Đọc Tâm Ăn Dưa Lớn! Tu Chân Giới Toàn Là Dân Hóng Phốt Chuyên Nghiệp - Chương 604: Đại kết cục (9)
Cập nhật lúc: 2026-04-24 09:08:28
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tại một góc nào đó thuộc di chỉ đại chiến tiên ma chốn Bắc Vực. Nảy sinh linh cảmẳng lành về Đường Nghiên, đúng giây phút y táng mạng, Đường Dĩ Triết sững sờ khựng bước.
Lồng n.g.ự.c gã đập rộn rã từng cơn đau âm ỉ, như thể hàng ngàn hàng vạn nhát b.úa tạ liên hồi nện thẳng trái tim đang thoi thóp. Thậm chí từ khóe miệng Đường Dĩ Triết còn rỉ m.á.u tươi rõ nguyên do. Gã tay ôm l.ồ.ng n.g.ự.c quặn thắt, ánh mắt rặt vẻ khó tin đan xen xót xa phẫn nộ đăm đăm ngoái đầu ngóng trông phương hướng nơi Đường Nghiên gục xuống cuối cùng.
"A Nghiên!!"
"Sao thể ? A Nghiên cớ gì bất thình lình mất mạng? Quanh y chẳng Tế Dũng trấn giữ bồi tiếp ? Làm Tế Dũng thể trơ mắt y vẫn lạc?"
Đường Dĩ Triết mỗi lúc bật thốt một chữ, hốc mắt thêm một phần đỏ gay gắt. Ánh mắt, làn môi và đều vì kinh hoàng mà run lên lẩy bẩy.
Đứng bên mạn sườn, Lệ Cẩm thấu rõ cảm giác hung hiểm tột cùng chẳng lành ập đến với nhi t.ử, đôi mắt nàng nóng hổi, sống mũi cay xè. Cố nén dòng bi thương tủi nhục đang chực trào, nàng túm c.h.ặ.t lấy bàn tay đương lóng ngóng run lẩy bẩy của Đường Dĩ Triết.
"Chúng nhanh ch.óng thôi, gấp rút tới đó tìm thấy t.h.i t.h.ể của Tiểu A Nghiên. Bọn Ma tộc luôn khư khư coi thằng bé là t.ử thù, giả như để lọt tin tức nó ngã gục táng mạng tại địa bàn sào huyệt của chúng, hậu quả sẽ ... Với , hễ mang nó hồi hương sớm chừng nào, thể sớm vì nó mà tụ tập thần hồn, hỗ trợ chuyển thế tái sinh chừng đó."
"Chắc chắn vẫn còn cách rước Tiểu A Nghiên của chúng bình an vô sự trở về."
Cõi lòng chìm trong sự xót xa đau đớn cùng cực, song Đường Dĩ Triết nhanh ch.óng khôi phục tỉnh táo, gắng gượng dùng nội lực trấn áp luồng bi thương t.h.ả.m thiết.
"Nàng ."
ngay lúc gã toan cùng Lệ Cẩm dấn luồn lách sâu chiến trường di tích, bỗng nhiên tiếng vọng tới.
"Khặc khặc khặc —"
Bốn bề chợt vang vọng tiếng gian tà, âm hiểm man rợn.
"Ngó xem đằng là kẻ nào kìa? Phụ mẫu của vị Nghiên Chí Đạo Quân Đường Nghiên đại danh đỉnh đỉnh chứ ai, khặc khặc khặc. Bề lệnh cho bọn vây bắt tu sĩ giao tình dính líu đến Đường Nghiên. Đây chẳng cá lưới tóm gọn mà tốn chút sức lực nào ."
"Ha ha ha, đồn các bậc đại nhân bề thỉnh thoảng triệu vị cao nhân giáng thế hàng phục tiểu t.ử Đường Nghiên, nay bọn hốt trọn ổ phụ mẫu ruột của . Thế là rốt cục Đường Nghiên cùng Tiêu Tịch Tuyết sẽ chẳng còn là vật cản đường cản lối của đại quân Ma tộc chúng ."
Đường Dĩ Triết mang hốc mắt đỏ hoe lia tầm bốn bề chợt phát giác tận năm tên Ma tộc đại năng thoắt ẩn thoắt hiện. Ánh mắt gã bất giác giá lạnh hệt băng sương, thần thái cực kì trang nghiêm thận trọng, chủ động chắn che chở Lệ Cẩm ở phía .
Lệ Cẩm nào nữ nhi liễu yếu đào tơ, nàng dứt khoát triệu hoán bổn mạng pháp bảo kề vai sát cánh ứng chiến. Cả hai chẳng mảy may nghi ngờ về độ gay go và ác liệt thế trận . Gã và nàng mang tu vi lượt là Độ Kiếp trung kỳ cùng Độ Kiếp sơ kỳ. Ấy thế mà cả năm kẻ sừng sững trấn thủ đằng thảy đều là bậc cường giả Độ Kiếp hậu kỳ, mức độ chênh lệch dẫu chỉ là một bậc cảnh giới cũng to lớn tựa lạch trời vực thẳm, huống chi quân giữa hai phe hiện quá xá là chênh lệch.
Trong lòng Đường Dĩ Triết thở dài não nuột, e rằng hôm nay gã cùng A Cẩm sớm muộn cũng bầu bạn bạn với A Nghiên mà thôi. Ây dà, cả nhà ba đoàn tụ sum vầy bên cũng là điều . Hai liếc , ánh mắt chan chứa sự kiên định một trở , chẳng màng sống c.h.ế.t. Cho dù ngày hôm nay bỏ mạng tại nơi , họ dứt khoát mang thi hài A Nghiên về tổ ấm!
Hai pháp bảo bổn mạng vung lên xoành xoạch, hộ thể thiên địa linh lực tỏa cuồn cuộn mãnh liệt, thẳng tắp bổ nhào xông năm tên Ma tộc đại năng . Mấy tên Ma tộc hừ lạnh khinh khỉnh, cũng phô trương uy lực, đ.á.n.h tới trả đòn tấn công.
Không riêng gì hai Đường Dĩ Triết đụng những tên cường giả Ma tộc. Lão xà Bá Tổng nhảy vọt di chỉ dốc sức tìm kiếm tăm tích Đường Nghiên cũng bọn Ma tộc chặn đường. Chỗ của nó cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, cuộc chiến khốc liệt vô cùng, chênh lệch thực lực quá đỗi gay gắt.
……
Tại mạn Nam vực xa xôi.
Phó Thủ Từ hiện đương tọa trấn chiến trường tiên ma đại chiến, tâm can cũng chợt truyền đến cơn đau nhức buốt nhói liên . Một linh cảm về cơn nguy cơ đại hung khôn lường dâng trào bủa vây quanh trí óc của gã.
Sắc mặt gã thoắt biến tàn nhợt, linh cảm điều chẳng lành, Phó Thủ Từ thoăn thoắt lôi ngay hai ngọn hồn đăng của Tiêu Tịch Tuyết và Đường Nghiên. Tới khi soi rõ ánh lửa trong hồn đăng của Tiêu Tịch Tuyết tù mù le lói, còn ngọn lửa thuộc về Đường Nghiên thì mịt mù tắt lịm, gã liền hốt hoảng đại kinh thất sắc.
"Không xong !"
"Tiểu Ngũ!!!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-tam-an-dua-lon-tu-chan-gioi-toan-la-dan-hong-phot-chuyen-nghiep/chuong-604-dai-ket-cuc-9.html.]
"Chuyện rốt cuộc là cớ sự ? Sao Tiểu Ngũ vẫn lạc ngã xuống?"
Phó Thủ Từ cuống quýt hốt hoảng lao thôi diễn tính toán thiên cơ. Ngồi kề sát, những vị đại năng từ Vạn Kiếm Tông phái như Diệp Thắng, Nam Cung Lẫm, Hứa Ưu, Giang Mị, Thích Yên đồng loạt vụt lên bất thình lình. Mặt mũi thảy đều biểu hiện sự sững sờ đại kinh. Tại chiến trường Nam vực thê lương, phàm là tu sĩ từng duyên hội ngộ kết hoặc kết oán đôi chút với Đường Nghiên, dù nhân quả to tát cỏn con, thảy đều thấy lòng trĩu nặng buồn thương, ngơ ngác ôm n.g.ự.c buồn bã thở than.
Thôi diễn thiên cơ xong, Phó Thủ Từ rốt cục thể điềm nhiên yên nổi. Gã nắm c.h.ặ.t chiếc hồn đăng tắt ngóm của Đường Nghiên, định tay xé rách kết giới hư vô lao vun v.út về mạn Bắc Vực.
lúc .
"Nguy to , Phó đạo hữu! Lũ Ma tộc chẳng nổi cơn điên gì, tự dưng quy mô tấn công tổng lực ồ ạt."
"Nhiều tường thành các đại năng Ma tộc đồng loạt đ.á.n.h sập. Đoàn đại quân Ma tộc dày đặc vô tận, chẳng thể đếm xuể cứ đà như vũ bão ập thẳng trung tâm Nam vực."
"Sao cơ?!"
"Ma tộc phe cớ gì nôn nóng chẳng màng kiêng dè kiên nhẫn bực ?"
Dàn đại năng cốt cán từ các tông môn, gia tộc khét tiếng đầu như Phó Thủ Từ, Nam Cung Bân, Hứa Ưu, Giang Mị thảy đều đồng loạt thốt lên kinh hãi.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Cõi lòng Phó Thủ Từ thắt từng cơn quặn đau khôn xiết. Vốn dĩ gã định đích lặn lội tới Bắc Vực ngóng chờ tung tích Tiểu Ngũ.
"Mau mau thành lâu tập hợp đội ngũ."
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi. Tất thảy tu sĩ chốt tại khu đan ngọc, chiến trận của đại chiến tiên ma dường như nhất tề hành quân trận dốc sức chống chọi. Cùng lúc đó, khắp miền Đông, Tây, Bắc, vùng trung ương xen lẫn lãnh địa Yêu Vực... lực lượng đại quân Ma tộc cũng rầm rộ phất cờ khởi xướng những cuộc đại chiến tiến công rợp bóng tàn sát dồn dập khắp các chiến tuyến.
Tại mặt trận Bắc Vực điêu tàn. Đảo mắt dõi trông lực lượng đại năng cùng tu sĩ Ma tộc tuôn tràn như thác lũ, phủ kín chân trời càn quét khu trung tâm và tuyến phòng ngự chuẩn chiến tranh. Quần hùng bá tánh vội vã phản đòn kịch liệt.
Tu sĩ từ tứ đại gia tộc ngự trị Lôi Chi Vực hiển nhiên linh cảm chuyện chẳng lành ập xuống Đường Nghiên cùng Tiểu Cửu. Ngặt nỗi thời thế nán đợi, họ chẳng rỗi rảnh ôm sầu ngâm bi thương tủi. Lôi Húc, Triệu Tiêu, Hàn Thiếu Kính, và Phương Nghiệp thoăn thoắt cắt cử nhiệm vụ tác chiến cho trưởng lão và môn đồ nội bộ, bản họ cũng nhanh nhẹn sát cánh cùng đám đại năng Bắc Vực lao cuộc hỗn chiến sinh t.ử.
Phương Nghiệp và Hàn Thiếu Kính đồng loạt tay vung bản mạng v.ũ k.h.í, liếc mắt vô cùng ăn ý.
"A Nghiệp, coi chừng đấy." Hàn Thiếu Kính tươi rói tựa hoa đào phơi phới, đôi mắt đong đầy sự quan tâm ân cần âu yếm thèm ngần ngại đăm đăm Phương Nghiệp.
Phương Nghiệp dõi mắt gã, khẽ nhếch mép đằm thắm, chất giọng cũng nêm thêm vài phần dịu êm nhẹ nhàng. "Ngươi cũng nhé."
Nét tươi vui hớn hở dung nhan Hàn Thiếu Kính càng thêm đong đầy. Đột nhiên tựa như nhớ điều gì đấy hệ trọng lắm, hai con ngươi chớp chớp lấp lánh rạng rỡ.
"Này A Nghiệp, ngày hứa hẹn rằng khi đại chiến tiên ma chấm dứt, đôi sẽ thành thiết lập khế ước kết nghĩa đạo lữ đấy nhé. Lời hứa tính toán ?"
Hàn Thiếu Kính trưng vẻ mặt khao khát chờ mong chằm chằm Phương Nghiệp, còn nước tới vươn tay chộp lấy bàn tay nhàn rỗi chẳng vướng bận gì của y. Trưng tư thế lưu manh ngầm uy h.i.ế.p rằng nếu y hé răng trả lời, gã quyết chẳng buông tay tha cho.
Phương Nghiệp đành cam lòng gật đầu chấp thuận chiều theo ý gã. "Tất nhiên , thì lời sẽ đổi."
"Hắc hắc, lắm, chúng một lời định nhé." Hàn Thiếu Kính tủm tỉm đắc ý, đột ngột chúi sấn tới hôn vội phớt qua bên má Phương Nghiệp một cái. Sợ rằng Phương Nghiệp thẹn quá hóa giận tay nện cho một trận tơi bời, nụ hôn chuồn chuồn lướt nước chạm là Hàn Thiếu Kính thoắt hóa thành một vệt sáng phi vụt về miền xa thẳm tít tắp.
"A Nghiệp, ráng mà bảo trọng thể nhé. Hễ thương là xót xa nhói lắm ." Âm lượng pha lẫn tràng sảng khoái giòn tan của Hàn công t.ử văng vẳng vọng vang mãi nơi vành tai.
Dưới con mắt tò mò dòm ngó của bao , vành tai Phương Nghiệp phút chốc đỏ lựng đến rực lửa. Cái tên lưu manh tay chơi khét tiếng ! là đồ liêm sỉ là gì!
Trừng mắt theo bóng dáng dải lưu quang y nửa mừng nửa giận tức tối bực cao chạy xa bay, rốt cuộc y chẳng thể kiềm chế khẽ nở nụ tươi môi. Để ngập tràn sảng khoái mừng rỡ dấn bước nhún nhảy chiến trường khốc liệt.