Đời Người Nếu Chỉ Như Lần Đầu Gặp Gỡ - 1
Cập nhật lúc: 2026-02-05 05:14:34
Lượt xem: 6
Chương 1: Cuộc Gặp Gỡ Tại Hoàng Cung Thời Đại
Đó là đầu tiên cô thấy . Tại phòng bao của câu lạc bộ Hoàng Cung Thời Đại.
Hôm , cô cùng ông chủ đến tiếp khách. Vốn dĩ loại chuyện xã giao cần đến cô, công ty tự thư ký lo liệu, nhưng trùng hợp ngày hôm đó thư ký việc bận, cô đành ép thế chỗ.
Trong phòng bao là cảnh tượng trụy lạc thường thấy: ánh đèn màu rực rỡ, khói t.h.u.ố.c lượn lờ mờ ảo, rượu ngon và . Với những kẻ ham vui, nơi đây lẽ chẳng khác nào chốn thần tiên cực lạc. đối với cô, tất cả đều vô vị. Ngày thường, thỉnh thoảng cô cũng cùng bạn bè, đồng nghiệp tiêu khiển, cũng coi là một chốn vui chơi. khi phận là kẻ tiếp rượu, cô chỉ thấy nhạt nhẽo đến mức chịu nổi.
Cô tìm một cái cớ, lách hành lang hít thở chút khí.
Ánh sáng ngoài hành lang cũng mờ tối. Những chiếc đèn hắt tường nhỏ xíu đỏ rực chiếu lên lớp gạch men pha lê tinh xảo chân, khiến chúng càng thêm lung linh huyền ảo. Một làn gió thơm thoảng qua, cô cũng chẳng buồn ngẩng đầu lên. Người nọ lướt qua vài bước, bỗng nhiên đầu :
"T.ử Mặc?? Triệu T.ử Mặc!!"
Thư Sách
Giọng kiều nộn, ướt át, nhưng ngữ điệu rõ ràng quen thuộc. Cô giật ngẩng đầu. Hóa là Vu Bình Đình – bạn học cùng trường năm xưa.
"Cái đồ quỷ , lâu như cũng thèm liên lạc với bọn lấy một tiếng. Các bạn học đều bốc khỏi thế gian đấy..." Vu Bình Đình nũng nịu trách móc, "Hôm nay để tớ tóm , nhất định tha cho ."
Mặt cô đỏ lên một chút, may mắn là ánh đèn mờ ảo che giấu sự bối rối . Bốn năm đại học, đối với khác lẽ là quãng thời gian để học tập và tận hưởng tuổi trẻ, nhưng với cô, đó chỉ là chuỗi ngày thêm, học tập, thêm, dư nửa điểm thời gian để bồi dưỡng tình cảm bạn bè. Mãi đến tận bây giờ, khi thỉnh thoảng hồi tưởng quãng đời sinh viên, điều khiến cô tiếc nuối nhất chính là chuyện . cũng chẳng còn cách nào khác, giả sử thời gian ngược trở , cô vẫn sẽ sống như thế thôi.
"Vào chỗ tớ một lát , cho tớ xin di động. Mấy năm nay lớp cũng tụ tập vài , chỉ là chẳng ai liên lạc với ."
Bình Đình uống chút rượu, hai má ửng hồng như thoa một lớp phấn, trông càng thêm rực rỡ lóa mắt. Năm đó, cô trường gây chấn động cả khoa Ngoại ngữ. Mấy năm nay càng cách ăn diện, e rằng cho dù minh tinh đang nổi bên cạnh, cũng sẽ cô so sánh đến lu mờ.
Năm xưa cô và Bình Đình cũng chỉ là mối quan hệ gật đầu chào hỏi. Nếu nhờ tổ chức du lịch của lớp , e là hai bây giờ chạm mặt cũng chỉ gật đầu xã giao lướt qua mà thôi...
Chỉ là cô ngờ, phòng bao của Vu Bình Đình xa hoa đến thế, so với cái phòng mà sếp tổng công ty cô đặt còn tráng lệ hơn gấp mấy . Một nhóm đàn ông đang vây quanh hai bàn mạt chược ở một bên, mấy khác đang hát hò cùng các cô gái xinh . Họ cố tình mặc vest giày da chỉnh tề, nhưng toát lên một vẻ ung dung, điềm tĩnh khó tả. Vừa , bọn họ thuộc về một đẳng cấp khác biệt với vòng tròn quan hệ hiện tại quá khứ của cô.
Cô thể bước chân thế giới , và cũng từng nghĩ đến việc sẽ bước đó.
Có lẽ vì cô ăn mặc quá mức bình thường, hoặc cũng thể vì nể mặt đại mỹ nữ Vu Bình Đình đang kéo tay cô , nên mấy đàn ông chỉ liếc qua vài cái, ai nấy tiếp tục việc nấy, trêu đùa cứ trêu đùa, hát hò cứ hát hò.
Vu Bình Đình kéo thẳng cô đến bên cạnh bàn mạt chược, cầm lấy chiếc điện thoại đang gác bàn – là dòng iPhone đời mới nhất, gần đây bản tin thời sự trung ương cũng đưa tin, trong nước còn bắt đầu mở bán. Vốn dĩ cô chẳng bao giờ am hiểu về mấy loại hàng hiệu , nhưng mấy năm nay lăn lộn thương trường, cũng học chút ít cách đồ.
Cô còn kịp phản ứng, Vu Bình Đình duyên giới thiệu: "Đây là bạn đại học của em – Triệu T.ử Mặc."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doi-nguoi-neu-chi-nhu-lan-dau-gap-go/1.html.]
Cô mỉm khẽ gật đầu, mấy cũng ngẩng lên, gật đầu chào cho lệ.
Anh là một trong đó.
Anh đối diện cô, khẽ liếc một cái, rũ mi mắt xuống. Cô rõ ràng, đó là một đôi mắt đào hoa đen trắng phân minh.
Vốn tưởng rằng Bình Đình chỉ khách sáo câu " liên lạc nhiều hơn". Nào ngờ đến ngày thứ ba, khi cô còn đang tăng ca thì nhận điện thoại, húc đầu hỏi ngay:
"Đang ở ? Tớ qua đón !"
Cô uống ngụm nước đáp: "Đang tăng ca ở công ty."
Giọng điệu Vu Bình Đình cho phép cự tuyệt: "Hai mươi phút gặp ở cổng lớn công ty ."
Chưa đợi cô nuốt trôi ngụm nước, đầu dây bên cúp máy.
Đó là thứ hai cô gặp . Anh lái một chiếc xe Mercedes màu xám bạc. Lúc đầu cô cũng để ý, trực tiếp leo lên xe của Bình Đình. Đến khi tới khu biệt thự ở ngoại ô, lúc dừng xe cô mới phát hiện xe của ngay phía .
Hôm ăn mặc khá trang trọng. Anh thậm chí còn chẳng thèm liếc cô lấy một cái, cô cũng chào hỏi. Cô xưa nay vốn chủ động, huống hồ cô nhận thức rõ về bản , phạm trêu chọc loại " vạn " như thế .
Có một, hai ba, dần dà cô cũng quen hơn với nhóm . Một là do điện thoại của Bình Đình gọi tới quá nhiều, thật sự ngại thể nào cũng từ chối. Hai là, cô ở thành phố tuy thông thạo đường lối , nhưng vẫn là cô thế cô, khó tránh khỏi những lúc cô đơn tịch mịch.
Những khi tăng ca muộn, bên bức tường kính tầng 18 ngoài, thấy muôn ngàn ánh đèn rực rỡ của thành phố, cái bóng lẻ loi của in kính, cô cũng thấy thật đáng thương.
Cô nâng niu chiếc cốc mua từ ngày đầu tiên công ty, nền trắng với những đường kẻ ngang sắc màu, thanh đạm mà nhã nhặn, hệt như chiếc cốc đ.á.n.h răng mà cha mua cho cô hồi còn bé. Trên chiếc cốc vẽ hai con bướm rực rỡ sắc màu, đang dang cánh bay. Cô thích vô cùng, đến mức mỗi sáng thức dậy, việc đầu tiên là chạy đ.á.n.h răng để thấy nó. Sau do cô nghịch ngợm rơi vỡ, từ đó về còn con bướm nào nữa. Chỉ là màu sắc , hình ảnh cánh bướm cứ khắc sâu trong tâm trí cô mãi.
Thực , ở cùng bọn họ cũng chỉ là ăn cơm, hát hò, đ.á.n.h mạt chược tiêu khiển. Người đông thì dễ đùa vui, cũng so đo, gặp chuyện buồn là phanh .
Hôm uống nhiều, gom chia hai bàn mạt chược, gom gom vẫn thiếu một chân. Cũng chẳng vì , chỉ tay về phía cô, khiến cho ánh mắt của cả phòng đều tập trung :
"Để cô chơi một lúc. Thua tính , thắng tính cô ."
Mạt chược thì cô chơi, chỉ là thấy ngại. Bình Đình cũng sự lúng túng của cô, liền đẩy cô xuống ghế, :
"Có Giang thiếu chống lưng cho , cứ đ.á.n.h . Sợ gì ba gã đàn ông chứ!!"