẫn rời , hoặc căn bản là ý định rời . Bởi vì từ góc độ cô bước cửa, thấp thoáng thể thấy vài bộ quần áo, vẻ là của nam và của nữ, rơi vãi rải rác con đường dẫn phòng ngủ. Trái tim cô bỗng đau nhói một cách lạ kỳ, cô hít một thật sâu, siết c.h.ặ.t bàn tay. Bấy giờ cô mới nhận những túi đồ tay rơi xuống đất tự lúc nào, ngay cả chính cô cũng . Chúng lăn lóc bên chân cô, giống như những bộ quần áo sàn nhà , đầy rẫy những thương tích và sự đổ nát.
Cô cử động, chỉ yên ở lối huyền quan. Thời gian trôi qua nhanh, mà cũng lẽ là chậm, cô đó bao lâu. Cho đến khi xuất hiện trong tầm mắt cô, khoác một chiếc áo choàng tắm, mang theo mùi hương bạc hà thanh khiết của sữa tắm mà cô và cùng chọn trong siêu thị —— vì thích mùi đó, bảo rằng khi cô tắm xong nó mang cảm giác như cầu vồng cơn mưa. Anh lười nhác cô. Khoảng cách giữa họ thật xa, thực sự quá xa, cô thể rõ biểu cảm gương mặt —— dường như mắt một màn sương dày đặc che phủ, m.ô.n.g lung chẳng thể thấy chân thực.
Cô chỉ thấy giọng của chính vang lên, thật , nó bình thản đến mức một chút gợn sóng nào: "Anh khách ở nhà ?" Hóa cô cũng thể bình tĩnh đến thế, lẽ vì đây là kết cục mà cô sớm , nên sự chấn động đều trong phạm vi thể chấp nhận . Anh gật đầu, thong thả từng bước tiến gần, ngay cả trong cảnh trông vẫn ưu nhã và cuốn hút, ung dung chút bối rối. Cô mà thể thấy gật đầu, nhưng tuyệt nhiên thấy bất kỳ biểu cảm nào khác mặt . Thật kỳ lạ!
Cô tiếp tục hỏi: "Vậy hiện tại, vị khách đó đang ở trong phòng của ?" Anh vẫn gật đầu. Cô nhắm mắt , hít một thật sâu chậm rãi gật đầu một cái: " ! Ngại quá, phiền !" Cô xỏ đôi dép lê đế xuồng mới tháo , chậm rãi mở cửa, từng bước từng bước ngoài... cũng kể từ đó, bước khỏi cuộc đời của . Xã hội hiện đại, hợp thì tụ mà tan thì tán! Đã khởi đầu thì cũng nên kết thúc cho êm .
Không hề lời từ biệt, bởi vì còn khả năng gặp , cũng chẳng còn cần thiết gặp . Cô nhấn nút điện thoại, phản xạ tự nhiên những con tầng lầu nhảy múa từ xuống . Ra đến cổng khu chung cư, cô đợi lâu mới bắt một chiếc taxi. Trước đây vẫn luôn như , cô mà, vì đây là khu chung cư cao cấp bậc nhất thành phố, nhà ai chẳng một hai chiếc xe riêng, taxi thường cũng sẽ vòng qua chứ đây, vì chẳng khách để bắt.