Độc Sủng Thái Tử Phi - Chương 236

Cập nhật lúc: 2026-02-06 13:51:02
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Thế thì ." Thái t.ử : "Ngươi gây họa cho Đông Nhữ, ăn chờ c.h.ế.t với tiểu Thái t.ử ở Đông Nhữ, cũng là lợi cho Bắc Lãng."

Thập Bát: "..."

Nhất thời Thập Bát tìm lời phản bác, chỉ thể sang Vệ Trăn cầu cứu.

Tiểu Thái t.ử Đông Nhữ quá cao quý, nàng dám tơ tưởng tới .

Vệ Trăn nhận thấy ánh mắt của nàng , nghiêng đầu với Chử Yến: "Việc còn chắc chắn, để bàn ?"

Chử Yến nhướn mày: "Được, Trữ phi."

Vệ Trăn liếc mắt hiệu cho Thập Bát, nàng vội vã rời khỏi.

Chuyện của Tiểu Thái t.ử Đông Nhữ kết thúc, đó còn nhắc tới Tề Vân Lan.

Nhắc tới nhị ca, Tề Vân Hàm lặng lẽ thở dài: "Từ khi nhị ca đến Tây Lăng chỉ một lòng tập trung chuyện triều chính, hề nhắc tới chuyện hôn sự, thỉnh thoảng nhắc tới, nhị ca cũng sang chuyện khác."

Dĩ nhiên Vệ Trăn cũng Tề Vân Lan vẫn thành hôn, thì hỏi thử: "Chẳng lẽ, y còn quên Thôi cô nương ?"

Tề Vân Hàm lắc đầu: "Ta hỏi , nhị ca phủ nhận, chỉ gặp cô nương thích hợp, miễn cưỡng, thấy vẻ mặt giống dối."

"Vậy lẽ là duyên phận tới." Vệ Trăn .

Chuyện nhân duyên cưỡng cầu , sớm, chậm, cho dù cô độc, tóm trong lòng .

Giống như Bùi Lạc An đào hoa vô , cũng đến năm ngoái mới thành hôn, cưới điệt nữ họ hàng xa của Bùi phu nhân, cô nương gia xuất thư hương môn , cũng coi như môn đăng hộ đối.

Tề Vân Hàm gật đầu: "Ừm."

Đêm , bọn họ chuyện đến nửa đêm mới giải tán, nếu ngày mai là tiệc đầy tháng của Tiểu quận chúa thì e là thể suốt cả đêm.

Có điều, Tống Hoài Tề Vân Hàm sẽ ở Phụng Kinh một tháng, cũng vội vã ôn chuyện ngay lúc .

-

Ngày hôm .

Trời còn sáng Đông cung bận rộn.

Tiệc đầy tháng của Tiểu quận chúa tất nhiên là cực kỳ long trọng. Vệ Trăn mới tháng, thích hợp lụng vất vả nên Quận chúa Thịnh An đến Đông cung hỗ trợ nàng, vả còn Tô Cấm, Đông Tẫn và Nguyệt Lan ở đây, tiệc đầy tháng vô cùng thuận lợi.

Tiệc đầy tháng yên hơn nhiều, mấy năm ở tiệc đầy tháng của Tiểu thái tôn xảy chút vấn đề nhỏ.

Lúc m.a.n.g t.h.a.i đứa đầu Vệ Trăn chịu khổ một chút, khi sinh vẫn luôn tĩnh dưỡng, Đông cung dám sơ sảy chút nào, sợ khiến Trữ phi mệt mỏi, chọc giận Thái t.ử.

Có ai ngờ ở tiệc đầy tháng của Tiểu thái tôn ít nhét cô nương nhà Đông cung, lúc đó Vệ Trăn chỉ giật , tâm trạng vẫn khá , nhưng Tô Cấm kịp thời bẩm báo Thái t.ử, khi Thái t.ử chuyện thì mặt sa sầm hấp tấp chạy qua nổi trận lôi đình.

Mấy vị phu nhân sợ đến mức mặt trắng bệch, vài vị cô nương sợ đến phát .

Ngày đó, Thái t.ử mặt , quãng đời còn bên cạnh chỉ một Trữ phi, nếu dám đưa đến mặt chướng mắt Trữ phi, sẽ trừng trị bằng với tội kháng chỉ.

Từ đó tuy rằng triều đình ý kiến với điều , nhưng ai dám đưa cô nương tới mặt Vệ Trăn nữa.

Lúc đây, các phu nhân đến đây bái kiến Vệ Trăn, cũng chỉ liên tục khen Tiểu quận chúa, hề nhắc tới việc thêm Đông cung.

Thật cũng là Vệ Trăn thể giải quyết loại chuyện , điều Thái t.ử chống đỡ ở phía , đúng là nàng cũng mừng rỡ vì an nhàn.

Cả một ngày , Đông cung khách khứa như mây, náo nhiệt ngớt.

Yến tiệc sắp kết thúc, Vệ Trăn thấy Tiểu Nhược Nhược bên cạnh Tề Vân Hàm, mới rảnh hỏi Tô Cấm: "Tiểu Bảo ?"

Thái t.ử căn cứ phương thức dạy dỗ thể kìm nén bản tính của trẻ nhỏ, từ khi Tiểu thái tôn ba tuổi hạn chế hành động của nhóc nữa. Vừa mới bắt đầu Tô Cấm, Đông Tẫn và Nguyệt Lan sẽ phiên theo bên cạnh nhóc. Tiểu thái tôn trưởng thành hơn, chạy cũng nhanh hơn, các nàng theo kịp, nên Thái t.ử dứt khoát phái mấy ám vệ âm thầm theo, mặc kệ Tiểu thái tôn chỗ nào thì .

Tiểu thái tôn cũng như Thái t.ử mong , phát huy bản tính ham chơi của trẻ con đến cực hạn.

Không nhảy nhót trong cung thì là cung tìm tiểu cô nương Tề gia chơi, giống như khi Thái t.ử còn nhỏ, thường xuyên chơi đến lúc dính đầy đất mới trở về.

Tiểu cô nương Tề gia nhỏ hơn Tiểu thái tôn một tuổi, tên là Tề Anh Anh.

Tề Anh Anh kết hợp mỹ 'truyền thống ' của phụ mẫu, trèo tường, cãi , đ.á.n.h càng giỏi, là một tiểu cô nương ngoại hình đáng yêu hoạt bát, nhưng hung ác.

Những lúc Tiểu thái tôn cung chơi, ngoài cung nhiều phận của nhóc, cho nên cũng phân biệt tôn ti gì, đám trẻ con thường xuyên đ.á.n.h cũng bình thường.

Đối với điều , Thái t.ử và Vệ Trăn nhất trí tỏ vẻ, thể để lộ phận của nhóc. Thứ nhất, để con nhỏ thể trải qua một tuổi thơ trọn vẹn nhất, thứ hai, Tiểu thái tôn thường xuyên chơi đến mức bẩn thỉu, mất mặt.

Tiểu thái tôn quá gây sự, đôi khi một nhóc thể chọc một đám trẻ con khác, lúc , là Tề Anh Anh đáng yêu hung dữ nhào tới đ.á.n.h giúp nhóc.

Các ám vệ đều lặng lẽ quan sát từ một nơi bí ẩn gần đó, chỉ cần xảy chuyện lớn, bọn họ sẽ xuất hiện.

Quả nhiên, Tô Cấm : "Không Thái tôn điện hạ dẫn Tề tiểu cô nương ."

Tô Cấm khéo, chuẩn thì nơi nào quậy .

Vệ Trăn cũng lo lắng, ừ một tiếng, hỏi: "Vương thế t.ử thì ?"

Tô Cấm trả lời: "Buổi sáng Vương thế t.ử tỉnh dậy, gì đáng ngại, nghỉ ngơi hai ngày là khoẻ, nô tỳ đưa cơm qua, thấy Vương thế t.ử đang tản bộ trong vườn, khá tinh thần."

Vệ Trăn nhẹ nhàng : "Vậy thì ."

Nàng dứt lời, về phía Tề Vân Hàm: "Tiểu Bảo vẫn nhớ gặp a của nó, đợi lát nữa nó trở về, sai dẫn nó qua."

Tề Vân Hàm đồng ý.

bọn họ , giờ khắc , hai gặp mặt, điều tình huống ấm áp như họ nghĩ.

Tiểu thái tôn và Tề Anh Anh ở cùng , thì chẳng khác nào 'sấm chớp gặp ', thể đ.á.n.h đến khắp nơi chỉ còn là đất cằn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/doc-sung-thai-tu-phi/chuong-236.html.]

Hoàng cung to như , bọn họ gần như chạy khắp ngóc ngách.

Vân Mộng Hạ Vũ

Hôm nay hai một quả cầu, chạy đá, đang chơi vui vẻ, Tiểu thái tôn vô ý đá cầu bay qua một bức tường, hai đứa nhóc đang chơi hăng say cũng quên đằng là tẩm điện của Đại hoàng t.ử, hiện tại là cung điện của Tây Lăng Vương, chỉ cho rằng bên trong ai, bèn trèo tường nhặt.

Dưới sự trợ giúp của Tề Anh Anh, Tiểu thái tôn thành công trèo lên bờ tường.

lúc nhóc chuẩn nhảy xuống thấy tiểu thiếu niên đang chân tường.

Tiểu thiếu niên giẫm quả cầu của nhóc chân, sắc mặt lạnh lùng, ánh mắt đáng sợ.

Tiểu thái tôn run lên, đó là công t.ử nhà nào, dữ quá .

Sau đó nhóc nhanh ch.óng thấy một vết bẩn vai tiểu thiếu niên, rõ ràng, quả cầu của nhóc, đập khác.

Tiểu thái tôn thầm nhủ xong , đang định mở miệng xin thì mất thăng bằng ngã xuống , lúc ngã xuống bên chân tiểu thiếu niên.

Nhóc ngã sõng soài, mặt đất lâu động đậy.

Cũng đập , chỉ đơn giản là cảm thấy mất mặt.

Cuối cùng, nhóc hít một thật sâu ngẩng đầu, thấy thiếu niên dung mạo lạnh nhạt, ăn mặc sạch sẽ vươn tay về phía , tiếng cũng giống như , êm tai: "Đây là ngươi đá?"

Tiểu thái tôn cúi đầu dáng vẻ chật vật của bản .

So sánh xong, hình như nhóc còn mất mặt hơn.

Có điều, thấy tiểu thiếu niên dễ chuyện như , Tiểu thái tôn cũng duỗi bàn tay bẩn thỉu của qua, bò dậy xin : " , xin…”

nhóc còn còn xong, tiểu thiếu niên thả tay, nhóc ngã bẹp xuống đất.

Tiểu thái tôn đau nhe răng, trợn mắt ngẩng đầu về phía gây , thấy tiểu thiếu niên cau mày rút khăn vô cùng ghét bỏ lau tay.

Tiểu thái tôn: "..."

Cậu chê nhóc bẩn!

Tuy rằng bây giờ nhóc bẩn, nhưng thể buông tay nhóc vì nhóc bẩn chứ?

Tiểu thái tôn dùng cả tay cả chân lên, ngước cằm : "Ta quăng cầu trúng ngươi là đúng, xin ngươi, nhưng ngươi cũng ngã, tính là chúng hoà ."

Vương thế t.ử di truyền tính thích sạch sẽ của Tống Hoài, tập trung lau tay, thèm liếc nhóc lấy một cái.

Tiểu thái tôn khỏi liếc qua, trẻ con nhà nào, thật là điệu bộ!

"Trả cầu cho ."

Tiểu thiếu niên lau tay xong, lúc mới ngẩng đầu về phía nhóc, rõ ràng là đứa trẻ mấy tuổi, giọng điệu lạnh nhạt: "Là thể hoà , nhưng ngươi còn bẩn xiêm y của ."

Đây là bộ đồ mới, nhóc mặc gặp Thái tôn , còn gặp , xiêm y bẩn, nhóc vui.

Tiểu thái tôn liếc phần vai bẩn của nhóc, nhíu mày, một lúc lâu mới tiến lên một bước, tới gần nhóc: "Vậy ngươi cũng bẩn xiêm y của , cho nên hoà ."

nhóc nghĩ tới, tiểu thiếu niên cau mày, ghét bỏ lùi về một bước: "Ngươi cách xa một chút."

"Xiêm y của ngươi thể bẩn hơn nữa ."

Tiểu thái tôn há mồm phản bác, nhưng khi cúi đầu quan sát bản thì rơi trầm mặc.

Vừa nhóc chơi đá cầu với Tề Anh Anh té ngã vài , hiện tại đúng là mấy chỗ sạch sẽ. Tuy Tiểu thái tôn quậy, nhưng nhóc vẫn đạo lý, vì : "Vậy đền cho ngươi."

Tiểu thiếu niên trầm mặc, như đang suy tư điều gì.

Xiêm y bẩn, còn rách một chút, mặc nữa, nhưng mặc dù đối phương bẩn, thái độ nhận sai khá . Cậu nhóc còn đổi quần áo mới, chờ gặp , cần giằng co với đứa nhóc nữa, vì , Vương thế t.ử :

"Được."

Tiểu thái tôn hào phóng : "Bao nhiêu bạc?"

"Đây là gấm vân tằm, ngàn vàng một xấp, nhưng mặc , tính ngươi năm trăm lượng vàng." Vương thế t.ử tự nhận là rộng lượng, .

Hiện tại Vương thế t.ử khái niệm rõ ràng về vàng bạc, nhóc chỉ mẫu qua, đây là hoàng tổ phụ ban cho nhóc, ngàn vàng một xấp.

Tiểu thái tôn cũng năm trăm lượng vàng là bao nhiêu, nhóc chỉ là phụ nhóc tiền, tiền, vì , dứt khoát : "Được, lát nữa sai đưa tới đây cho ngươi."

"Hiện tại, thể trả cầu cho ?"

Ám vệ theo Tiểu thái tôn và Vương thế t.ử đang âm thầm về phía , vẻ mặt đều khó diễn tả.

Ám vệ hiện nay của Vương thế t.ử xuất từ Đông cung, tất nhiên là chuyện cũ nhiều năm .

Trữ phi đốt ống tay áo của Tây Lăng Vương, Thái t.ử điện hạ bồi thường năm trăm lượng vàng.

Mà nay, Tiểu thái tôn hỏng xiêm y của Vương thế t.ử.

cùng là gấm vân tằm ngự tứ, cùng là giảm còn năm trăm lượng.

Giống như, đây là vận mệnh luân hồi.

Lúc Vương thế t.ử mới thả chân .

Vừa Tiểu thái tôn ngã xuống, chân vẫn đau, lúc nhóc tiến lên xoay ôm lấy quả cầu mất thăng bằng lảo đảo ngã về phía , va Vương thế t.ử chuẩn rời .

Hai bên ám vệ hẹn mà cùng nhướng mày, nhưng ai hành động.

Vương thế t.ử mới khỏi phong hàn, vẫn còn yếu, va một cái lập tức hoảng hốt, một hồi lâu mới tỉnh táo , duỗi tay đẩy bẩn thỉu , lảo đảo lên, chịu đựng cơn đau lưng, lạnh lùng :

"Ngươi !"

Tiểu thái tôn đẩy ngã sang một bên, cũng ngẩn một lúc mới dậy, giải thích: "Ta cố ý."

 

Loading...