Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 241

Cập nhật lúc: 2026-02-06 13:51:07
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cuối thời Thừa, kinh thành phá, mấy ngày , Chử gia ở Việt Châu giành Đô thành. Không lâu , Chử gia nổi lên xung đột vì tranh giành ngôi vị Hoàng đế, đại phu nhân Chử gia c.h.ế.t tường thành, Chử gia bắt Vệ Như Sương nữ nhi Vệ Mâu con tin, ép Vệ Mâu phản chiến.

Trời đông giá rét, một nhóm cưỡi ngựa chạy trong mưa, móng ngựa bước qua, khiến nước bùn b.ắ.n tung toé.

Trong xe ngựa, một nam t.ử hình gầy yếu, khí chất xa cách xuất trần mặc áo choàng lông cáo dày nặng, mái tóc đen xoã tung lưng, sắc mặt tái nhợt, cực kỳ giống tiên quân rơi phàm trần.

kỹ , thể phát hiện trong áo choàng của y còn bọc một cái tã lót.

Trong tã lót, một bé gái đủ tháng quen với sự xóc nảy kéo dài nhiều ngày , hiện tại đang ngủ say.

Nam t.ử dựa vách trong xe ngựa, một nữ t.ử mặc kính trang tay áo bó ở vách ngoài, diện mạo nàng xinh , còn toát lên vẻ khí.

Nữ t.ử nắm một cây đao trong tay, thể thẳng băng, ánh mắt sắc bén, vẻ mặt đề phòng, trong trời đông giá rét, nàng chỉ khoác hờ áo choàng vai, như là tùy thời chuẩn cởi áo choàng chiến đấu.

Đột nhiên, sắc mặt nàng đổi, nhẹ nhàng nhấc màn xe lên ngoài, dường như sợ gió thổi trúng nam t.ử và bé gái, nàng nghiêng dùng thể chặn đầu gió.

Không lâu , nàng hạ màn xe xuống, về phía nam t.ử: "Phu quân, cẩn thận."

Vị nữ t.ử tư thế hiên ngang chính là Vệ Như Sương nữ nhi của Vệ Mâu, nam t.ử mặc áo khoác lông cáo là phu quân của Vệ Như Sương, Cố Lan Đình.

Bọn họ đuổi g.i.ế.c gần nửa tháng, Cố Lan Đình Vệ Như Sương như , trong lòng lập tức sáng tỏ, vô thức ôm c.h.ặ.t bé gái trong lòng: "Nàng cũng cẩn thận."

Vệ Như Sương lên tiếng đáp , cởi áo choàng , cầm kiếm nhảy xuống xe ngựa.

Bên ngoài nhanh ch.óng truyền đến tiếng đ.á.n.h .

Cố Lan Đình ôm c.h.ặ.t nữ nhi, khóe môi mím c.h.ặ.t.

Y vén rèm xe lên , chỉ là lẳng lặng chờ.

Qua gần nửa canh giờ, màn xe mới xốc lên, Vệ Như Sương thể đầy mùi m.á.u tanh lên xe ngựa.

"Giá!"

Vệ Như Sương mới vững, xe ngựa nữa di chuyển.

"Truy binh càng ngày càng nhiều, sợ là hành trình tiếp theo sẽ dễ chịu." Vệ Như Sương nghiêm túc : "Nếu tiếp tục quan đạo, sợ rằng chúng thể an đến Phụng Kinh."

Cố Lan Đình khẽ nhíu mày, cụp mắt nữ nhi còn đang ngủ say trong tã lót, qua lâu mới : "Gần đây đường mòn ?"

Vệ Như Sương trầm mặc, giương giọng hỏi hộ vệ theo bên ngoài, nhanh ch.óng trả lời: "Bẩm cô nương, gần đây một con đường mòn thể vòng qua chùa Hương Sơn, Hương Sơn một lối nhỏ thể thẳng đến thành Phụng Kinh."

Vệ Như Sương và Cố Lan Đình liếc , lâu ai lên tiếng.

Đi đường mòn nghĩa là chắc chắn nguy hiểm, nhưng nếu quan đạo, nhất định sẽ gặp nguy hiểm.

Thoạt , hình như bọn họ lựa chọn khác.

Sau một hồi, Cố Lan Đình : "Bỏ xe ngựa, đường mòn."

Như , bọn họ còn thể đ.á.n.h cuộc.

Vệ Như Sương cũng cùng suy nghĩ, lập tức truyền lời cho thuộc hạ.

Sau khi hộ vệ đồng ý, lập tức đầu ngựa đường mòn, định bỏ xe ngựa ở lối rẽ.

khiến bọn họ bất ngờ là, tới lối rẽ, một chiếc xe ngựa ngừng ở đó.

Hộ vệ lập tức giơ tay hiệu đội ngũ ngừng , đề phòng cất giọng : "Người phía là ai?"

Dọc theo con đường , những bọn họ gặp gần như đều là truy binh, cho nên phát hiện khác thường, tay tất cả đặt chuôi đao.

Bao gồm Vệ Như Sương ở trong xe ngựa.

một hồi im lặng, một tiểu thiếu niên chui từ trong xe ngựa , chừng năm sáu tuổi, mặc áo gấm hoa phục.

Hộ vệ nhíu mày, còn kịp mở miệng, chợt đối phương tỏ rõ phận: "Ta là, Tề Vân Lan."

Hộ vệ sửng sốt, trầm mặc một lát, đó lùi vài bước xin chỉ thị Vệ Như Sương: "Cô nương, là một vị tiểu công t.ử, tự xưng là nhị công t.ử Tề gia ở Phụng Kinh.”

Tề gia ở Phụng Kinh là thế gia trăm năm, tất nhiên là bọn họ đến.

Có điều lúc vị nhị công t.ử Tề gia tới đây gì?

Vệ Như Sương thể giơ đao thương, nhưng trong việc động não thì kém xa Cố Lan Đình.

Cho nên chỉ cần gặp chuyện nghĩ thông, nàng cũng lười suy nghĩ, trực tiếp hỏi Cố Lan Đình: "Phu quân?"

Cố Lan Đình vén rèm xe lên , : "Có thể xác nhận phận của đứa nhỏ ?"

Trong đám hộ vệ từ Phụng Kinh tới tiếp ứng vợ chồng Vệ Như Sương, vặn từng vô tình gặp qua nhị công t.ử Tề gia.

"Bẩm cô gia, đúng là nhị công t.ử Tề gia."

Cố Lan Đình: "Đi hỏi xem là tình huống như thế nào?"

Hộ vệ lên tiếng rời , lâu trở .

"Bẩm cô nương, cô gia, quãng thời gian Tề phu nhân dẫn nhị công t.ử và tam cô nương Tề gia khỏi thành tránh quân địch, đúng hôm nay trở về thành, xe ngựa xảy vấn đề, ngừng ở đây sửa chữa, hiện tại đang chuẩn kinh."

Ánh mắt Cố Lan Đình khẽ run, một lát , : "Hiện nay xung quanh hỗn loạn, Tề gia yên tâm để cho bọn họ về kinh lúc ."

Hộ vệ: "Vừa thuộc hạ hỏi thăm, hộ vệ của Tề gia là Tề gia gia binh trú đóng ở cách đó xa, trong chỗ tối còn ám vệ hộ tống."

Vả Tề gia là thế gia trăm năm, loạn thế triều đại đổi, cần thế gia chống đỡ.

Hiện nay trong nước giặc ngoài, mắt ở xung quanh Phụng Kinh đúng là Tề gia an .

Cho dù là hai khác của Chử gia gặp bọn họ, cũng sẽ khó.

Cố Lan Đình cúi đầu trầm tư tã lót trong n.g.ự.c, mặc dù đầu óc Vệ Như Sương nhanh nhạy như y, nhưng nàng hiểu Cố Lan Đình.

Thấy mặt y lộ vẻ suy tư, nàng hỏi: "Làm ?"

Cố Lan Đình chỉ trầm tư trong chốc lát, ngước mắt : "Mấy ngày qua trong lòng luôn cảm thấy bất an."

Vệ Như Sương sửng sốt, khi nhận ý của y thì cụp mắt nữ nhi.

"Cách Phụng Kinh càng gần, càng bất an." Cố Lan Đình từ từ : "Con còn quá nhỏ, theo chúng quá nguy hiểm."

Vệ Như Sương giật : "Ý phu quân là?"

Cố Lan Đình : "Bọn họ dám động tới Tề gia."

Vệ Như Sương hiểu ngay lập tức.

Ý của y là, để Tề phu nhân mang theo nữ nhi kinh.

"..."

Cố Lan Đình: "Chưa chắc bọn họ đáng tin."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-241.html.]

Vệ Như Sương trầm mặc, gật đầu.

Hiện nay Đế vị còn xác định, phận cháu ngoại của Vệ Mâu nhạy cảm, nếu rơi trong tay ý đồ, hậu quả khó mà lường .

"Chúng thể cử ám vệ trộn giữa hộ vệ của bọn họ." Cố Lan Đình: "Hơn nữa từ đến nay Tề gia chỉ trung thành với Hoàng đế, khi kết luận sẽ chọn phe phái, chúng cũng dùng danh nghĩa của nhạc phụ tới nhờ Tề phu nhân giúp đỡ, mà là lấy phận phụ mẫu thỉnh cầu."

"Chúng tiếp tục đường mòn, dẫn truy binh rời , lúc hẳn là nhạc phụ đang ngoài thành tiếp ứng, chỉ cần giao Trăn Trăn cho nhạc phụ, thì gì đáng ngại."

Vệ Như Sương nhíu c.h.ặ.t mày, trong mắt tràn đầy đấu tranh: " Tề phu nhân sẽ đồng ý chứ?"

Vân Mộng Hạ Vũ

Cố Lan Đình trả lời ngay, mà vén rèm xe lên phía ngoài, lúc đối diện với tầm mắt của nhị công t.ử Tề gia.

Mặc dù đối phương nhanh ch.óng cụp mắt xuống, nhưng Cố Lan Đình vẫn hào quang thuộc về tuổi trong mắt Tề Vân Lan.

Cố Lan Đình hạ rèm xe xuống, ôm tã lót trầm tư một hồi, đó mới đưa nữ nhi cho Vệ Như Sương: "Như Sương, tin ."

Trong lòng Vệ Như Sương bất , nhưng nàng cũng đủ tin tưởng Cố Lan Đình, chỉ khựng một chốc duỗi tay ôm lấy con.

"Như Sương nhớ kỹ, chỉ lấy phận một mẫu thỉnh cầu Tề phu nhân giúp đỡ." Cố Lan Đình.

Vệ Như Sương lặng lẽ hít một , gật đầu: "Ừm."

Cũng lâu lắm, Vệ Như Sương trở về tay .

Nàng bên cạnh Cố Lan Đình, vén rèm xe lên xe ngựa của Tề gia xa, lo lắng : "Thật sự chuyện gì ?"

Mắt Cố Lan Đình loé sáng, : "Quân địch rút lui mấy ngày, cho dù hôm nay là Tề gia trùng hợp về kinh, nhưng xe ngựa hỏng quá đúng lúc, còn chặn lối đường mòn."

Vệ Như Sương sửng sốt.

Sau đó con ngươi nàng run: "Phu quân, ý là, Tề phu nhân là cố ý."

"Mục đích của nàng là gì? Không , đòi con."

Cố Lan Đình vội vươn tay kéo nàng : "Như Sương, nàng hãy ."

Vệ Như Sương kìm nén cảm xúc sang y.

"Nếu nhớ lầm, hiện nay tam cô nương Tề gia mới hai tuổi." Cố Lan Đình : "Tề phu nhân mang theo một hai đứa con chờ ở chỗ , nếu là mưu đồ khác, nguy hiểm quá lớn."

Vệ Như Sương: "Nhỡ đây là mưu kế của nàng thì ?"

Cố Lan Đình trầm mặc trong chốc lát, lắc đầu: "Không."

"Gia phong Tề gia cực nghiêm, cũng khí khái, bọn họ sẽ thèm dùng thủ đoạn bẩn thỉu để cướp một đứa trẻ mới một tháng tuổi." Cố Lan Đình từ từ giải thích: "Vả Tề phu nhân là nữ nhi Thi gia, Thi gia và tổ tiên nhà chúng từng quan hệ."

"Nàng lựa chọn về kinh hôm nay, chờ ở nơi , tất nhiên là phong thanh, nàng sẽ nhúng tay cuộc tranh giành Đế vị."

Cố Lan Đình dừng một chút, tiếp tục : "Nàng bằng lòng tay giúp đỡ, thể là bởi vì tình cảm từ thời tổ tiên, cũng thể là bởi vì, nàng là một vị mẫu ."

Y thấy lo âu và căng thẳng trong mắt Tề nhị công t.ử.

Bọn họ quen , đương nhiên Tề Vân Lan sẽ lo lắng cho y và Như Sương, trong chiếc xe ngựa , trừ bọn họ , cũng chỉ con của bọn họ.

Tuy rằng y nguyên nhân, nhưng y nghĩ, thể đ.á.n.h cuộc một .

Bởi vì nữ nhi theo bọn họ, cũng là đ.á.n.h cuộc, cân nhắc hai bên, y chỉ thể lựa chọn phương án ít nguy hiểm hơn.

Nhị gia và tam gia Chử gia bức t.ử đại phu nhân Chử gia ở tường thành, nhưng thật bọn họ cũng thật sự lấy mạng đại tẩu của bọn họ, điều cái c.h.ế.t của bà cũng đủ khiến tính tình hai đổi.

Người g.i.ế.c đỏ cả mắt , xác suất cược thắng cũng thấp.

Vệ Như Sương Cố Lan Đình Thi gia và tổ tiên Cố gia từng quan hệ, cũng yên tâm hơn nửa.

"Chúng thể trì hoãn nữa."

Cố Lan Đình nhanh ch.óng bọc cái tã lót trống rỗng , với Vệ Như Sương: "Thời gian chúng đuổi kịp càng lâu, nữ nhi càng an ."

Vệ Như Sương cũng suy nghĩ lung tung nữa.

Tóm đưa quyết định, suy nghĩ nhiều cũng vô ích.

Hai vợ chồng bỏ xe ngựa, dẫn theo hộ vệ còn đường mòn.

Bên , xe ngựa của Tề gia.

Tề phu nhân ôm bé gái trong lòng, hai đứa trẻ vây quanh nàng , đều chằm chằm đứa trẻ sơ sinh đang ngủ.

Tiểu Vân Hàm một hồi, cau mày : "Mẫu , ngủ khoẻ thế?”

Tề phu nhân khẽ, nhẹ nhàng vuốt ve đầu ngón tay lướt qua ch.óp mũi đứa bé trong lòng, tay dính bột phấn vàng.

là xe ngựa của nàng thể che giấu một bé gái, nhưng nếu cô bé tỉnh ngủ gào phát hiện thì nàng bảo vệ .

Cho nên chỉ thể dùng biện pháp cho cô bé ngủ nhiều một chút, đương nhiên t.h.u.ố.c cực kỳ an , sẽ ảnh hưởng tới sức khoẻ.

"Chờ thành, sẽ tỉnh."

Tề phu nhân dứt lời, về phía nhi t.ử: "Hài lòng chứ?"

Hôm nay nàng chờ ở nơi , chính là nhi t.ử xúi giục.

Nói cái gì mà một bé gái còn nhỏ theo cha bôn ba đào vong đáng thương, nghĩ thôi đành lòng, suốt ngày quấn lấy nàng nàng tới cứu.

Thậm chí còn vì thế mà tuyệt thực mấy ngày.

Tề Vân Lan hì hì, giơ tay chọc lên má bé gái: "Mẫu , cứu một mạng hơn xây bảy tầng tháp, hôm nay mẫu việc thiện, ông trời nhất định ghi nhớ trong lòng."

Tề phu nhân tức giận : "Vệ Như Sương binh mã, con xác định nàng bảo vệ nữ nhi của ?"

Tề Vân Lan thu tay , kéo cánh tay Tề phu nhân chọc , vất vả lắm mới khiến chuyện trôi qua.

Thấy Tề phu nhân và đặt lực chú ý lên bé gái, ánh mắt trong suốt của Tề Vân Lan đổi, nhanh ch.óng xẹt qua vẻ âm u.

là nàng sẽ c.h.ế.t trong trận đ.á.n.h , nhưng sáng ngày mai sẽ của Ngụy gia trộm từ chùa Hương Sơn.

, Tề Vân Lan trở năm .

hiện nay y vẫn chỉ là một đứa nhóc choai choai, trong mắt đời, y năng lực tìm Huyện chủ giúp Quận chúa nương nương, cho nên, y chỉ thể nghĩ cách ngăn cản tất cả ngay từ lúc đầu.

Về phần Ngụy gia, Thẩm Lăng...

Tề Vân Lan suy nghĩ nhiều , đó quyết định tay.

Xưa nay tính tình y vốn ham chơi, những năm ở Tây Lăng y cũng quan đến chán luôn .

Lần , y chỉ tương lai tiếp tục chơi chim xem kịch, nhàn rỗi qua ngày với Cố Dung Cẩm hiện tại còn đời.

Những thứ khác, giao cho đầu thiên hạ tương lai .

Có điều, và Thẩm Lăng sắp định hôn ước mấy ngày nữa, y chắc chắn sẽ nghĩ đủ cách quấy rối.

 

Loading...