Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 243

Cập nhật lúc: 2026-02-06 13:51:09
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc còn hai tháng nữa Tiểu huyện chúa mới tròn ba tuổi, còn rửa vết thương mới bôi t.h.u.ố.c, thậm chí ngay cả bôi t.h.u.ố.c cô bé cũng bôi đều, nhưng động tác của cô bé cẩn thận, sợ đau mặt.

Thái t.ử cô bé tách miệng vết thương của , cẩn thận bôi t.h.u.ố.c xung quanh miệng thương, khóe môi nhẹ nhàng nhếch lên.

Đứa nhỏ ngốc.

Chẳng qua cũng ngăn cản, chỉ lẳng lặng .

Tiểu huyện chúa thấy chằm chằm vết thương, cho rằng đau , cô bé suy nghĩ một hồi đó cúi sát miệng vết thương nhẹ nhàng thổi vài cái.

Thái t.ử vô thức cong ngón tay , thoáng cứng đờ.

Trước khi thương lúc mẫu bôi t.h.u.ố.c cho cũng sẽ như , bôi t.h.u.ố.c cho , nhẹ nhàng thổi một cái, hỏi đau .

Mấy ngày nữa, chính là minh thọ(*) của mẫu .

(*) Ngày sinh nhật của khuất.

Tim Thái t.ử chợt bủn rủn, đau đến đỏ mắt, nhanh ch.óng đầu sang chỗ khác, kìm nén nghẹn ngào.

lúc , Tiểu huyện chúa đột nhiên tới gần , dùng hai tay ngắn nhỏ ôm lấy , còn nhẹ nhàng vỗ lên lưng : "Yến ca ca ."

Mùi hương ngọt ngào che giấu mùi m.á.u tanh, dường như cũng sắp che lấp sự bi thương .

Thái t.ử giơ một tay lên, nhưng cuối cùng vẫn đẩy Tiểu huyện chúa .

Tiểu Vân Hàm theo Tống Hoài tìm đến, thấy một màn , khỏi ngửa đầu hỏi Tống Hoài: "Hoài ca ca, Trăn Trăn sợ Thái t.ử ca ca ?"

Tống Hoài nắm tay cô bé, ôn hòa : "Sau sẽ sợ nữa."

Tiểu Vân Hàm cái hiểu cái gật đầu: "Ồ."

Tống Hoài Tiểu Vân Hàm qua đó, chỉ chờ ở cách đó xa, nhưng chờ hồi lâu vẫn gặp thấy Tiểu huyện chúa buông Thái t.ử .

Mà Thái t.ử tiếng hít thở bình thản đều đều , khóe môi cong lên.

Không tới dỗ , ngủ mất ?

Hôm nay Tiểu huyện chúa nghỉ trưa tới đây, lăn qua lộn một trận, mí mắt mà bắt đầu đ.á.n.h , nàng vỗ lưng Thái t.ử, vỗ một hồi, ru bản ngủ luôn.

Đầu Tiểu cô nương vốn chỉ khoát lên vai Thái t.ử, nhưng ngủ một hồi cọ lòng Thái t.ử, cố gắng tìm một tư thế thoải mái.

Thái t.ử cúi đầu cô bé mềm mại, bất đắc dĩ thở dài, đó đỡ đầu cô bé dựa vai , ôm chân cô bé lên.

Trẻ con đúng là phiền phức!

Vệ Trăn Trăn càng phiền!

Tống Hoài Tiểu Vân Hàm thấy lập tức qua.

Thái t.ử dùng một tay ôm cô bé đang ngủ say, một tay hiệu cho bọn họ đừng lên tiếng.

Tiểu Vân Hàm ngoan ngoãn gật đầu.

Trước Tiểu huyện chúa cũng ngủ ở Tề gia, đều là ngủ trong phòng Tiểu Vân Hàm, nên mấy im lặng lên tiếng về phía phòng Tiểu Vân Hàm.

Tề Vân Lan đến tìm , lúc thấy một màn từ xa.

Mặt Thái t.ử lộ vẻ kiên nhẫn, nhưng động tác cực kỳ dịu dàng.

Tống Hoài nắm tay Tiểu Vân Hàm, khuôn mặt lạnh như băng toát chút dịu dàng.

Tề Vân Lan nhíu mày, lui về một bước khoanh tay dựa cột.

Chậc chậc, quả nhiên là thê t.ử của ai nuôi.

Tề Vân Mộc cũng đến tìm , vặn thấy nụ quái dị mặt Tề Vân Lan.

Tề Vân Mộc: "..."

Đệ của , hình như càng ngày càng bình thường.

Lúc Quận chúa Thịnh An thai, từng thấy mê, A Cẩm, đó Quận chúa Thịnh An sinh tiểu công t.ử, Thánh thượng ban tên Cố Dung Cẩm.

đầu tiên gặp tiểu công t.ử gọi A Cẩm, nhưng lúc đó nhớ rõ là còn ai cho là tiểu công t.ử tên gì.

Tuy tin quỷ thần, nhưng... nếu cứ tìm đạo sĩ đến trừ tà cho .

-

như lời Tống Hoài , bắt đầu từ đó, Tiểu huyện chúa sợ Thái t.ử nữa, mà càng ngày càng thích dính lấy Thái t.ử.

Ở Tề gia, trong phòng Tề tam cô nương càng ngày càng nhiều quần áo đệm chăn của Tiểu huyện chúa, thậm chí ngay cả nha ám vệ của Tiểu huyện chúa cũng phòng ở Tề gia. Ở Bùi gia, bên cạnh Thái t.ử nhiều một cái bàn. Ở phủ Lãng Vương, lúc Thái t.ử và Đại hoàng t.ử huấn luyện, bên cạnh cũng nhiều thêm một cái đuôi nhỏ.

Thiếu chủ phủ Lãng Vương, tương lai sẽ tiếp quản quân Lãng, huấn luyện cùng Thái t.ử Đại hoàng t.ử cũng .

, hằng ngày trừ bài tập của , Thái t.ử còn giảng bài cho Tiểu huyện chúa, cả văn cả võ.

Nếu Thái t.ử dạy, Tiểu huyện chúa sẽ cầm sách hoặc đao gỗ nhỏ theo phía , cô bé theo tới chỗ đó, quấn lấy Thái t.ử khiến thật sự hết cách, chỉ thể đồng ý.

Mà một đồng ý là nhiều năm.

Có đôi khi nửa đêm Thái t.ử mê, đều là nghiến răng nghiến lợi Vệ Trăn Trăn, nhóc phiền phức!

ngày hôm vẫn là nên dạy thì dạy, nên quát thì quát, nên bảo vệ vẫn bảo vệ.

Bởi vì Thái t.ử rõ, Vệ Trăn Trăn nhóc phiền phức trong miệng , chỉ thích phiền một .

Đối với Thái t.ử ở độ tuổi , đây giống như là một loại vinh hạnh đặc biệt, một mặt thì phàn nàn một mặt cảm thấy tự đắc.

Đương nhiên, quan hệ giữa Tiểu huyện chúa và Tiểu Vân Hàm cũng mật.

Tiểu huyện chúa gọi Kiều Kiều tỷ tỷ, Tiểu Vân Hàm lập tức vui vẻ đưa tất cả thứ của cho cô bé.

Tề Vân Mộc Tề Vân Lan từng vô tình gặp cảnh tượng đó, hiểu , vẻ mặt bí hiểm.

Đây là gì, tương lai và Tiểu huyện chúa còn thành chị tẩu tẩu và , quan hệ sẽ chỉ càng ngày càng .

y dám , nếu đại ca tìm đạo sĩ trừ tà cho y.

Lúc , Tề Vân Lan cũng sẽ nhịn nhắc nhở một câu: "Đại ca, gần đây Tô gia thường xuyên đến tìm , nếu đụng , khách khí với một chút."

Tề Vân Mộc lườm y một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-243.html.]

"Khách khí như ?"

Tề Vân Lan nhà nhét hết đồ túi Tiểu huyện chúa: "... Cũng ."

Coi như nuôi con dâu từ bé?

Tề Vân Mộc: "... Đầu óc bệnh."

Muội của tên ch.ó dữ Tô Chẩm Đường, giận cá c.h.é.m thớt là may , còn nể?

Tề Vân Lan mắng, đó nữa.

Muốn gì thì .

cuối cùng kiếp cũng viên mãn.

Ngoại trừ việc tuổi cao vẫn thư mắng với Tô Chẩm Đường.

-

Theo thời gian trôi qua, ‘thanh danh’ của nhóm bốn Thái t.ử cũng từ từ truyền xa ở Phụng Kinh.

Sau khi Thái t.ử trải qua biến cố, còn hoạt bát rộng rãi như xưa nữa, cũng còn nghịch ngợm gây chuyện như , ừm, đúng hơn thì, hẳn là hiện tại thể dùng nghịch ngợm gây chuyện để hình dung Thái t.ử.

Ngang bướng điên rồ thích hợp với hơn.

Trước đây, cùng lắm chỉ leo lên nóc nhà lật ngói, xuống sông bắt cá, tự chơi tự vui, mà bây giờ, nổi điên là thể cùng Tống Hoài quấy đến thành Phụng Kinh yên.

Sau lưng ở Phụng Kinh đều gọi bọn họ là 'Hắc Bạch song sát' .

Hai cho nhiều nhức đầu thôi.

thêm một Tề Vân Hàm.

Về nữa nhiều một Tiểu huyện chúa.

Lúc chỉ là nhức đầu nữa .

Tuy hai tiểu cô nương đều ngoan ngoãn hiểu chuyện, cũng chủ động trêu chọc thị phi, nhưng cũng đáng sợ ở điểm đều mắt mù tâm mù. Một cho rằng Thái t.ử coi trọng quy củ lễ phép nhất, một cho rằng Tống Hoài ôn hoà dễ tính nhất.

Ngược chính là mặc kệ Thái t.ử và Tống Hoài đ.á.n.h với ai, bọn họ đều đạo lý với , tới mặt Thánh thượng, cách mãi mãi đổi.

'Yến ca ca sai.'

'Hoài ca ca đúng.'

'Yến ca ca coi trọng đạo lý nhất, thể chọc Yến ca ca động tay là sai.'

'Tính tình Hoài ca ca nhất, thể khiến Hoài ca ca động tay chứng tỏ là ngươi quá đáng.’

Một là hòn ngọc quý Tề gia mong mỏi mấy đời mới , một là cành vàng lá ngọc phủ Lãng Vương phủ Quận chúa, hai đồng thời rơi nước mắt, là khiến trong lòng run sợ , nào dám tiếp tục 'buộc tội’ hai .

Bên ngoài thể kiềm chế Thái t.ử, lén tấu chương trình lên Thánh thượng.

bởi vì cái c.h.ế.t của Tiên hoàng hậu, trong lòng Thánh thượng một mực cảm thấy nợ Thái t.ử, chỉ cần quá quá đáng, Thánh thượng đều mắt nhắm mắt mở cho qua.

Thật sự thần t.ử tố cáo quá nhiều, Thánh thượng sẽ : "Hiện nay Thái t.ử và Đại hoàng t.ử đều nuôi dưỡng ở Tề gia, văn Bùi lão giáo d.ụ.c, võ Lãng Vương thầy, ba chỗ , bất kể tìm ai đòi công bằng cũng ."

Nói chung, hiện tại ông xen .

Đối với cái cả triều văn võ quả thật là khổ khó .

Thái t.ử ở chỗ Bùi lão cực kỳ ngoan, mặc dù bọn họ cáo trạng, Bùi lão cũng tin.

Mà Tề gia mấy đời mới một cô nương, Tề gia mà nỡ phạt Tề tam, bọn họ thể gặt đầu xuống cầu để đá.

Còn nữa coi như Thái t.ử Đại hoàng t.ử nuôi dưỡng ở Tề gia, bọn họ cũng là chủ, Tề gia dám phạt?

Mà Lãng Vương thì càng cần .

Ngay cả Thái t.ử đe doạ Tiểu huyện chúa vài câu, Lãng Vương đều thể xách chổi tới Tề gia đ.á.n.h , đừng chi là bọn họ.

chúng thần tìm một con đường khác.

"Hiện nay triều đình hòa hợp, Thái t.ử điện hạ và Đại hoàng t.ử cũng nên hồi cung."

Vân Mộng Hạ Vũ

"Thần tán thành."

Thánh thượng chỉ khẽ giương mắt, lạnh nhạt : "Ái khanh đúng, thì giao việc thỉnh Thái t.ử hồi cung cho ái khanh ."

Chúng thần: "..."

Hình như tường phủ mấy nhà đập mới xây lâu?

Trong lúc nhất thời, còn dám lên tiếng.

"Ngày gần đây Trẫm đều hết tấu chương chúng ái khanh trình lên." Thánh thượng liếc chúng thần, chậm rãi: "Trẫm thừa nhận, đúng là Thái t.ử hỗn, Đại hoàng t.ử hung dữ, nhưng những chuyện , thật sự chỉ là con Trẫm sai ?"

Tựa như Thánh thượng , Thái t.ử Đại hoàng t.ử hỗn hung dữ nữa cũng phân biệt thị phi, gặp là đ.á.n.h.

Mấy năm nay gây chuyện quá ầm ĩ, mắng triều thần, đ.á.n.h con cháu thế gia, chẳng qua là vì hai chịu nén giận, mà mặc dù lúc một định nhịn, nhưng còn vung cánh tay hô lên, tất nhiên là cùng .

Nói ngắn gọn chính là phạm phạm , nhưng chỉ cần ngươi dám móc, thì thể thiếu một trận ầm ĩ.

Ví dụ như, gần xa châm chọc phận của Tống Hoài; ví dụ như, Thái t.ử đức xứng vị; ví dụ như, Tiểu huyện chúa là nữ t.ử, thừa kế phủ Lãng Vương hẳn nên đổi thành Cố Dung Cẩm, đại loại là những lời kiểu như .

Tất nhiên lớn dám những lời ở bên ngoài, nhưng trẻ con trong nhà nghé con mới sinh sợ cọp, bình thường ở trong nhà , đầu ngoài.

Mặc dù trả giá đắt, nhưng che giấu chuyện đối phương thêu dệt sự thật, chẳng qua là gặp Thái t.ử Tống Hoài căn bản giải thích, con nhà thật sự đ.á.n.h quá tàn nhẫn, mới dám đến mặt Thánh thượng vạch tội bọn họ.

bọn họ , cũng đại biểu Thánh thượng .

Lúc Thánh thượng , chúng thần đều trầm mặc.

Mặc dù là trẻ nhỏ bậy, mấy lời cũng thể truy hỏi quá cặn kẽ.

Tội danh bàn luận xằng bậy về chủ t.ử, bọn họ gánh nổi.

Từ đó về , hễ trong nhà chúng thần trẻ con đời, bắt đầu từ khi thể hiểu lời , đều ân cần dạy bảo, tuyệt đối thể trêu chọc hai tên hỗn thế ma vương , bằng đ.á.n.h cũng chỉ thể nhịn.

Cứ thế qua vài năm, Phụng Kinh cũng yên bình hơn ít.

danh tiếng 'nơi qua còn một cọng cỏ' của bốn vẫn lưu truyền xuống.

 

Loading...