Đời Người Nếu Chỉ Như Lần Đầu Gặp Gỡ - 22
Cập nhật lúc: 2026-02-06 00:16:10
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm qua dù bận đến tối tăm mặt mũi, nhưng cô vẫn ăn uống đúng giờ. Cô vốn dĩ dày nên luôn khá chú trọng chuyện . Thế nhưng đến chập tối, cô bắt đầu cảm thấy bụng đau râm ran, lúc đầu còn tưởng dày đang biểu tình. Cô uống hai viên t.h.u.ố.c dày nhưng cơn đau vẫn thuyên giảm, thực lúc đó chỉ đau một chút, cũng chẳng mấy nghiêm trọng nên cô cũng để tâm.
Kết quả là đến chiều ngày hôm nay, cơn đau càng lúc càng dữ dội. Ngay cả Thẩm Tiểu Giai cũng nhận điều bất thường, bèn dìu lấy cô hỏi: "T.ử Mặc, thế? Sao sắc mặt trắng bệch ?" Cô mỉm trấn an: "Không , chắc đau dày thôi!" Sau đó, cơn đau bùng lên khiến cô vã mồ hôi hột. Thẩm Tiểu Giai đưa cô đến bệnh viện, kết quả kiểm tra cho thấy cô viêm ruột thừa cấp tính. Bác sĩ bảo nếu đưa đến chậm chút nữa thôi là sẽ gặp nguy hiểm.
Sau khi truyền dịch, uống t.h.u.ố.c, cô cũng ấn định thời gian phẫu thuật sáng sớm mai. Thẩm Tiểu Giai còn hỏi kỹ bác sĩ một đống những điều cần lưu ý, lúc mới yên tâm. Trong lòng cô vô cùng cảm động, bình thường Thẩm Tiểu Giai thích chuyện phiếm, đùa giỡn với cô, nhưng hễ chuyện xảy thì cực kỳ trượng nghĩa. Con gái phương Bắc chính là như , hào sảng, trọng tình trọng nghĩa và câu nệ tiểu tiết.
Giường bệnh bên cạnh là một cô bé mới mười bảy mười tám tuổi, cũng nhập viện vì một ca tiểu phẫu, do mổ xong nên cô bé ngủ từ sớm. Ca phẫu thuật diễn suôn sẻ, khả năng phục hồi cũng nhanh, nên cùng chăm sóc cũng ngủ say. Tiếng thở của hai họ vang lên nhịp nhàng, nhưng lọt tai cô, cô cảm thấy một sự cô đơn khó tả. Không chỉ vì bên cạnh, mà còn vì cô đang sợ hãi.
Vốn cứ ngỡ bản sớm quen , chuyện gì cũng quen một đối mặt. Đối với , cô luôn chọn cách "báo hỉ báo ưu". Hóa cô vẫn sợ. Sợ ở một cô độc trong bệnh viện, sợ cái cảm giác tịch mịch lẻ loi. Chính vì sợ hãi, nên cô mới cùng dây dưa rõ ràng đến mức .
Thực cô chẳng lạ lẫm gì với bệnh viện, quãng thời gian cha cô bệnh, ngày nào cô cũng chạy chạy bệnh viện. Sáng sớm đưa bữa sáng, tối đến đưa bữa tối. Quen thuộc đến mức ngay cả lúc bác sĩ kiểm tra phòng cũng đuổi cô , chỉ chiếc bình giữ nhiệt tay cô mà với cha cô: "Con gái ông đưa đồ ăn đến kìa, thật là hiếu thảo quá." Cha cô lúc nào cũng hiền từ gật đầu. Trong ký ức của cô, cha luôn mỉm , nụ từ ái, ngay cả khi mắc bạo bệnh vẫn trấn an cô: "Thủ tướng Chu Ân Lai cũng mắc bệnh mà. Cha thể mắc cùng một loại bệnh với bậc vĩ nhân, cũng là một loại vinh quang đấy chứ!"
Bệnh viện lúc nào cũng cái mùi đó, khó ngửi. cô đều quen hết. Ngay cả Thủ tướng Chu mắc bệnh cũng thể chữa khỏi, huống chi là cha cô? Vào một đêm mưa bụi mịt mờ, cha cứ thế , vĩnh viễn rời xa con cô. Thực ở vùng Giang Nam, cứ đến tầm là trời thường mưa khói m.ô.n.g lung, tựa như màn mưa trong sương, làn trong nước, dệt thành một dải lụa trắng mênh m.ô.n.g, khiến cảnh vật trong mây trong sương cứ mãi chẳng thể rõ.
Kể từ đó về , ký ức về cha luôn xoay quanh nụ và những món ăn ông nấu. Sau cô thi đỗ ngôi trường đại học danh giá hàng đầu thành phố , chú bác hàng xóm ai nấy đều khen cô cầu tiến, rạng danh cho cha khuất. Thoáng cái mà bao nhiêu năm trôi qua. Giống như chiếc cốc đ.á.n.h răng in hình cánh bướm của thời thơ ấu, sớm chẳng còn dấu vết gì. Thế nhưng cô vẫn luôn nhớ rõ mồn một, như thể chuyện mới chỉ diễn ngày hôm qua .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doi-nguoi-neu-chi-nhu-lan-dau-gap-go/22.html.]
Mỗi Giang Tu Nhân thấy những thứ hình cánh bướm của cô, lẽ vẫn hiểu lắm. sẽ hỏi tại . Giữa và cô, bảo là mật thì cũng mật, tất cả những gì thể xảy giữa nam và nữ thì họ cũng sớm xảy . Thế nhưng những chuyện riêng tư thầm kín thì cả hai vẫn từng chia sẻ với . Cho dù hỏi, cô cũng sẽ . Có những thứ dù đạt đến mức thiết, cũng đồng nghĩa với việc tất cả bí mật đều thể sẻ chia.
Thư Sách
Vì , kể từ khi bắt đầu kiểu sống chung như hiện nay, trong vài hiếm hoi cùng ngoài mua sắm, cô luôn thích mua một đống đồ trang trí hình cánh bướm. Chỉ riêng gối ôm, gối tựa đến bốn, năm đôi, cô cứ tiện tay ném bừa bãi sofa, giường, thậm chí là đất, ngay cả trong xe của cũng trang một đôi. Cách bài trí của , dù là nhà cửa xe cộ, xưa nay luôn theo phong cách giản lược. cô thích, cảm thấy chúng quá lạnh lẽo, chẳng chút ấm của con . Anh đối với việc cũng chẳng ý kiến gì, cũng mà cũng , cứ để mặc cô vứt thì vứt, ôm thì ôm. Còn cô thì thích nhất là t.h.ả.m ở phòng khách, ôm gối ôm, xung quanh chất đầy đồ ăn vặt, ăn xem phim, tận hưởng một buổi chiều chủ nhật đầy thong thả. Thỉnh thoảng cũng ghé qua, cô nhường cho một nửa chiếc gối tựa.
Cả đêm suy nghĩ vẩn vơ, chỉ mới chợp mắt một lúc thì trời sáng. Thẩm Tiểu Giai đến từ sớm, bảo là xin phép sếp Vương để đến chăm sóc cô. Một lát bác sĩ cũng tới, hỏi cô vài câu hỏi. Thời gian cứ thế tích tắc trôi qua, cô bỗng thấy trong lòng dấy lên một sự bồn chồn khó tả. Cô bỗng nhiên gọi điện cho , giọng của .
Kể từ ngày bỏ hôm đó, cũng hơn mười ngày trôi qua. Cả hai hề chút liên lạc nào, xem thật sự giận . Có lẽ là giận vì cô đưa chìa khóa nhà cho . Anh sớm đưa cho cô một bộ chìa khóa dự phòng căn nhà của . "Có qua ", đáng lẽ cô cũng nên đưa chìa khóa của cho . cô cứ mãi do dự, hễ thấy nhắc đến là đ.á.n.h trống lảng sang chuyện khác. Anh bao nhiêu là nơi ở, giống như "con thỏ khôn ba hang", còn cô thì chỉ duy nhất một nơi , cô thực sự cam lòng để bước , cảm giác đó giống như lớp vỏ bọc cuối cùng của lột trần , vô cùng khó chịu.
Còn mười phút nữa là đến giờ phẫu thuật, y tá thông báo cho cô chuẩn gây tê. Cô điện thoại, do dự một hồi nhấn phím gọi. Điện thoại thông, chuông cũng reo một lúc, chỉ là bắt máy. Cô chợt nhớ , lẽ cái ngày sập cửa bỏ và liên lạc với cô nữa chính là biểu hiện của việc chia tay. Cô cứ thế gọi qua, thực sự chẳng ý nghĩa gì cả, nếu bày rõ thái độ thì cô cũng chẳng cần dây dưa. Vốn dĩ là "hợp thì tụ, hợp thì tan", nếu khởi đầu thì cũng nên vẽ một dấu chấm hết tròn trịa.
Vì chỉ gây tê nửa nên đầu óc cô cứ lờ đờ, nhưng vẫn chút cảm giác khi ca phẫu thuật kết thúc, nhẹ nhàng và dịu dàng bế cô đặt lên giường bệnh. Trong cơn mơ màng, thấp thoáng tiếng ai đó đang chuyện với bác sĩ, cô cố gắng hết sức để bắt lấy âm thanh đó nhưng mãi mà rõ, cũng chẳng chân thực, cứ như đang ở trong một giấc chiêm bao . Tuy ý thức rõ ràng, nhưng cô vẫn chắc chắn giọng đó của Thẩm Tiểu Giai.
Trong giấc mơ, vẫn luôn nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, bàn tay ấm áp, lực, dường như mang theo một sức mạnh khiến an lòng. Giống như hồi còn nhỏ, cha luôn dắt tay cô qua những cây cầu nhỏ, cô thì cứ thích nhảy chân sáo. Mẹ thấy chỉ lắc đầu, bảo con gái con lứa mà cha nuông chiều quá sinh hư, chẳng dáng, cũng nên . Nói thì , nhưng chẳng bao giờ nỡ phạt cô. Cứ thế nắm tay, một cảm giác bình an và yên tâm thốt nên lời, cứ ngỡ như về ngày xưa, cô chìm giấc ngủ sâu.