Đời Người Nếu Chỉ Như Lần Đầu Gặp Gỡ - 25
Cập nhật lúc: 2026-02-06 00:18:14
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hạnh phúc lớn nhất của phụ nữ là gặp đàn ông thương xót . Quãng đường đời dài đằng đẵng như , nếu đàn ông của tâm lý, che chở, thì mà tiếp đây.” Cô tĩnh lặng lắng , cảm giác như đang trở về quê nhà, bên cạnh phụ nấu cơm và bà cằn nhằn. Tuy chút mỏi tai, nhưng đó chính là hạnh phúc. Sự hiếu thảo và việc lắng cằn nhằn lẽ luôn một tỉ lệ thuận nào đó với .
Dì Trương đón lấy mớ đậu cô-ve tay cô, tiếp: “Phu nhân nết, bảo mà lấy chồng thế ! Tiên sinh còn thương cô đến .” Dì rửa đậu kể: “Ngày đầu tiên dì đến, dặn dò dì kỹ lắm, rằng cô thích ăn gì, thích ăn gì. Bây giờ hiếm đàn ông nào như lắm——” Tiếng nước chảy chút dồn dập, tuy dì Trương nội tình nhưng lòng cô bắt đầu rối loạn, thể thêm nữa, cô cầm lấy chiếc cốc bước ngoài.
Chiều nào cô cũng ngủ đủ giấc, thành buổi tối chẳng thể chợp mắt, cứ trằn trọc lật qua lật yên. Nếu bệnh là một ai khác, lẽ cô chẳng thể chịu đựng nổi. Vậy mà hề thấy phiền. Kể từ khi cô đổ bệnh, tự giác nhường phần lớn diện tích giường cho cô. Khi ngủ cũng quy củ hơn nhiều, còn như , cứ thích gác tay gác chân lên cô nữa.
Khi tỉnh dậy gần trưa, cô lờ đờ cột tóc đuôi ngựa, ôm một chiếc gối tựa bước phòng khách. Vẫn như khi, hương thơm lan tỏa khắp phòng, tuy đầu óc vẫn còn trong trạng thái mơ màng nhưng hệ thần kinh não bộ tự động phản ứng, cái bụng bắt đầu thấy đói.
Bước tới cửa bếp, cô sững sờ khi thấy Giang Tu Nhân đang bên trong. Đó là điều kinh ngạc nhất, điều khiến cô chấn động hơn cả chính là đang đeo một chiếc tạp dề, dáng vẻ y hệt một đàn ông nội trợ đang mải mê hầm canh. Hành động đầu tiên của cô là dụi mắt, thật kỹ một nữa, đúng là , sai . Cô ngửi thấy mùi canh, là canh cá! Canh cá diếc hầm nấm hương và thịt muối! Anh , hóa món !
Chắc hẳn cô vẫn còn đang mơ, trái tim cô đập thình thịch liên hồi. Cô ngây đó, chẳng trôi qua bao lâu chỉ mới vài giây, vội vàng bỏ chạy về phòng.
Trong gương, gương mặt cô ửng hồng, tuy chỉ là một lớp mỏng nhưng trông như trang điểm . Gương mặt cũng vì ca phẫu thuật viện mà gầy , vẫn đầy đặn như cũ, chẳng chút tiều tụy. Cô dùng nước lạnh rửa mặt ngẩng đầu lên, trong gương vẫn đôi mắt sáng như , thanh tú và thông suốt, tuy mới chỉ hơn một tháng trôi qua nhưng hề vẻ suy sụp của một bệnh.
Sau khi vệ sinh cá nhân xong, cô chẳng dám bước ngoài, cứ giường giả vờ ngủ. Trên giường là mùi hương của , khiến lòng cô càng thêm rối bời. Đang lúc tâm thần bất định, cô chợt thấy tiếng gọi ngoài cửa: “T.ử Mặc, tỉnh em?” Trong phút chốc, cô bối rối đến tột độ, chỉ siết c.h.ặ.t chiếc gối tựa trong lòng. Chiếc gối thêu một con bướm, áp sát mặt thấy rõ từng đường nét, chút ngứa ngáy đau đau, cảm giác cứ thế lan tỏa chi chít. Cô xưa nay vốn si khờ, nhận định điều gì thì cách nào đổi .
Thư Sách
Anh nhẹ nhàng đẩy cửa bước , thấy cô đang rúc trong tấm chăn mỏng, nhỏ bé như một nắm nhỏ. Vẫn còn ngủ ! Anh mỉm vuốt ve mái tóc cô, tóc dài thêm nhiều, chất tóc cực , mềm mượt, giống như bất kỳ nơi nào cơ thể cô . Nghĩ đến đó, cũng nóng lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doi-nguoi-neu-chi-nhu-lan-dau-gap-go/25.html.]
Những ngày qua, buổi tối cô thường ngủ ngon. Bác sĩ trong giai đoạn vết thương lên da non sẽ đau ngứa. Đặc biệt là ngứa, gãi, sẽ khó chịu. Thế nhưng bao giờ cô hé răng than vãn lấy một lời. Anh nhẹ nhàng đặt tay lên vết sẹo của cô, tuy chỉ khâu ba mũi nhưng rốt cuộc cô cũng chịu khổ .
Cô dám cử động, cảm nhận đang vuốt ve vết sẹo của , nhẹ nhàng và dịu dàng, tựa như bàn tay của cha cô . Mỗi khi cô cảm sốt, cha luôn dịu dàng sờ lên trán cô hết đến khác, cũng nhẹ nhàng và chậm rãi như thế——
Lát , mới buông cô . Trong phòng tắm vang lên tiếng nước, chắc là đang tắm. Cô chậm rãi dậy, thẳng chân đạp chiếc gối tựa xuống đất. Ngẩn một lúc, cô xuống giường nhặt nó lên ôm lòng. Tâm trí vẫn hỗn loạn, cô vứt nó một nữa.
Anh tắm xong, khoác chiếc áo choàng tắm bước , đúng lúc bắt chiếc gối: “Gì thế , sáng sớm lấy gối trút giận !” Cô đang rối lòng nên , mặt chỗ khác: “Chán c.h.ế.t ! Anh thử ngày nào cũng nhốt trong căn nhà xem!” Anh cầm khăn lau tóc, lười nhác cô. Phải công nhận là trông cực kỳ trai, một vẻ gợi cảm và lười biếng khó cưỡng. Chẳng việc gì mà sinh ưa đến thế gì ?
Cô sực nhớ một chuyện: “Hôm nay ?” Mọi khi dù về nhà vẫn nhận nhiều điện thoại cơ mà. Anh lau tóc khô một nửa, ném chiếc khăn xuống giường: “Hôm nay là thứ Bảy, !” Nếu thời gian qua đúng giai đoạn căng thẳng nhất của công trình, ở bên cô từ lâu . Thấy cô vẻ hậm hực, mỉm dỗ dành: “Được ! Hôm nay đưa em ngoài! Em thì !” Bấy giờ cô mới thấy dễ chịu hơn đôi chút.
CHƯƠNG 13
Hai hẹn đến một nhà hàng Pháp dùng bữa tối. Sức khỏe của cô hồi phục bảy tám phần, dự định vài ngày nữa sẽ . Ban đầu cô xin nghỉ hai tháng, nhưng đó đồng ý, cô đành gọi điện cho sếp Vương, lấy cớ vết thương lành chậm để xin nghỉ thêm vài ngày. Sếp Vương cũng sảng khoái đồng ý cho cô nghỉ thêm nửa tháng nữa.
Hẹn với là sáu giờ rưỡi sẽ qua nhà đón cô. chiều ngủ dậy thấy việc gì , cô nghĩ bụng đằng nào tối cũng ngoài, thôi thì lén chuồn ngoài một lát gặp trực tiếp tại nhà hàng chắc cũng . Anh thường cãi với cô, chỉ là sẽ lạnh lùng giữ im lặng. Cả căn nhà rộng lớn chỉ hai , cứ ngẩng đầu là thấy , cộng thêm việc ngày nào cô cũng nhốt ở nhà, nếu xảy chiến tranh lạnh thì thực sự khó chịu. Thế nên dạo gần đây cô luôn cố gắng chiều theo ý . Anh cho cô ăn những thứ thiếu dinh dưỡng như khoai tây chiên, cô liền ăn mặt . Không cho cô xem tivi quá muộn, thì cô xem ban ngày . Cuối cùng cô cũng hiểu thấu thế nào là “bằng mặt bằng lòng”!
Dù cũng là mới trải qua phẫu thuật, cô dám dạo lung tung, chỉ loanh quanh khu vực gần nhà hàng một vòng. Nằm ở khu vực sầm uất nên xung quanh nhiều cửa hàng danh tiếng. Cô thong thả dạo bước, chủ yếu là để giải tỏa cảm giác bức bối. Theo kinh nghiệm dạo đây, điểm khác biệt lớn nhất giữa cửa hàng danh giá và cửa hàng bình dân chính là dịch vụ. Vừa bước chân cửa, những cô nhân viên ở đó đều đôi mắt tinh tường, chỉ cần một cái là thể đoán quần áo bạn đang mặc là loại hàng gì, đắt tiền rẻ tiền, từ đó quyết định thái độ của họ.
Cô mặc đồ thực bình thường, chỉ là một chiếc áo thun dáng rộng kéo dài, vì mới mổ xong nên cô mặc một chiếc quần ngố jeans cạp thấp, chân xỏ đôi dép lê đế xuồng thấp. Vậy mà những nhân viên ở đó tỏ vô cùng lịch sự và lễ độ, tươi lấy mấy bộ quần áo là mẫu mới nhất về cho mùa hè.