Đời Người Nếu Chỉ Như Lần Đầu Gặp Gỡ - 10

Cập nhật lúc: 2026-02-05 05:26:27
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

Anh nhướng mày, khẽ mỉm ngửa đầu uống vài ngụm nước lớn. Động tác phóng khoáng sức hút lạ thường. Ngay cả việc uống nước thôi mà cũng thể một cách ưu nhã và mắt đến thế! Trái tim cô bỗng thấy bất công ghê gớm, thầm lẩm bẩm: "Lúc đây, nhất là đừng ai đến giảng giải với rằng thế giới là công bằng, nếu sẽ ném cái chai mặt họ mất."

Anh ngắm phong cảnh bên ngoài một lát bảo: "Lần đầu tiên kỹ, thấy chỗ cũng đấy chứ." Như sợ cô hiểu lầm, giải thích thêm: " cũng chỉ thỉnh thoảng mới ở đây thôi. Cái tổ , nhiều . Ngoài ."

Cô mỉm . Anh tiếp tục: " là Tôn Ngộ Không, còn là Phật Tổ Như Lai."

nhịn mà bật thành tiếng: "Bái phục!"

Anh liếc cô bằng một ánh mắt khó tả: "Có cơ hội em cứ trò chuyện với bà xem, học hỏi xem để luyện bản lĩnh 'thu phục' như thế."

Trái tim cô khẽ thắt , cảm giác ngạc nhiên và bất an đan xen, nhưng cô vẫn mỉm lắc đầu: "Thôi, thôi . Em vốn chậm chạp, e là đời hy vọng luyện thành tài ."

Sắc mặt dường như sa sầm xuống trong thoáng chốc. Anh ngửa đầu uống thêm một ngụm nước, gì nữa.

Cô thong thả tham quan căn hộ một vòng. Nơi hệt như những căn hộ mẫu tạp chí trang trí nội thất, thiết kế hiện đại với tông màu trắng chủ đạo kết hợp với sắc nâu lạc đà, đường nét vô cùng dứt khoát và thanh lịch. Có lẽ nhờ giúp việc đến dọn dẹp thường xuyên nên ngóc ngách đều sạch bóng, một hạt bụi.

Cô ngả lên chiếc sofa nhập khẩu từ Ý, thoải mái thở phào một tiếng: "Căn nhà một ở thì quả là quá rộng! Thật lãng phí quá !"

Trong lòng cô đầy cảm thán, bình thường nỗ lực cả đời cũng chắc mua nổi một căn hộ thế . Cô vốn là dễ "đầu hàng" sự thoải mái, thể là tuyệt đối . Anh vẫn lớp kính sát đất, đầu cũng ngoảnh , thanh âm nhàn nhạt truyền tới:

"Hay là em dọn về đây ở cùng ? Chỗ chắc chắn đủ cho hai chúng ."

Tim cô bỗng đập chệch một nhịp. Cô tươi, nhún vai đáp: "Thôi . Em dám hỏng việc của Giang thiếu . Ngộ nhỡ dắt mỹ nữ nào về đây, em ở đó chẳng bất tiện quá ? Em dám phá hỏng những cuộc tình lãng mạn (diễm ngộ) của nha!"

ngốc, quanh còn bao nhiêu phụ nữ khác. Mà cho dù ai chăng nữa, cô và cũng là hai đường thẳng song song tuyệt đối thể kết cục.

Anh đầu nhưng cô, trong mắt dường như tia sáng lóe lên: "Yên tâm, chỗ đủ rộng, phòng ngủ vài phòng cơ mà."

Cô chỉ mỉm , nhấp một ngụm nước khoáng: "Ồ, để em tìm hiểu chút ! Thế em phép đưa bạn bè về nhà ?"

Thư Sách

Anh hẳn . Có lẽ do ánh nắng chiếu nên đôi mắt chợt lấp lánh, hỏi một cách đầy hứng thú: "Ồ, bạn khác giới ?"

Cô ngẩng đầu, mỉm đón nhận ánh mắt của : "Thì ? Có ?"

Anh bật , đôi mắt đào hoa nheo thành một đường chỉ, từng chữ thốt đầy sức nặng: "Em xem?"

Giọng điệu vẫn vô cùng điềm tĩnh, ung dung, nhưng hàm ý lạnh lẽo bên trong thật đáng sợ.

Cô ngoảnh mặt , bức tranh trang trí tường – hóa là phong cách ấm áp, giống tác phong thường ngày của . Cô nhún vai đầy thoải mái: "Thế nên em mới bảo, em vẫn nên về cái 'tổ' nhỏ của thì hơn."

Thấy với vẻ mặt âm trầm xuống bên cạnh, cô khẽ xích gần, thì thầm: "Nói cho một chuyện... Em 'nhận giường' (khó ngủ ở nơi lạ)!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doi-nguoi-neu-chi-nhu-lan-dau-gap-go/10.html.]

Thực cô còn "nhận" nhiều thứ khác: những điều cũ kỹ, những thứ cổ xưa, những gì qua... Cô luôn cảm thấy những thứ thuộc về quá khứ hơn hiện tại nhiều.

Anh hừ lạnh một tiếng, ném cái chai tay xuống chiếc bàn bằng gỗ bỏ . Cô cũng chẳng bận tâm, bật tivi lên xem. Chiếc màn hình tinh thể lỏng khổng lồ 60-70 inch thế mà để thì đúng là phí phạm của trời. Cô ôm một chiếc gối mềm mại, ngang sofa, tay bấm điều khiển loạn xạ nhưng chẳng tìm kênh nào . Cuối cùng, cô dừng ở kênh tin tức trung ương, giọng phát thanh viên trong trẻo từng bản tin thời sự.

Cô chợt nhớ mấy hôm , Thẩm Tiểu Giai và Vương buôn chuyện trong văn phòng: "Mấy ông Mỹ đúng là để cho ai sống cả. Ngày nào cũng ép đồng Nhân dân tệ tăng giá, thế thì ngành xuất nhập khẩu của chúng còn ăn gì nữa? Thật chẳng hiểu ngày xưa học tiếng Anh cái gì? Cuối cùng thành thuê công cho bọn Mỹ!"

Cậu Vương cũng thở dài: "Chị Giai ạ, ngày xưa học ngoại ngữ là để kiếm tiền của bọn tư bản mà."

Thẩm Tiểu Giai nhịn : "Cái thằng , nghĩ đấy. Thôi thế , chị cho mày một lời khuyên: tán một cô nàng Mỹ nào đó , nhanh gọn là trực tiếp kiếm tiền từ tư bản, coi như đóng góp cho quốc gia !"

Câu cả văn phòng một trận nghiêng ngả.

Nghĩ chuyện cũ, cô vẫn thấy buồn , ôm gối mà cứ run lên bần bật. Lúc bước phòng khách, đập mắt chính là cảnh tượng . Anh cúi xuống hỏi: "Cười cái gì mà vui thế?"

Giọng của trở trạng thái bình tĩnh thường ngày. Cô hít một sâu, ngửi thấy mùi hương sữa tắm thanh khiết tỏa từ , hóa tắm xong. Cô chỉ tay nam phát thanh viên tivi: "Thấy trai nên thôi."

"Không lấy một câu thật!"

Nói thì , nhưng vẫn đầu chăm chằm tivi một lát, sang cô thật kỹ như soi xét: "Mắt em vấn đề đúng ? Có một siêu trai ngay mặt đây mà còn khen gã tivi . Em nên cắt kính ! Vài ngày nữa đưa em đến đài truyền hình xem một chuyến, đảm bảo em sẽ 'miễn dịch' với mấy tay đó."

Cô bắt chước bộ dạng của , nhướng mày đầy nghi hoặc: "Thật giả đấy?"

Anh bật , dường như dáng vẻ của cô chọc vui: "Đi sẽ ."

lúc đó, chuông điện thoại "tinh tinh tang tang" vang lên. Cô ngay là máy , định lồm cồm bò dậy tìm điện thoại. Anh tay dài hơn, liền nhanh ch.óng chộp lấy chiếc túi của cô đưa qua. Cô lục lọi một hồi, màn hình hiện lên: "Hình Lợi Phong gọi, máy ?"

Cô nhấn nút : "Alo."

Anh vẫn đó, đôi mắt đen trắng phân minh đang cô chằm chằm như thẩm vấn.

dậy, về phía bức tường kính sát đất. Phía , dòng xe cộ hối hả, con tất bật.

"Em bận. Còn ?"

Giọng sảng khoái của Hình Lợi Phong truyền tới: "Anh cũng thế. Thế nên mới nhớ tới em!"

Cô cũng khẽ mỉm .

"Tối nay ăn cơm nhé, qua đón em." Hình Lợi Phong ngỏ lời mời. Đây thứ mấy mời cô trong tháng .

đầu , thấy đang tì cằm lên lưng sofa, lặng lẽ chớp mắt. Trong lòng cô dâng lên một cảm giác khó tả, cứ như thể đang điều gì đó với . Rốt cuộc, cô mở lời từ chối:

"Thôi, để khi khác . Hôm nay em hẹn ."

 

 

 

Loading...