Đời Người Nếu Chỉ Như Lần Đầu Gặp Gỡ - 2

Cập nhật lúc: 2026-02-05 05:15:49
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

Cô cũng chơi mạt chược, nhưng tuyệt đối gọi là giỏi. Mỗi dịp Tết về quê, các cô dì chú bác hàng xóm thích tụ tập năm ba đ.á.n.h bài tiêu khiển, cô cũng kéo cho đủ tay.

Mới xuống bao lâu, cô thua liền mấy ván. Một trong bàn sang : "Giang thiếu, hôm nay tâm trạng nhỉ, dẫn đến phát tiền cho em ?"

Anh chẳng buồn đáp , chỉ nheo mắt nhạt. Thật bọn họ chơi bằng thẻ trù mã (phỉnh), cô mệnh giá lớn nhỏ thế nào, cứ thế thua liên tiếp mấy lượt.

Khi cô định vứt quân "Bạch phiến" tay, bỗng bên tai vang lên một giọng lười biếng: "Đừng đ.á.n.h quân đó!"

Hơi thở ấm nóng của cứ thế từ từ phả vành tai cô, mang theo cảm giác tê dại khó tả. Cô ngẩng đầu lên, bắt gặp đôi mắt đen láy như mực ngọc của đang tràn ngập ý : "Đánh quân !"

Đến lúc tàn cuộc, tổng kết trù mã, cô thế mà thắng mấy vạn tệ. Lúc cô mới tá hỏa bọn họ chơi lớn đến mức nào – mười vạn một ván. Ba mắng: "Cứ tưởng là mang đến phát tiền, hóa là đến lừa tiền. Ban đầu giả vờ ngây ngô bọn mất cảnh giác, đó mới tung sát chiêu."

Anh chỉ ôn hòa, nhét xấp tiền tay cô. Cô nhất quyết nhận, tiền bằng mấy tháng lương của cô . Cuối cùng, Bình Đình ghé sát tai cô thì thầm: "Đừng trò cho . Bảo cầm thì cứ cầm ."

Cô sinh ở một thành phố nhỏ phía Bắc tỉnh Chiết Giang, nơi phong cảnh hữu tình như tranh thủy mặc bất kể xuân hạ thu đông. Đó là vùng đất "cá gạo" trù phú hiếm . để nuôi cô và em gái ăn học, chắt chiu từng đồng, nhịn ăn nhịn mặc.

Từ khi thi đỗ trường đại học danh tiếng bậc nhất thành phố , ngày nào cô cũng thêm kiếm tiền, chẳng nỡ để tốn thêm vì dù chỉ một hào một cắc. Những vất vả nhọc nhằn , những kẻ sinh "ngậm thìa vàng" như bọn họ hiểu thấu.

Ngày hôm , cô xin điện thoại của từ Bình Đình. Đợi đến giờ tan tầm, cô tranh thủ gọi điện.

Giọng khựng một chút mới phản ứng: "Là em ?" Giọng điệu bình thản như đang dự báo thời tiết. "Lát nữa rảnh ?"

Bên chỗ khá ồn ào. Cô cũng thẳng vấn đề. Số tiền nhiều nhiều, nhưng với cô cũng chẳng ít. Ngày nào cũng để trong túi xách mang mang lo, lỡ gặp trộm cắp thì tự bỏ tiền túi đền.

Đứng ở cổng công ty đợi một lát, cô liền thấy chiếc xe màu xám bạc của . Đột nhiên cô nhận đầu óc đúng là vấn đề. Giờ tan tầm đông đúc thế , chiếc xe sang trọng đỗ chình ình ngay cổng lớn công ty quả thực quá hút mắt, dễ chuốc lấy ánh soi mói. Chỉ mong đồng nghiệp nào thấy, cô vội vàng lẩn nhanh lên xe, giục: "Đi thôi ."

Hôm nay mặc một chiếc áo sơ mi màu hồng phấn. Thấy dáng vẻ vội vã của cô, cũng chẳng hiểu chuyện gì, nhưng vẫn nhanh ch.óng khởi động xe.

Không gian trong xe tĩnh lặng như tờ, cô và vốn dĩ chẳng quen gì. Yên ắng đến mức rõ cả tiếng lốp xe ma sát rào rào mặt đường. Cô cúi đầu mở túi, lấy một phong bì đưa cho .

Anh chỉ liếc mắt qua: "Cái gì thế?"

Thư Sách

Thực thừa đó là gì. Mặt cô đỏ lên, thầm nghĩ coi là kẻ hèn mọn, tính toán chi li thì cũng đành chịu: "Tiền hôm qua, trả ."

Anh gì, chỉ đ.á.n.h mạnh vô lăng, đầu xe sang hướng khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doi-nguoi-neu-chi-nhu-lan-dau-gap-go/2.html.]

Chiếc xe dừng một nhà hàng sang trọng. Vừa bước cửa, quản lý đon đả đón tiếp: "Giang thiếu, lâu lắm thấy tới, vẫn chỗ cũ chứ ạ?"

Từ lớp kính trong suốt khổng lồ , độ cao của tầng năm mươi tất nhiên thứ hơn hẳn văn phòng tầng mười mấy của cô. Đèn hoa lên, cả thành phố lấp lánh như một tòa thành ngủ.

Bộ bát đĩa bàn màu trắng muốt, in hình một chú bướm sống động như thật, viền ngoài mạ một lớp vàng kim phú quý. Cô bỗng thấy cảm giác quen thuộc đến lạ lùng, tay cứ vô thức mân mê hình chú bướm .

Thật giống . Đồ mua ở thành phố nhỏ quê cô đều là loại rẻ tiền, huống hồ là đồ của mười mấy năm về , chắc chắn thô sơ hơn nhiều. những gì thuộc về ký ức luôn là nhất, bởi vì năm tháng trôi qua như nước chảy, bởi vì những điều vĩnh viễn thuộc về quá khứ.

Sau đó, dù Bình Đình gọi bao nhiêu cuộc, cô đều tìm cớ thoái thác. Cô tuy còn trẻ nhưng đủ hiểu chuyện, đời cái gì cũng cần "môn đăng hộ đối". Đó là đạo lý tổ tông tích lũy mấy nghìn năm truyền , nếu đúng thì sớm thời gian đào thải . Cô và bọn họ, chung quy cùng một đường.

Mọi chuyện dần nhạt . Cô phụ trách mảng xuất nhập khẩu, ngày nào cũng bận tối tăm mặt mũi.

Tối hôm đó tâm trạng cô vốn , mới bắt tay việc thì điện thoại của Bình Đình tới: "T.ử Mặc... Mau đến cứu tớ. Tớ say quá..." Cô lè nhè báo một địa chỉ. Nơi đó cô , cũng từng đến vài .

Đẩy cửa bước , chỉ thấy một bàn đầy ăn uống gần tàn cuộc. Vừa thấy cô, Bình Đình lảo đảo tới: "Đến ? T.ử Mặc, mau giúp tớ chuốc say bọn họ." Mỹ nhân rốt cuộc vẫn là mỹ nhân, dù say khướt vẫn đến nao lòng.

Cô vội vàng đỡ bạn xuống. Vừa ngẩng đầu lên, cô bắt gặp đang kẹp điếu t.h.u.ố.c tay, khóe miệng khẽ nhếch, nụ như như . Đôi mắt sâu thẳm như hồ thu, cứ thế cô chằm chằm, thâm sâu khó lường.

Tửu lượng của cô thực , nhưng so với con gái miền Nam thì cũng gọi là tạm . Đó là nhờ hồi nhỏ, mỗi cha uống rượu đều bế cô trong lòng, dùng đũa chấm chút rượu cho cô nếm thử, cứ thế mà quen dần. Mỗi nhắc đến chuyện , bảo cô từ bé duyên với cha. Dù là con gái nhưng cha vẫn nâng niu cô như ngọc như vàng. Phải rằng ở quê cô thế hệ đó, tư tưởng trọng nam khinh nữ vẫn còn nặng nề lắm, nhưng cha cô bao giờ suy nghĩ .

Mỗi khi xã giao, cô đều kiềm chế, nếu cảm thấy sắp chạm đến giới hạn thì tuyệt đối uống thêm một giọt.

Chẳng do đ.á.n.h bài mà đến cuối cùng, những khác đều tự cho là " điều", lượt rút lui, để mỗi cô và .

Anh từng thấy cô uống nhiều như . Bình thường ai mời, cô đều khéo léo lảng sang chuyện khác, bất đắc dĩ lắm mới nhấp môi một chút. hôm nay cô thực sự uống say, đôi mắt mơ màng, xiêu vẹo.

Trời thu, tiết trời se lạnh. Gió từ cửa sổ xe thổi tóc cô bay tán loạn. Cô và vốn chẳng chuyện gì để . Anh mở lời, cô cũng chẳng gì. Nếu hỏi, cô sẽ đáp vài câu, tuyệt đối chủ động bắt chuyện.

Anh nửa dìu nửa ôm cô, đưa trong căn hộ. Phòng khách cực nhỏ, phòng ngủ cực nhỏ, bếp cũng cực nhỏ, tất cả cộng còn bằng cái phòng ngủ của . "chim sẻ tuy nhỏ mà ngũ tạng đều đủ", đồ đạc cái gì cũng .

Anh bếp rót cốc nước, lúc mới phát hiện cô dường như sở thích đặc biệt với loài bướm. Trên cốc, đĩa, bát đều hình bướm.

Bưng cốc nước phòng ngủ, thấy cô vẫn đang mơ màng, miệng lẩm bẩm rõ tiếng: "Không uống t.h.u.ố.c ... Chỉ uống nước thôi. Mặc Mặc uống nước."

Hóa trong cơn say, cô ngỡ trở về vùng quê Giang Nam, trở về chốn cũ hồn xiêu mộng mị . Hồi nhỏ mỗi cảm sốt, cha và túc trực bên cạnh, phiên bón nước, bón t.h.u.ố.c cho cô.

Đây là đầu tiên thấy cô dùng giọng điệu nũng nịu, nũng như . Trong lòng khẽ động. Người vẫn thường "Ngô nông nhuyễn ngữ" (giọng mềm mại của vùng Ngô - Giang Nam), nhưng cô bình thường một giọng Bắc Kinh chuẩn chỉnh, lạnh lùng xa cách, khác hẳn bây giờ.

 

 

 

Loading...