Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 242
Cập nhật lúc: 2026-02-06 13:51:08
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi mũi tên đ.â.m trong tã lót, Cố Lan Đình cảm thấy vô cùng may mắn vì nữ nhi ở trong n.g.ự.c .
Ngay đó, thấy Vệ Mâu phát tín hiệu đặc thù, Vệ Như Sương Cố Lan Đình đều thở phào nhẹ nhõm.
Nữ nhi đưa đến trong tay phụ thành công, Vệ Như Sương cũng thiếu một nỗi lo, cần vì bảo hộ nữ nhi mà dẫn truy binh xuống núi cùng Cố Lan Đình.
Vệ Như Sương phát tín hiệu cầu cứu xong thì đẩy Cố Lan Đình trốn ở Phật đường, cùng hộ vệ c.h.é.m g.i.ế.c ở bên ngoài.
Lại , lúc trong Phật đường đang xảy một chuyện vô cùng kỳ quái.
Cố Lan Đình võ công, chỉ thể cố hết sức tăng thêm phiền phức cho Vệ Như Sương, trốn ở Phật đường, lấy tã lót đặt ở bên cạnh.
đột nhiên, tiếng động truyền trong Phật đường.
Cố Lan Đình sửng sốt, nhẹ nhàng lấy d.a.o găm Vệ Như Sương cho y để phòng , chằm chằm lớp vải màu vàng mặt.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng nhanh ch.óng dừng bên ngoài lớp vải, ngay đó, lớp vải xốc lên, một bàn tay phụ nhân đeo vòng ngọc thò , khi mò tã lót thì nhanh ch.óng giật tã lót ngoài.
Sau đó, tiếng bước chân xa dần.
Toàn Cố Lan Đình cứng đờ.
Trong đội ngũ của bọn họ chỉ Như Sương là nữ t.ử, rõ ràng là nhằm về phía tã lót.
Như Sương và hộ vệ ở ngay bên ngoài, khả năng tiến mà phát hiện, khả năng lớn nhất là, ở sẵn trong Phật đường.
Cố Lan Đình đang xốc vải lên , tiếng bước chân bên ngoài tới gần.
Y ngẩn , đó nhanh ch.óng hiểu là phát hiện trong tã lót trống rỗng, trở về điều tra.
Ánh mắt Cố Lan Đình lạnh xuống.
Y đối phương võ công , dám tùy tiện hành động nên tìm đúng thời cơ lùi ngoài từ Phật đường.
Phụ nhân tìm thứ tìm ở Phật đường, nhưng dám ở lâu, vội vã rời .
Sau khi phụ nhân xoay , Cố Lan Đình từ Phật đường, ánh mắt sắc bén chằm chằm bóng lưng của nàng .
Y thấy mặt của nàng .
Tuy chỉ liếc mắt một cái, nhưng y vẫn rõ.
Ánh mắt Cố Lan Đình lạnh lẽo, lưng cũng cảm thấy ớn lạnh.
Thật sự nhằm nữ nhi y.
Mà nếu bọn họ giao con cho Tề phu nhân, y và Như Sương tuyệt đối dám mạo hiểm, chắc chắn sẽ để con ở nơi , dẫn dắt truy binh rời về.
Nếu là như ...
Vân Mộng Hạ Vũ
Hậu quả khó mà lường .
Cố Lan Đình tùy tiện đuổi theo, y rõ tình huống như , tuyệt đối thể để cho bản rơi hiểm cảnh.
Bằng , quãng đường đào vong của bọn họ chính là uổng phí.
Hôm nay ở chùa Hương Sơn sẽ là một trận ác chiến, tranh đấu giằng co gần nửa ngày, hoàng hôn, cuối cùng cửa Phật đường cũng mở .
Cả Vệ Như Sương dính đầy m.á.u, vết thương chồng chất.
"Phu quân, phụ tới ."
Cố Lan Đình vội vàng nghênh đón: "Như Sương."
"Có thương nặng ?"
Y hỏi, nhanh ch.óng kiểm tra vết thương của nàng.
"Không , đều là vết thương nhỏ, điều..." Giọng Vệ Như Sương nghẹn ngào: "Người của chúng gần như còn ai."
Cố Lan Đình cứng đờ , đó nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, gì một lúc lâu.
Đến khi Vệ Mâu tiến tới, Cố Lan Đình mới buông tay nàng , cũng kể chuyện xảy ở Phật đường.
Vệ Mâu lập tức sai tìm, nhưng tìm phụ nhân mà Cố Lan Đình .
"Phu quân thấy mặt nàng , trở về vẽ chân dung của nàng , lo tìm ." Vệ Như Sương .
Cố Lan Đình nhẹ nhàng ừ một tiếng.
Hai Chử gia bắt, đoàn trì hoãn nữa, vội vàng xuống núi về Phụng Kinh.
Vệ Mâu sắp xếp cho tôn nữ ở một nơi an , phu thê Cố Lan Đình Phụng Kinh, thấy con, trong lòng mới yên .
Cuộc tranh giành ngôi vị Hoàng đế kết thúc, Chử đại gia đăng cơ Đế, quốc hiệu Bắc Lãng, niên hiệu Thịnh An.
Đồng nhất, sắc phong Vệ Mâu là Lãng Vương, Vệ Như Sương là Quận chúa Thịnh An, trưởng nữ Vệ Trăn theo họ Lãng Vương, sắc phong Vệ Nguyên Cẩn Huyện chúa, đồng thời cũng là thiếu chủ của phủ Lãng Vương.
Đến tận đây, thiên hạ tạm thái bình.
Vì dung hợp tiền triều tân thần, cùng năm đó Bắc Lãng Đế đưa Thái t.ử Chử Yến và Đại hoàng t.ử Tống Hoài đến Tề gia.
Trước đó, ngay đêm hôm khi Tề gia và Thẩm gia đính hôn, nhị công t.ử Tề gia đột nhiên đổ bệnh nặng, nửa đêm dậy mơ màng bát tự của và Thẩm Lăng tương khắc, hôn sự định , y sẽ khắc c.h.ế.t.
Đối với điều , tuy rằng Tề gia cảm thấy hoang đường, nhưng đúng là y bệnh bất tỉnh nhân sự mà dấu hiệu nào, ngay cả thái y cũng nguyên nhân bệnh, trong lòng Tề phu nhân khỏi lùi bước.
Ngày hôm , của Thẩm gia phủ, Tề Vân Lan lập tức nguy kịch, khiến Tề phu nhân sợ đến mức vội vàng thu hồi bát tự của Tề Vân Hàm và tín vật đính hôn.
Tuy rằng việc quả thật kỳ quái, nhưng Tề gia đ.á.n.h cuộc , phu thê Tề đại nhân quỳ xuống mặt lão gia t.ử, nhất quyết chịu đồng ý hôn sự .
Tề lão gia t.ử hết cách, tự tới Thẩm gia một chuyến, gặp Thẩm gia lão gia t.ử, cuối cùng hôn ước cũng thành.
Hôn ước giữa hai nhà huỷ bỏ, Tề Vân Lan cũng khỏi ‘bệnh’.
Mà cùng lúc đó, phủ Lãng Vương dựa theo bức tranh Cố Lan Đình vẽ tra Ngụy gia.
Vì tránh đ.á.n.h rắn động cỏ, cũng để mục đích của Ngụy phu nhân, Lãng Vương phái âm thầm điều tra Ngụy gia, ba tháng, tra Ngụy gia và Thẩm gia âm thầm qua .
Mà đúng lúc , tiền triều bắt đầu nghi ngờ phận của Tống Hoài, tiền triều tân thần đấu đá túi bụi.
Lãng Vương vẫn luôn âm thầm điều tra hai nhà Thẩm Ngụy, dễ dàng phát hiện trong chuyện Thẩm gia động tay.
Lãng Vương và Tân đế âm thầm tìm hiểu nguồn gốc, tra triều Đại Thừa từng một vị phi tần xuất từ Thẩm gia, đó theo manh mối phát hiện phận Hoàng t.ử tiền triều của Thẩm Lăng.
Thẩm gia cũng theo đó mà suy tàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-242.html.]
Mà cũng bởi , chuyện tranh luận về phận của Tống Hoài triều đình cũng lắng , , Tống Hoài là Đại hoàng t.ử danh chính ngôn thuận.
Đối với chuyện Tề gia hoảng sợ thôi, mà Tề Vân Lan thì… chỉ cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
Thì , chút bắt đầu mà y đổi ảnh hưởng to lớn như thế, khiến phận của Thẩm Lăng bại lộ sớm mười mấy năm.
Tề Vân Lan ‘mấy tuổi’ sảng khoái gạt tóc mái, ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu, bước chân nghênh ngang giống c.o.n c.ua.
Y lợi hại quá mất.
Công lao lớn như , thể sánh bằng những cống hiến y ở Tây Lăng kiếp .
Tề Vân Mộc vặn thấy một màn , nhịn trợn trắng mắt.
Đệ của càng ngày càng bình thường, là trúng tà đấy chứ?
Lúc Tề Vân Lan cũng phát hiện Tề Vân Mộc, y chợt nhớ tới một việc, chuyện đại ca và Tô gia đại ca đ.á.n.h hình như là xảy mấy ngày .
Nếu y thể ngăn cản, tương lai đại ca và đại tẩu thể...
Còn đợi Tề Vân Lan quyết định, Tề Vân Mộc trợn trắng mắt xoay rời .
Tề Vân Lan: "..."
Tề Vân Lan: "?!"
Nhìn bóng lưng tuyệt tình của đại ca, Tề Vân Lan hừ một tiếng, cũng xoay rời .
Ngăn cản cái gì mà ngăn cản! Tự cầu nhiều phúc !
Vì , Tề Vân Mộc và Tô Chẩm Đường vẫn đ.á.n.h , giống như đời , Tề Vân Mộc để một dấu răng đùi Tô Chẩm Đường.
Bánh răng vận mệnh chuyển động.
-
Thời gian chậm rãi trôi qua, trong chớp mắt Tiểu huyện chúa ba tuổi.
Bắt đầu từ lúc Tiểu huyện chúa thích đến Tề gia.
Tề gia Kiều Kiều tỷ tỷ, Yến ca ca, Đại hoàng t.ử ca ca, còn hai vị Tề ca ca, cô bé đều thích.
Mà trong đó, cô bé thích dính lấy nhất, là Kiều Kiều tỷ tỷ và Yến ca ca.
thật ban đầu quan hệ giữa Tiểu huyện chúa và Thái t.ử cũng .
Tiểu huyện chúa sợ Thái t.ử.
Năm , bởi vì cái c.h.ế.t của mẫu hậu mà tính tình Thái t.ử điện hạ đổi nhiều, bình đẳng căm hận tất cả .
Hôm Tiểu huyện chúa đến Tề gia, mới đến ngoài cửa lúc đụng Thái t.ử và Đại hoàng t.ử mang theo một đám tiểu ám vệ xách cây b.úa phá tường phủ các đại thần.
Một đống hung ác, khí thế rào rạt, lập tức doạ Tiểu huyện chúa sợ phát .
Mặt Thái t.ử tối sầm, hù dọa cô bé: "Ngươi còn nữa đ.á.n.h cả ngươi."
Tiểu huyện chúa vô cùng thức thời, sợ đến mức vội vàng ngậm miệng, mím môi chịu đựng, đôi mắt đong đầy nước mắt cực kỳ đáng thương chằm chằm Thái t.ử.
Thái t.ử lạnh lùng hừ khẽ: "Coi như ngươi thức thời."
Một đám lướt qua Tiểu huyện chúa rời , nhưng Thái t.ử vài bước lộn , cúi đầu uy h.i.ế.p Tiểu huyện chúa: "Nếu ngươi dám cáo trạng, sẽ đ.á.n.h ngươi!"
Tiểu huyện chúa là hòn ngọc quý phủ Lãng Vương và phủ Quận chúa nâng niu trong lòng bàn tay, nếu như Thái t.ử bắt nạt cô bé, đừng phủ Lãng Vương phủ Quận chúa, Thánh thượng là đầu tiên buông tha.
Tiểu huyện chúa môi mím thật c.h.ặ.t, sợ hãi gật đầu, dùng giọng mũi đáp: "Ừm."
Thái t.ử ôm lửa giận vội vàng đập tường, chỉ uy h.i.ế.p Tiểu huyện chúa, quên uy h.i.ế.p ám vệ và nha của Tiểu huyện chúa.
Vì , Thái t.ử đập tường xong về đến, thấy Lãng Vương xách chổi ở trong viện Tề gia, trừng mắt chằm chằm .
Kế tiếp, trong viện trở nên hỗn loạn.
Lãng Vương đ.á.n.h , Tống Hoài và đám tiểu ám vệ dám ngăn cản, Tề gia cũng dám, Tề phu nhân cũng chỉ thể đuổi đám hạ nhân , để chút mặt mũi cho Tiểu thái t.ử.
Tiểu thái t.ử đ.á.n.h một trận, một thời gian đó thấy Tiểu huyện chúa là lập tức tránh né.
Lúc cũng là Tiểu thái t.ử thích Tiểu huyện chúa, chỉ vì mẫu hậu mới mất lâu, trong lòng tràn đầy uất hận, đối với ai cũng đen mặt.
Hắn thể chọc Tiểu huyện chúa, thế là chỉ thể trốn.
Mà quãng thời gian đó gần như ngày nào Tiểu thái t.ử cũng thương, còn đáng sợ, Tiểu huyện chúa cũng dám tới gần . Khoảng nửa năm đó, thấy đối phương từ xa hai đều lặng lẽ tránh , cho đến một , tại Thái t.ử thương trở về, cũng cho ám vệ bôi t.h.u.ố.c, một tảng đá lạnh mặt ngẩn .
Tiểu huyện chúa dám qua, nhưng thấy chảy m.á.u trong lòng lo lắng, cầm t.h.u.ố.c trị thương ở cách đó xa, cô bé lâu dĩ nhiên Thái t.ử cũng chú ý tới cô bé, bèn ngoắc tay một cái.
Lúc Tiểu huyện chúa mới cầm t.h.u.ố.c qua.
Thái t.ử t.h.u.ố.c trị thương trong tay cô bé, vẻ uất hận trong mắt giảm, hai đối diện một lát, Thái t.ử vươn tay về phía cô bé: "Là cho ?"
Tiểu huyện chúa gật đầu: "Ừm."
Nàng thấy Thái t.ử cầm t.h.u.ố.c trong tay nhưng dùng, suy nghĩ một hồi, lấy can đảm tới gần , : "Yến ca ca, bôi t.h.u.ố.c giúp nhé?"
Thái t.ử sửng sốt: "Ngươi gọi là gì?"
Tiểu huyện chúa nháy mắt mấy cái, tiếng mềm nhẹ: "Yến ca ca á, ?"
Thái t.ử cụp mắt trầm mặc hồi lâu, mới : "Có thể."
Không đợi Tiểu huyện chúa mở miệng, : "Ngươi bôi t.h.u.ố.c?"
Tiểu huyện chúa suy nghĩ một chút, lắc đầu: "Ta ."
Thái t.ử hừ lạnh một tiếng, đang gì đó, Tiểu huyện chúa : " từng thấy Đại hoàng t.ử ca ca bôi t.h.u.ố.c cho Yến ca ca."
"Có điều Yến ca ca thương thế?"
Tuy cô bé sợ Yến ca ca, nhưng cô bé vẫn tới gần .
Phụ từng với cô bé, thật tính tình Yến ca ca , chỉ là vì Hoàng hậu nương nương , tiếp nhận , mới biến thành như bây giờ.
Thái t.ử sửng sốt, lâu hé răng.
Vết thương chủ yếu là do huấn luyện, chỉ để cho bản rảnh rỗi, mới thể nhớ tới hình ảnh mẫu nhảy xuống tường thành.
Hồi ức khơi dậy, mặt Thái t.ử trầm xuống, nhưng lúc , tay đột nhiên truyền đến một cảm giác mát lạnh, Thái t.ử đầu , thấy là Tiểu huyện chúa đang dùng ngón tay nho nhỏ nhẹ nhàng bôi t.h.u.ố.c cho .