Đời Người Nếu Chỉ Như Lần Đầu Gặp Gỡ - 17
Cập nhật lúc: 2026-02-06 00:11:04
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô còn chút ấn tượng nào về việc lên xe thế nào đến công ty . Cả cô vẫn còn chìm đắm trong sự chấn động tột độ. Cả buổi việc hôm đó đối với cô chẳng khác nào một chiến trường hỗn loạn, gì sai nấy. Ngay cả Thẩm Tiểu Giai cũng đành lòng , bèn rót cho cô một ly nước hỏi: "T.ử Mặc, hôm nay thế?"
Cô phản xạ tự nhiên mà bưng lấy chiếc cốc, đầu óc trống rỗng như một mớ hỗn độn, thực sự chẳng trả lời . Cả ngày hôm đó, trong đầu cô chỉ quanh quẩn một câu hỏi: Tại đỗ xe lầu nhà cô? Chẳng họ chia tay ? Lúc đó cô đủ rõ ràng ư? Chưa đủ dứt khoát ư? Câu hỏi của Thẩm Tiểu Giai cuối cùng cũng giúp cô tỉnh táo đôi chút. , cô thế ? Anh thế nào là chuyện của , liên quan gì đến cô cơ chứ!
Dù cô cũng chỉ là phàm, thánh nhân, nên cả một buổi tối tâm thần yên. Cô lướt mạng trong phòng cả buổi trời nhưng cũng chẳng thấy gì ho, chẳng qua cũng chỉ là mấy tin bát quái giải trí tin tức xã hội. Ngăn cách qua tấm màn hình lấp lánh, những thứ đó chẳng mảy may liên quan đến cô. Cô vươn vai dậy bếp rót một ly nước, cúi đầu liền thấy túi rác đặt ở đó. Cô nghiến răng, xách túi rác lao thẳng xuống lầu!
Quả nhiên là xe của , của . Túi rác tay cô chẳng rơi xuống đất từ lúc nào. Anh cũng bước khỏi xe, từng bước từng bước tiến gần. Cô thể tỏ yếu thế, bèn ngẩng cao đầu thẳng . Anh cũng cô, ánh mắt sắc lẹm như thợ săn khóa c.h.ặ.t con mồi.
Chỉ một ánh mắt trao như thôi mà cứ ngỡ như một vết dấu nung đỏ, nóng rực thiêu đốt tâm can, tựa như một sự vĩnh hằng nhưng mang theo cảm giác đau đớn chân thực. Trái tim cô bắt đầu đập loạn nhịp theo một quy luật nào cả.
Cô thấy giọng của vang lên, khàn đặc đến mức giống tiếng của chính : "Chắc đến để thăm đấy chứ?" Cô hề nghĩ rằng bản sức hấp dẫn lớn đến mức ! Anh gì, chỉ yên lặng cô trân trân.
Trời đông giá rét, cô thực sự cần thiết đây cùng hứng gió Tây Bắc. Cô chạy về phía thang máy. Tiếng bước chân phía cũng dồn dập đuổi theo. Cô vốn chẳng là giỏi vận động, tới cửa thang máy ôm c.h.ặ.t lấy từ phía . Cô c.h.ế.t trân tại chỗ, dám cử động dù chỉ một chút. Vở kịch là đây? Sao diễn theo kịch bản thế ?
Chẳng và cô chia tay ? Hơn nữa thời gian trôi qua hơn hai tháng . Cô tin rằng trong quãng thời gian , chắc chắn sớm niềm vui mới. Mà cũng hẳn là mới, bản vốn dĩ phụ nữ vây quanh ngớt, kiểu như cô, dáng vóc , nhan sắc cũng chẳng bằng ai, lẽ thuộc hàng ngũ thấp kém nhất trong mắt mới đúng.
Anh cũng lên tiếng, cứ thế ở cửa thang máy ôm c.h.ặ.t lấy cô. Anh ôm c.h.ặ.t đến mức như bóp nghẹt cô, đến mức việc hô hấp cũng trở nên xa xỉ. Đầu tựa lên vai cô, lâu mới hận thù thốt mấy chữ: "Triệu T.ử Mặc, cô giỏi lắm, cô thắng !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doi-nguoi-neu-chi-nhu-lan-dau-gap-go/17.html.]
Chương 9
Cô ngơ ngác đó, bốn phía bao quanh đều là thở của , mùi t.h.u.ố.c lá nhàn nhạt, thanh khiết. Thực ít khi hút t.h.u.ố.c, ít nhất là cô hiếm khi thấy. Hoặc cũng lẽ là lịch thiệp, hút mặt cô mà thôi. Râu cằm lún phún mọc lên, dày đặc, li ti, đ.â.m cổ cô mang theo cảm giác ngứa ngáy xen lẫn tê dại tột cùng. Cảm giác đó thuộc đến lạ kỳ, giống như trong quãng thời gian đây, mỗi khi thức dậy, luôn thích dùng cách để gọi cô dậy, mang theo một sự triền miên mật khó tả.
Lời của cứ vang vọng mãi bên tai, trong đầu cô chỉ còn sót ba chữ: "Cô thắng !". Cô thắng ư? Không hề! Cô từng nghĩ đến việc sẽ kết quả gì với , vì mới thể chia tay một cách dứt khoát. Cô cũng bao giờ nghĩ thắng điều gì? Cô luôn cảm thấy đây chỉ là một trò chơi mà thôi! Suy cho cùng, trong xã hội hiện đại, cái gọi là quan hệ nam nữ, ở một mức độ nào đó cũng chỉ là đôi bên lấy thứ cần. Còn giữa những cặp đôi thực sự, cuộc chiến tình yêu vĩnh viễn thắng cuộc, thường thì đều kết thúc trong cảnh bi t.h.ả.m. Kết cục hòa hoãn nhất chính là hôn nhân, nhưng đó cũng chỉ là sự may mắn của ít mà thôi. Cần rằng, để một gặp đúng , đúng thời điểm và đúng địa điểm, xác suất đó là vô cùng nhỏ bé.
Anh ôm cô, từ phía gặm c.ắ.n cổ cô, thực sự là hận đến cực điểm. Anh từng trải nghiệm thất bại nào như thế . Từ khi chuyện đến nay, ai mà chẳng nâng niu, chiều chuộng . Từ khi phụ nữ bên cạnh, dù là kiểu mảnh mai đầy đặn, ai mà phục tùng cơ chứ. Thế mà gặp cô, bao giờ cố ý lấy lòng, cũng chẳng bao giờ nũng dùng mưu mẹo quyến rũ. Cô cũng từng chủ động hẹn , càng yêu cầu bất cứ điều gì! Thế nhưng trúng kế của cô, cứ thế mà cô thu hút, dành sự quan tâm đặc biệt cho cô, để vô tri vô giác mà lún sâu lúc nào .
Một trận trời đất cuồng, bế bổng cô lên, sải một bước trong thang máy, ghé sát tai cô nhỏ: "Lấy chìa khóa mở cửa!" Giọng mang theo sự kìm nén và gấp gáp. Không, cô thể tiếp tục nữa. Cô thể để bước căn phòng của một nào nữa, điều đó cũng giống như việc để bước cuộc sống của cô thêm một , vốn dĩ đó là một thế giới khác . Sức ảnh hưởng của âm thầm thấm sâu tâm trí cô. Cô thể tiếp tục nữa! Có những thứ thể bước quá một bước. Có lẽ chỉ là một bước chân nhỏ bé thôi, nhưng cái giá trả là cả một đời dài đằng đẵng. Anh lăn lộn bao nhiêu năm nay, sớm luyện hình kim cang bất hoại . Còn chút đạo hạnh cỏn con của cô, e rằng ngay cả việc xách dép cho cũng xứng. Chẳng ai rõ phía là hố lửa mà vẫn thèm liếc mắt một cái mà lao đầu xuống cả.
Qua ngôn ngữ cơ thể cứng đờ của cô, hiểu rõ và cảm nhận sự từ chối. Anh lười nhác ngẩng đầu cô, mỉm , giọng điệu lạnh lùng nhưng phảng phất như đang trêu chọc: "Mặc Mặc, ngại biểu diễn ở đây . Nếu cô cũng ngại, là chúng cứ để bảo vệ xem một bộ phim miễn phí !"
Mặt cô thoáng cái đỏ bừng lên. Sự xuất hiện của khiến cô quá đỗi kinh ngạc, đến mức cô quên mất rằng trong thang máy camera giám sát. Trời đất ơi, chẳng từng hành động, cử chỉ của họ đều trong phòng bảo vệ thấy hết ? Cô từng gặp tình huống nào hổ đến thế . Cô vội vàng vùng vẫy xuống. Thế nhưng chịu buông tay. Thang máy lên tới tầng nhà cô, vì nửa đêm nên ai , cứ thế dừng . Cô hiểu sự kiên trì của , xưa nay vẫn luôn như . Cái tính cách duy ngã độc tôn , thể chịu thỏa hiệp dù chỉ một chút.
Dù cho bây giờ thả cô xuống, thì trong phòng bảo vệ cũng sớm "thưởng thức" một hồi lâu . Cô thực sự cảm giác đ.â.m đầu tường cho xong. Vừa đầu , tỏ vẻ như đang đắc ý tai họa của khác, khóe miệng khẽ nhếch lên, một bộ dạng "việc liên quan đến thì cứ treo thật cao". Trong lòng cô giận, phẫn nộ, uất ức, cô nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m nện mạnh lên : "Anh... c.h.ế.t !"
Thư Sách