Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 237

Cập nhật lúc: 2026-02-06 13:51:03
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tống Thiên Dịch lạnh lùng lườm Chử Thiên Huy, hiển nhiên là tin lời nhóc.

Lại cúi đầu xiêm y của , dính đầy bụi, vạt áo còn hai cái dấu tay rõ ràng.

Vương thế t.ử từng chật vật như , cũng từng bẩn như , nhóc hít sâu một , lạnh lùng hỏi: "Ngươi là ai?"

Hôm nay là tiệc đầy tháng của Kiều Kiều , hẳn là đứa nhóc bẩn thỉu cung tham gia tiệc đầy tháng, tuổi xấp xỉ Thái tôn , quy củ như , kém quá xa a ngoan ngoãn đáng yêu của nhóc.

Tiểu thái tôn chớp mắt.

Hôm nay là tiệc đầy tháng của , nhất định là tên đỏm dáng cung tham gia tiệc đầy tháng, bây giờ dáng vẻ nhóc chật vật, đắc tội đối phương nhiều , nếu như thật, truyền ngoài, khẳng định sẽ mất mặt phụ mẫu .

, Tiểu thái tôn sửng cồ hỏi : "Ngươi là ai?"

Nhìn vẻ cỡ tuổi a , nhưng dịu dàng như a gì cả.

"Ta hỏi ngươi ."

"Ngươi hỏi thì trả lời ?"

"Sao ngươi quy củ hả?"

"Thế ngươi cứ trưng bản mặt lạnh gì?"

Vương thế t.ử hít sâu một , c.ắ.n răng: "Ngươi bẩn xiêm y của ."

"Ta sẽ bồi thường ngươi."

Tiểu thái tôn liếc dấu tay của xiêm y của đối phương, lý nhưng vẫn hùng hồn: "Dù cũng bồi thường, bẩn thêm một chút thì ."

"Ngươi còn thương."

"Vậy ngươi đ.á.n.h ." Tiểu thái tôn ngẩng cằm, bất chấp tất cả tới gần nhóc: "Này, ngươi thương ở , ngươi đ.á.n.h chỗ đó."

Giờ khắc thần thái kiêu ngạo của Tiểu thái tôn giống tên côn đồ đầu đường, Vương thế t.ử tức giận lui về , siết c.h.ặ.t nắm tay.

"Các ngươi nhiều thế, đ.á.n.h một trận ?" Đột nhiên, một giọng thanh thuý truyền đến.

Hai đồng thời ngước mắt, thấy chẳng lúc nào một tiểu cô hương mặc váy đỏ ghé bờ tường, cô nhóc tay chống má xem náo nhiệt hăng say.

Chạm tới ánh mắt của hai , cô nhóc hì hì : "Thua thì nhận, thắng hết giận, thế nào?"

Đây là quy củ mà cô nhóc và Tiểu thái tôn định khi chơi bời bên ngoài.

Đạo lý rõ, xem nắm đ.ấ.m của ai cứng hơn.

Tiểu thái tôn cảm thấy sai, nhóc thu tầm mắt , đứa trẻ đối diện từ xuống , khẽ nhíu mày, chỉ bằng vóc dáng gầy yếu , đ.á.n.h thắng nhóc?

Mà nhóc hề , lúc hành vi thể là khiêu khích của gợi đòn tới mức nào.

Vương thế t.ử ngoan đến mấy thì vẫn còn là con nít, từng khích tướng như .

, theo đề nghị của Tề Anh Anh, cũng thấy rõ là ai tay , hai nhanh ch.óng đ.á.n.h túi bụi.

Ám vệ hai bên bằng ánh mắt phức tạp.

Điện hạ , chỉ cần quá mức, trẻ con đ.á.n.h bọn họ cần quản, nhưng... Hiện tại đ.á.n.h với Tiểu thái tôn là Vương thế t.ử, thế ... cần xen ?

Mà ám vệ bên phía Vương thế t.ử thì cùng về phía Tề Anh Anh ở tường.

Bọn họ về đến Tiểu thái tôn và tiểu cô nương Tề gia ngày ngày leo trèo chạy nhảy, còn nghịch hơn khi điện hạ còn bé. Tuy rằng bọn họ từng gặp tiểu cô nương Tề gia, nhưng thấy tiểu cô nương mặc đồ đỏ, diện mạo đáng yêu còn quen mắt, quan trọng hơn là giỏi trèo tường, phận của cô nhóc lập tức trở nên rõ ràng.

Vả bản lĩnh đổ thêm dầu lửa cực kỳ giống phụ của cô nhóc.

Trong lúc bọn họ do dự, hai đ.á.n.h qua đ.á.n.h mấy chiêu.

Bắt đầu từ năm ba tuổi Tống Thiên Dịch theo phụ học võ, Tiểu thái tôn cũng , nên mặc dù hai còn nhỏ, nhưng đ.á.n.h cũng hình dáng, trong thời gian ngắn khó phân thắng bại.

Không giống với đám ám vệ lo lắng, Tề Anh Anh ở tường vui vẻ đ.á.n.h , khi còn vỗ tay khen .

Hai cũng từ từ khơi dậy ý chí chiến đấu, càng đ.á.n.h càng hăng.

bọn họ vẫn còn nhỏ tuổi, dần dần đều cảm thấy mất sức, cũng quên chiêu thức, đến cuối cùng, một nắm lỗ tai đối phương, một khác nắm mũi đối phương, quấn lấy , giằng co lâu ngừng.

Cuối cùng, Vương thế t.ử bóp mũi mở miệng :

"Ngươi buông !"

Tiểu thái tôn: "Ngươi buông !"

"Ta tin ngươi."

"Vì ?"

Tống Thiên Dịch hiếm thấy trợn trắng mắt, nhóc còn mặt mũi hỏi tại ?

Nhóc chính là một nhóc đểu, đáng tin gì hết.

"Ngươi thô lỗ, quy củ."

Tiểu thái tôn: "..."

"Thế cũng tin ngươi, ngươi đỏm dáng còn kiêu ngạo."

Ai cũng buông tay , chỉ thể tiếp tục giằng co.

-

Mặc dù ám vệ nhúng tay, nhưng vẫn báo tin cho Vệ Trăn.

Lúc đó, Vệ Trăn đang trêu Tiểu quận chúa với Tề Vân Hàm, Tiểu Thiên Du thì một bên tò mò , còn nghiêm túc sẽ bảo vệ , chọc Vệ Trăn Tề Vân Hàm ngớt, bầu khí ấm áp sự hòa thuận.

Đột nhiên tin Tiểu thái tôn và Vương thế t.ử đ.á.n.h , mấy đều giật .

Huynh hai thư từ qua lâu, cảm tình vô cùng , ngay cả phạt cũng mách cho đối phương , đ.á.n.h ?

Vệ Trăn hồn đầu tiên, vội vàng bảo Tô Cấm trông hai Tiểu quận chúa, sốt ruột chạy tới cùng Tề Vân Hàm.

Hai mới bước trong vườn thì thấy giọng Vương thế t.ử bực bội truyền đến.

"Ngươi lên!"

"Ta cứ đấy!"

"Nếu ai vô liêm sỉ như ngươi, thật sự là đáng buồn."

"Hừ, a của , ai giống khối băng như ngươi, khẳng định là của ngươi thích ngươi."

"A của ngoan ngoãn đáng yêu, tình cảm giữa chúng vô cùng , a ngươi mới thích ngươi!"

"Đệ của ngươi thích ngươi!"

"A của ngươi thích ngươi!"

Vệ Trăn, Tề Vân Hàm: "..."

Hai ăn ý dừng bước ở góc ngoặt hành lang, hai bám lấy trong vườn.

Rốt cuộc là Tiểu thái tôn ' kinh bách chiến', hơn một bậc, lúc đang đùi Vương thế t.ử, đè nặng đất, cũng hung ác : "A của ôn hòa thiện lương."

"A của đáng yêu!"

"Ngươi đỏm dáng còn giống khối băng, khẳng định là a của ngươi cũng giống như ngươi, tuyệt đối đáng yêu."

"Ngươi cực kỳ vô liêm sỉ, chắc chắn a của ngươi cũng giống như ngươi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-237.html.]

"Ngươi láo!"

"Ngươi mới ... láo."

Vương thế t.ử cãi với ai bao giờ, đầu tiên mắng c.h.ử.i nên cảm thấy mất tự nhiên, nhưng sắc mặt nhóc lạnh lẽo, ánh mắt hung ác, khí thế hề thua kém.

Vân Mộng Hạ Vũ

Vẻ mặt Vệ Trăn, Tề Vân Hàm vô cùng phức tạp.

Đỏm dáng lạnh lùng, vô liêm sỉ đến cực điểm...

Bọn họ chẳng thể ngờ , đầu tiên hai gặp mặt, ấn tượng đối với đối phương là như .

Các ám vệ mím c.h.ặ.t môi, cố gắng nhịn tiếng.

Nếu bọn họ a ôn hòa thiện lương, a đáng yêu trong miệng đối phương là lẫn , sẽ phản ứng như thế nào?

Mặc dù nên, nhưng bọn họ thật sự khá chờ mong.

Tề Anh Anh ở tường tinh mắt thấy Vệ Trăn và Tề Vân Hàm, cô bé đảo mắt một vòng, lặng lẽ thả tay nhanh nhẹn nhảy xuống tường.

Các ám vệ: "..."

Cô nương đúng là kết hợp đủ ‘ưu điểm’ của Tề đại công t.ử và Tô tướng quân.

Vệ Trăn và Tề Vân Hàm cũng chú ý tới lặng yên lùi , hai trầm mặc tại chỗ một hồi, đó mới chậm rãi tiến lên.

Mà trong lúc , Tiểu thái tôn và Vương thế t.ử cũng cãi qua cãi mấy trận.

Lại là cãi thế nào, càng cãi càng lệch chủ đề.

"A của hơn a của ngươi."

"A của hơn a của ngươi!"

"Võ công của phụ cao hơn phụ ngươi."

"Phụ vương đáng sợ hơn phụ ngươi."

"Mẫu xinh hơn mẫu ngươi."

"Mẫu phi hơn mẫu ngươi."

Vệ Trăn, Tề Vân Hàm liếc : "..."

Tuy đúng lúc, nhưng bọn họ thật sự .

Vệ Trăn thật sự nhịn , nhẹ giọng hỏi: "Lúc nhỏ điện hạ và a cũng gây gổ đ.á.n.h như ?"

Tề Vân Hàm lắc đầu: "Khi còn bé Thái t.ử ca ca và Hoài ca ca đ.á.n.h , cũng cãi ."

Tống Hoài lớn hơn Chử Yến vài tuổi, dĩ nhiên cũng ngoan hơn nhiều, hơn nữa lúc đầu tự nhận là ăn nhờ ở đậu, tất nhiên là thường xuyên nhường nhịn Chử Yến, sẽ tranh chấp với .

Mà Chử Yến Lãng Vương, Bệ hạ và Tiên hoàng hậu căn dặn, bắt nạt Tống Hoài, cũng Tống Hoài còn phụ mẫu, khi đó thể là nghĩ đủ cách khiến y vui vẻ, căn bản nỡ tay.

Hai cách gần, Vương thế t.ử thấy động tĩnh nghiêng đầu qua, khi thấy Tề Vân Hàm thì cứng đờ.

Sao mẫu phi tới?

Mà Tiểu thái tôn còn phát hiện.

Cũng nhóc thính bằng Vương thế t.ử, mà là bởi vì nhóc đang rơi trầm tư vì câu của Vương thế t.ử.

Phụ vương? Mẫu phi?

Tiệc đầy tháng của , các nước phụ thuộc chỉ cử đại thần tới tặng lễ, cũng đích đến, vả nhóc cũng vị Thế t.ử Quận vương nào cung nha?

Tiểu thái tôn mờ mịt cúi đầu bản đè đất.

Không đúng, hình như chỗ nào đúng lắm.

"Thiên Huy."

Còn đợi Tiểu thái tôn phá tan lớp sương mù cuối cùng tìm đáp án, giọng Vệ Trăn truyền đến, nhóc vội vàng về phía nơi âm thanh phát , quả nhiên thấy mẫu cách đó xa nhóc.

Tim Tiểu thái tôn hẫng một nhịp.

Toi đời, mẫu thấy nhóc đ.á.n.h .

Nếu như chọc giận mẫu thì đời nhóc tong.

"Còn chịu dậy?"

Mắt Vệ Trăn loé sáng, giọng điệu bình tĩnh ôn hoà.

Tiểu thái tôn vội vã dậy khỏi Vương thế t.ử, hì hì: "Mẫu , bọn con đùa thôi."

Nhóc giả vờ vươn tay kéo Vương thế t.ử.

Mặc dù trong lòng Tống Thiên Dịch tình nguyện, nhưng nhóc chọc giận mẫu phi, chỉ thể duỗi tay .

Vệ Trăn và Tề Vân Hàm liếc , khóe môi đều khẽ cong lên.

"Sao đ.á.n.h ?" Vệ Trăn thản nhiên hỏi.

Sao đ.á.n.h ?

Tiểu thái tôn vô thức : "Hắn a của con !"

Vệ Trăn: "..."

Sau một hồi yên tĩnh ngắn ngủi, Tề Vân Hàm về phía Tống Thiên Dịch: "Vì đ.á.n.h ?"

Tống Thiên Dịch thầm mắng ngu xuẩn, đó đáp: "Hắn chơi đá cầu đụng con."

Tiểu thái tôn run lên, về phía Tống Thiên Dịch.

, đây mới là nguyên nhân ban đầu.

Còn vì bọn họ đ.á.n.h

Tiểu thái tôn chợt giơ tay chỉ tường: "Mẫu , là Tề Anh Anh xúi...."

Tiểu thái tôn nháy mắt mấy cái: "... Ơ, ?"

Mấy bức tường trống , bầu khí trầm xuống.

Vệ Trăn đầu về phía Tiểu thái tôn.

Ánh mắt nàng bình tĩnh, Tiểu thái tôn chột cúi đầu, nhỏ giọng lầm bầm: "Vừa còn ở đây mà."

Chạy nhanh ghê!

"Xin a con ." Vệ Trăn .

Tiểu thái tôn hề do dự xoay , vô cùng ngoan ngoãn cúi Tống Thiên Dịch: "Xin l..."

Ơ đúng ...

Tiểu thái tôn chậm rãi dựng thẳng lưng, nghiêng đầu Vệ Trăn, trong mắt tràn đầy nghi hoặc: "Mẫu , con xin ai cơ?"

Lúc Tống Thiên Dịch vẫn ý thức gì.

Vệ Trăn tiếp tục : "A mà con mong nhớ bao ngày."

Dường như cảm thấy đủ, Vệ Trăn còn thêm: "Tây Lăng Vương thế t.ử từng gửi nhiều thư cho con, Tây Lăng a mà con luôn miệng gọi lúc ba tuổi."

 

Loading...