Đời Người Nếu Chỉ Như Lần Đầu Gặp Gỡ - 23

Cập nhật lúc: 2026-02-06 00:16:52
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

Khi cô tỉnh thì là buổi hoàng hôn. Mặt trời sắp xuống núi, nhưng dư quang vẫn dịu dàng, len lỏi qua ô cửa sổ lớn chiếu phòng. Cả căn phòng như tắm trong ánh nắng, và vì đang là cuối xuân nên những làn gió nhẹ thổi qua mang cảm giác dễ chịu đến tột cùng.

Cô chớp chớp mắt nhắm nghiền . Cô cảm thấy đầu óc vẫn tỉnh táo, chắc hẳn vẫn còn đang trong giấc mộng. Nơi cô ở rõ ràng là phòng bệnh hai , nhưng cách bài trí ở đây, phân minh là một căn phòng cực kỳ cao cấp, so với căn phòng tối qua cô thì sự khác biệt chỉ là một chút xíu. Cô nhắm mắt một lát mở , khẽ dịch chuyển ánh , bỗng chốc giật kinh hãi: Anh đang bên cửa sổ, lưng về phía cô.

Chưa bao giờ cô nghĩ rằng đầu tiên thấy khi tỉnh dậy . Cô chỉ cảm thấy trong lòng như ai đó dùng chổi lông gà ngừng phủi qua phủi , ngứa ngáy dễ chịu. Cô cũng chẳng buồn suy nghĩ xem chuyện cô bệnh nữa.

Dù t.h.u.ố.c tê hết tác dụng nhưng tay chân cô vẫn thấy khó chịu, cứng đờ như thể của . Cô chỉ lặng lẽ bóng lưng . Hiếm khi cô như thế . Lúc , trong ánh sáng và bóng tối đan xen, dáng vẻ thẳng tắp dường như toát lên một nỗi lạc lõng khó gọi thành tên. Cô bỗng thấy nực , đúng là khi con ốm đau, ngay cả cái đối với khác cũng trở nên kỳ quái. Một như , lúc nào chẳng bạn bè vây quanh, cũng tiền hô hậu ủng, mà cô thấy lạc lõng.

Như thần giao cách cảm, bỗng nhiên đầu , ánh mắt đ.â.m sầm mắt cô. Anh gì, chỉ chậm rãi bước gần. Cô quên cả việc thu hồi ánh mắt, từng bước tiến , bấy giờ mới nhận còn vẻ hăng hái đắc ý như thường ngày, mà dường như chút gì đó luộm nhuộm, pha chút mệt mỏi phong trần.

Chẳng rõ hai bao lâu, chỉ thấy từ hành lang vang lên những tiếng xôn xao, gõ cửa vài tiếng. Anh chỉnh trang phục mới cất giọng thanh sảng: "Mời !"

Một nhóm khá đông bước , dẫn đầu chính là Thẩm Tiểu Giai. Vừa thấy cô, cô reo lên mừng rỡ: "Tỉnh , T.ử Mặc tỉnh !" Còn sếp Vương, Tiểu Vương, Triệu Dĩnh Chi, Lý Hạo và những khác. Cô mỉm gửi lời cảm ơn tới từng , và ngạc nhiên , trong đó còn cả quản lý Tịch của bộ phận sáu. Xem , nhân duyên thường ngày của cô cũng đến nỗi nào.

Sếp Vương một mặt thăm hỏi, một mặt cứ chằm chằm Giang Tu Nhân hồi lâu, trêu chọc cô: "T.ử Mặc, em khá lắm nhé! Giấu bạn trai ở nhà mãi chịu dẫn mắt, hôm nay coi như tóm gọn tại trận nhé." Cô chỉ mỉm đáp. Sếp Vương ha hả chủ động đưa tay về phía Giang Tu Nhân: "Chào , là Vương Đằng! Hy vọng tới trong các buổi tụ tập của công ty, thể thấy sự góp mặt của vị 'gia thuộc' ." Giang Tu Nhân mỉm , liếc cô một cái đáp: "Chào ! Chủ yếu là cô thấy đủ bảnh để dắt cả, sợ mất mặt thôi!" Không ngờ cũng khá hài hước. Sếp Vương vỗ vai : "Cách mạng thành công, đồng chí vẫn cần nỗ lực thêm nhé!"

Mọi trò chuyện một hồi lâu, vì mới phẫu thuật xong nên tinh thần cô còn mệt mỏi, ai hỏi gì cô mới đáp nấy. Mọi cũng nhận điều đó nên xin phép về, khi còn hẹn mai hoặc ngày sẽ ghé thăm. Thẩm Tiểu Giai ghé sát , nhỏ: "Chính là chiếc Mercedes màu xám bạc đó !" Thấy cô phủ nhận, cô nháy mắt tiếp: "Triệu T.ử Mặc, gặp may đấy! Nhớ nắm bắt cho !" Nghe giọng điệu lo lắng của khi cô gọi điện báo tin T.ử Mặc đang phẫu thuật, thể thấy dành tình cảm sâu đậm cho T.ử Mặc.

Đây là đầu tiên Thẩm Tiểu Giai diện kiến đàn ông , bình thường cô chỉ thấy cái đuôi xe của vài . Không ngờ là một bậc tài thế , từ hàm dưỡng đến phong độ đều tuyệt vời, qua là hàng cực phẩm. Hơn nữa, phòng bệnh hiện tại của T.ử Mặc là loại chuyên dùng cho lãnh đạo, cứ tiền là chuyển là chuyển ngay. Phía bệnh viện thà để trống chứ bao giờ cho những liên quan sử dụng. Xem lai lịch của chắc chắn hề nhỏ. Ngay cả sếp Vương lúc nãy cũng niềm nở với vô cùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doi-nguoi-neu-chi-nhu-lan-dau-gap-go/23.html.]

Sự Quan Tâm Im Lặng

Sau khi về hết, chẳng thèm đoái hoài gì đến cô, cứ như thể đang giận dỗi, đúng hơn là đang thi gan với cô. Anh sẽ vắt khăn lau mặt cho cô, sẽ trao đổi với bác sĩ về tình hình của cô, nhưng tuyệt nhiên với cô nửa lời. Buổi tối cũng ở bên cô, ngủ luôn chiếc ghế sofa.

Cuối cùng cô cũng nhịn nữa. Ánh đèn trong góc mờ ảo, chẳng rõ gương mặt . Cô giả vờ đụng trúng vết thương, khẽ rên lên vì đau. Chỉ thấy lập tức bật dậy hỏi: "Sao thế? Đụng trúng vết thương ?" Vừa tiến gần, thấy đôi mắt cô đầy ý , vẻ gì là đau đớn . Anh thở phào nhẹ nhõm, nhưng nén nổi cơn giận, định bỏ , thèm quản đến sự sống c.h.ế.t của cô nữa.

xoay , cảm thấy tay cô giữ . Anh sững , đôi chân như thể di chuyển nữa. Chầm chậm , thấy gương mặt cô đầy vẻ vô tội, cô chỉ , đôi mắt như sóng nước linh động, thanh khiết thấu suốt. Anh kìm lòng , từ từ cúi xuống. Cô hề từ chối, để mặc cho thỏa sức phóng túng bờ môi .

Đã gần nửa tháng chạm cô, cảm giác bấy giờ nồng nhiệt như lửa đốt. Anh nhịn mà bắt đầu trượt dài theo cảm xúc... Trong lúc đang mê đắm tâm thần, bỗng thấy cô "a" lên một tiếng, vội ngẩng đầu lên thấy vẻ mặt cô đầy đau đớn khó nhịn, cuống quýt hỏi: "Sao thế, em đau ?" Anh vô cùng cẩn thận vì sợ chạm vết mổ của cô .

Thấy vẻ lo lắng của , nỗi đau của cô dường như cũng vơi nhiều, cô khẽ lắc đầu: "Vết thương rút đau..." Khi con đau yếu, dường như chỉ một chút quan tâm của khác cũng khiến cảm thấy ấm lòng. Anh cúi đầu lớp băng gạc trắng, đôi tay nhẹ nhàng và dịu dàng xoa xoa xung quanh đó. Trong phòng cực kỳ yên tĩnh, tĩnh đến mức thể thấy tiếng bước chân nhảy nhót nhẹ nhàng của cô y tá nhỏ ngoài hành lang...

CHƯƠNG 12

Anh giải thích vì bệnh, phần lớn lẽ là do nhận cuộc gọi của cô nên gọi . Lúc đó chắc cô đang trong phòng mổ, và điện thoại thì đang ở chỗ Thẩm Tiểu Giai. Theo tính cách của Tiểu Giai, chắc chắn cô sẽ thông báo cho tất cả các cuộc gọi đến rằng cô đang phẫu thuật.

Anh cũng giải thích về hành tung trong suốt gần nửa tháng qua, cũng như lý do vì liên lạc với cô. Cô cũng tự tư cách để hỏi han. Có những thứ nếu giải thích thì sẽ giống như một sự ràng buộc. Vì , thà giải thích còn hơn.

Thư Sách

Anh xưa nay vốn bao giờ chỉ duy nhất một phụ nữ, điều ngay từ đầu cô hiểu rõ mồn một. kể từ khi cô chuyển đến chỗ , chắc hẳn lúc đó chỉ cô thôi. Bởi vì đêm nào cũng ngủ bên cạnh cô, mà biến thêm một nữa . Vốn dĩ cô cứ ngỡ việc cô chuyển đến đó chỉ là cao trào trong vở kịch của hai , vì sớm tối ở bên cạnh , lâu ngày sẽ giống như gân gà, "ăn thì vị, bỏ thì tiếc". Đương nhiên cũng sẽ dẫn đến chia tay. Anh sự mê hoặc tạm thời, chẳng qua vì thấy cô khác với những phụ nữ thường tiếp xúc, mang chút cảm giác mới lạ. khi sự mới mẻ qua , chính là nỗi bi ai lớn nhất của phụ nữ —— chia tay!

 

 

 

Loading...